Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342433
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2433 lượt.
hía sau, thân thể bởi vì bị một lực mạnh ở phía sau không ngừng húc vào khiến cho dần dần tiến về phía trước. Cuối cùng Chu Cẩn Vũ dứt khoát trực tiếp áp sát toàn bộ cơ thể anh lên trên lưng Hạ Chân Ngọc không còn một chút khe hở nào, anh đem cô cố định lại rồi bắt đầu điên cuồng kích thích ra vào.
Hiện tại cho dù Hạ Chân Ngọc muốn cầu xin cũng không được, cô hoàn toàn không thể phát ra tiếng, cái cảm giác tê dại kích thích cùng co rút chặt chẽ đó chưa hề có dấu hiệu ngừng lại, lúc này cô thật sự là muốn ngất đi thôi, nhưng cuối cùng vẫn có một chút ý thức còn sót lại làm cho cô biết được cảm giác hiện tại.
Chu Cẩn Vũ không ngừng hôn lên trên tấm lưng nhẵn bóng mịn màng của cô, anh nghĩ mình sắp điên lên rồi, cái cảm giác hạ thân anh được bốn phía vây bọc cực nóng cùng khoái cảm vì bị cô không ngừng hút vào chặt chẽ khiến cho anh hoàn toàn không muốn dừng lại.
Anh biết Hạ Chân Ngọc ở dưới thân anh đã sắp không chịu nổi, anh không muốn cô bị thương, vì thế anh rút một cánh tay ở trước ngực cô ra, lại xoay đầu cô lại, dùng sức nắm chặt hàm dưới của cô, khiến cho Hạ Chân Ngọc phải mở miệng ra, trực tiếp đem lưỡi của anh tiến vào trong khoang miệng cô, theo bản năng Hạ Chân Ngọc nuốt lấy vật thể ấm áp ở trong miệng, hoàn toàn không biết đó là cái gì.
Chu Cẩn Vũ bị động tác của Hạ Chân Ngọc kích thích triệt để, gắt gao cùng lưỡi của cô dây dưa mút vào, lực đạo dưới thân gần như muốn đem hai người đều bị đâm cho ngã xuống dưới giường, mãi cho đến khi Chu Cẩn Vũ cảm thấy một dòng khoái cảm từ phần eo dần dần lan tràn tới toàn thân rồi bùng nổ một cái, vì thế anh càng thêm gắt gao áp trụ Hạ Chân Ngọc, ra sức chạt nước rút vài lần, cuối cùng cũng phóng thích chính mình.
Ý thức của Hạ Chân Ngọc đã mơ hồ, cũng không có thanh âm, Chu Cẩn Vũ buông môi Hạ Chân Ngọc ra, thử thăm dò hô hấp của cô, có phần hơi yếu, biết cô không bị hôn mê, anh liền nghiêng người ôm Hạ Chân Ngọc, đưa tay túm lấy một cái gối để cô gối đầu, rồi từ phía sau bao bọc lấy cô ngủ thiếp đi.
Lúc Hạ Chân Ngọc tỉnh lại thì đã muốn tìm di động để xem thời gian, vừa nhẹ nhàng cử động chân, lập tức hít một ngụm khí lạnh, chân cô đã tê dại đến mức không thể cử động được, cô liên tục hít sâu thả lỏng, cũng không dám cử động nữa. Cô nhìn xung quanh, thấy bên trong không có ánh sáng, cũng không biết rốt cuộc bây giờ là mấy giờ. Sau đó cô mới muộn màng cảm thấy được phía sau lưng mình có người, đương nhiên người đó là Chu Cẩn Vũ, lúc này cô cũng thấy rõ được tình huống trên giường.
Cô nằm ngủ ở bên mép giường thiếu chút nữa thì sẽ bị ngã xuống, Chu Cẩn Vũ ở sau lưng kề sát vào người cô, một nữa cơ thể anh hoàn toàn đặt ở trên eo và trên đùi cô, khó trách cô lại bị tê mỏi như vậy, người này rất quá đáng, làm sao lại có thể ngủ như vậy chứ. Cô hơi đẩy người Chu Cẩn Vũ ra, còn cầm lấy tay của anh đang đặt ở trên ngực cô, nhưng mà cánh tay cô cũng bị tê mỏi như thế cô từ từ àng nâng lên một chút lại một chút song lại bị rơi xuống, cô liền lấy khửu tây của mình đẩy Chu Cẩn Vũ ở phía sau ra.
Chu Cẩn Vũ rất nhanh liền tỉnh lại, anh dùng giọng nói thập phần buồn ngủ lên tiếng hỏi cô: “Em làm sao vậy, có phải là đói bụng không?”
Giọng nói của Hạ Chân Ngọc đầy oán giận: “Chân tôi tê muốn chết rồi, anh mau đứng lên đi!”
Lúc này Chu Cẩn Vũ mới hiểu rõ là chuyện gì xảy ra, vội vàng đem thân mình dịch chuyển. Hạ Chân Ngọc có cảm giác khi mà Chu Cẩn Vũ rời khỏi, có cái quái gì đó cũng từ trong thân thể cô trượt đi ra ngoài, suy nghĩ một chút cô mới hiểu rõ cái đó là cái gì, cô tức giận nghiến răng nghiến lợi nói: “Anh thật đúng không phải là người, lại còn có thể làm ra cái loại chuyện này.”
Chu Cẩn Vũ không một chút để ý bị cô mắng, anh ngồi dậy chậm rãi mát xa hai chân cho Hạ Chân Ngọc, lần này là do bản thân anh hơi quá đáng, mãi cho đến khi Hạ Chân Ngọc kêu đau, Chu Cẩn Vũ mới áy náy nói: “Thật xin lỗi, lần này là do anh không tốt. Haizz, tại anh mà bé cưng phải chịu khổ sở, anh xin lỗi mà, tha lỗi cho anh nhé, có được không?” Miệng anh liên tục nói lời xin lỗi, còn tay anh cũng không ngừng mát xa cho Hạ Chân Ngọc, anh xoa bóp đến gần nửa giờ cô mới có cảm giác tốt hơn một chút.
Cuối cùng Hạ Chân Ngọc cũng có thể nhúc nhích được, cô hất tay của Chu Cẩn Vũ ra, cô lau mồ hôi trên trán rồi đứng lên, cũng không thèm nhìn tới Chu Cẩn Vũ. Chu Cẩn Vũ thấy thế liền nhích lại gần cô, nói: “Em đừng vội vã đứng lên như thế, để anh tiếp tục xoa bóp cho em thêm một lát nữa.” Miệng nói xong, tay anh lại vươn tới, từ chân Hạ Chân Ngọc ấn xuống, kết quả là một lúc sau tay anh đã tiến đến chỗ không nên đến.
Hạ Chân Ngọc vội vàng đứng dậy tìm quần áo, cô nói: “Anh đừng có không dứt mãi như vậy, hiện tại tôi đang khó chịu muốn chết đây.”
Thái độ lúc này của Chu Cẩn Vũ tựa như nô tài hầu hạ Thái hậu, anh lấy khăn trải giường choàng lên người Hạ Chân Ngọc, dỗ dành nói: “Anh cũng đã nhận sai rồi còn không được sao? Đến đây, vợ yêu, chúng ta cùng nhau đi tắm, để anh tắm cho em, em không cần cử động dù chỉ một chút đâu.”
Hạ Chân Ngọc giật mình liếc n