Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hơn Cả Hôn Nhân

Hơn Cả Hôn Nhân

Tác giả: Thần Vụ Quang

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342251

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2251 lượt.

>Không đợi cô nói gì, giọng Chu Cẩn Vũ khàn khàn vang lên “Chân Ngọc, em thật sự không đến thăm anh sao? Anh bị bệnh nghiêm trọng như vậy, nếu em không đến anh sẽ chết mất!”
Hạ Chân Ngọc nghe tiếng Chu Cẩn Vũ cố gắng nói, có chút đau lòng, vì vậy nói “Trong bệnh viện có bác sĩ và y tá, không sao đâu, anh nghỉ ngơi cho khỏe đi, ban ngày làm việc ít một chút, uống nhiều nước vào là được.”
Chu Cẩn Vũ chỉ nói “Toàn thân anh chỗ nào cũng đau, cơm cũng không ăn được, em không thấy đau lòng, đau lòng vì anh sao? Anh đã chờ em lâu lắm rồi, em không còn quan tâm đến anh nữa sao?”
Hạ Chân Ngọc có chút muốn khóc, cuối cùng cũng mềm lòng, nói “Bệnh viện anh đang nằm ở đâu, em có thể đi vào phòng bệnh không?”
Chu Cẩn Vũ lập tức nói “Anh sẽ bảo Thư ký Đỗ đến đón em.” Sau đó liền cúp điện thoại.
Hạ Chân Ngọc cảm thấy mình khóc không nổi, không phải anh một thân một mình ở bệnh viện hay sao?
Hạ Chân Ngọc nói với cha mẹ là cô đến bệnh viện thăm đồng nghiệp bị bệnh mà người nhà lại ở nước ngoài hết, mẹ Hạ nhìn cô, nói “Chuyện của con con tự giải quyết đi.”
Hạ Chân Ngọc biết cô đã từng nói dối rất nhiều lần trước mặt cha mẹ, chắc cha mẹ cô cũng đã sớm nhận ra, chỉ là giả vờ như không biết mà thôi.”
Lên xe, Hạ Chân Ngọc hỏi Thư ký Đỗ “Sao đột nhiên anh ấy lại bị bệnh nặng như vậy?”
Thư ký Đỗ nghĩ thầm, Thị trưởng Chu tự chuốc lấy đấy chứ, có một lần anh nghe Thị trưởng Chu nói ngài ấy tắm bằng nước lạnh, thời tiết lại thế này, trời còn chưa ấm lại, tắm nước lạnh làm gì? Nghĩ một chút, Thư ký Đỗ cảm thấy toàn thân đều phát run, nhưng Thị trưởng Chu coi như đã thành công rồi, rốt cuộc cũng được đưa thẳng vào bệnh viện.
Thư ký Đỗ nghĩ nghĩ mới lên tiếng “Thị trưởng Chu làm việc quá độ, nhưng theo tôi thấy vẫn là ngài ấy nghĩ quá nhiều, chuyện này tôi thấy không cần phải nói thêm nữa.”
Hạ Chân Ngọc đương nhiên hiểu, ý của Thư ký Đỗ là Chu Cẩn Vũ vì cô nên mới bị bệnh, cô thật đúng là không còn gì để nói.
Đến bệnh viện tổng hợp lớn nhất trong thành phố được xây dựng theo kiểu tòa nhà 3 tầng loại A, Thư ký Đỗ đưa Hạ Chân Ngọc lên tầng. Vào phòng bệnh, Hạ Chân Ngọc thấy nội thất trang trí đều rất đẹp, các loại thiết bị cũng đầy đủ.
Chu Cẩn Vũ thấy Hạ Chân Ngọc đến liền ngồi dậy, khàn giọng vừa cười vừa nói “Chân Ngọc, mau tới đây! Anh chỉ bị sốt chứ không phải bị cảm, sẽ không lây bệnh cho em đâu.”
Nếu sợ lây bệnh thì cô đã không đến, vì vậy đi đến nói “Em đến chỉ vì lúc em bị bệnh anh cũng chăm sóc em như vậy, bây giờ xem như em trả nợ nhân tình cho anh.”
Chu Cẩn Vũ nói “Sao em lại nói như thế? Nhưng dù sao em đến là tốt rồi.”
Hạ Chân Ngọc hỏi “Anh đã ăn cơm chưa?”
Chu Cẩn Vũ lắc đầu nói “Ăn không vào.”
Hạ Chân Ngọc khuyên nhủ “Anh đã bị bệnh còn không ăn cơm sao được, em đi hâm nóng lại cơm cho anh ăn nhé.”
Nói xong cô xách hộp đựng cơm trên mặt bàn đi vào phòng bên trong dùng lò vi sóng hâm nóng cơm cho Chu Cẩn Vũ.
Lúc này Thư ký Đỗ mới lên tiếng “Thị trưởng Chu, tôi về trước đây, ngày mai tôi lại đến.”
Chu Cẩn Vũ cười nói “Vất vả cho cậu rồi. À đúng rồi, ngày mai cậu đi mời Chủ nhiệm Trương đến đây, nếu không nhỡ mấy ngày nay lúc Chân Ngọc chăm sóc tôi quên không xin nghỉ, bọn họ cũng không quá ngạc nhiên.”
Thư ký Đỗ đáp ứng, nói ngày mai sẽ gọi điện thoại cho Chủ nhiệm Trương ở cục bất động sản, sau đó nghĩ Hạ Chân Ngọc đến thăm ngài ấy, chứ đâu có nói sẽ ở lại chăm sóc ngài ấy đâu.
Thư ký Đỗ đi rồi, Chu Cẩn Vũ vui vẻ chờ Hạ Chân Ngọc hâm nóng cơm cho mình, đợi Hạ Chân Ngọc đi ra, anh lập tức nói “Bà xã, em đút cho anh được không?”
Hạ Chân Ngọc có chút buồn cười nói “Anh vừa mới bị bệnh đã biến thành trẻ con rồi à, ăn cơm còn muốn người khác đút?”
Chu Cẩn Vũ cười nói “Vợ anh tới chăm sóc anh, lúc đó anh chẳng phải thành một đứa vẻ được chiều chuộng thoải mái làm càn hay sao? Bảo bối nghe lời, lần trước là do anh không tốt, giả say để lừa em, em đừng giận anh, anh xin lỗi em mà.”
Hạ Chân Ngọc nói “Anh dưỡng bệnh cho tốt đi, em sẽ xin nghỉ vài ngày để chăm sóc anh.”
Chu Cẩn Vũ trong lòng sướng phát điên, nhưng trên mặt vẫn phải tỏ ra ốm yếu, nói “Haizzz, đều tại anh không biết giữ gìn sức khỏe, còn liên lụy đến em.”
Hạ Chân Ngọc không nói thêm gì, đút cho Chu Cẩn Vũ ăn, lại dìu anh đến nhà vệ sinh rửa mặt, đợi đến khi Chu Cẩn Vũ nằm lại trên giường, anh nói “Bà xã, em cũng lên đây ngủ đi.”
Hạ Chân Ngọc lắc đầu cự tuyệt “Không được, ở đây không phải còn có giường cho người nhà hay sao.”
Chu Cẩn Vũ có chút buồn phiền, nói “Anh muốn ôm em ngủ không được à? Anh bị bệnh đến mức này rồi, em không thể dỗ dành anh sao?”
Hạ Chân Ngọc có chút bất đắc dĩ nói “Chúng ta đã chia tay rồi, em lại ngủ cùng anh trên một cái giường mà nghe được à!”
Chu Cẩn Vũ khẩn cầu, nói “Chỉ đêm nay thôi, anh chỉ ôm em thôi, anh sẽ không làm bất cứ gì khác.”
Hạ Chân Ngọc nhìn bộ dạng đáng thương của Chu Cẩn Vũ, thở dài lên nằm nhưng không thay quần áo.
Chu Cẩn Vũ vui vẻ nói “Em thay đồ ngủ đi, như vậy sẽ không thoải mái.”
Hạ Chân Ngọc nói “Rốt cuộc anh có ngủ