Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342444
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2444 lượt.
n không thức dậy.”
Chu Cẩn Vũ nhìn nhìn Hạ Chân Ngọc, lập tức lại đưa tay ôm lấy người cô, liền gặm gặm cắn cắn ăn một chút đậu hũ của cô rồi mới chịu đứng lên, anh vừa mặc quần áo vừa cười nói: “Một lát nữa tài xế mang bữa sáng đến, chúng ta ăn ngay tại trên xe là được rồi, chờ gần đến giờ đi làm thì em gọi điện cho mấy người ở cơ quan em xin phép nghỉ mấy ngày.”
Hạ Chân Ngọc vốn còn ôm chút hy vọng, Chu Cẩn Vũ có thể buông tha cho ý tưởng này, không ngờ rằng anh vẫn nhớ rõ trong đầu, nhưng cô cũng chợt nhớ tới một việc: “Được, nhưng anh cũng đừng quên những gì anh nói ngày hôm qua, không được phép can thiệp vào việc tôi đi đâu làm gì."
Chu Cẩn Vũ nhìn Hạ Chân Ngọc gật gật đầu: “Không có vấn đề gì, anh nhớ kỹ mà, anh chắc chắn sẽ không can thiệp vào việc em đi đâu.”
So với chuyện có thể làm cho Chu Cẩn Vũ đồng ý, Hạ Chân Ngọc cảm thấy cùng anh đi họp cũng không có vấn đề gì, dù sao thì cô cũng không cần phải tiếp xúc với những người đó, cô chỉ cần làm đà điểu là được rồi.
Một lát sau thì người tài xế gọi điện thoại báo đã đến đây, hai người cùng đi xuống dưới tòa nhà, ăn xong bữa sáng ở trên xe, Chu Cẩn Vũ ôm lấy Hạ Chân Ngọc, bảo cô nằm xuống gối đầu lên chân anh để ngủ bù, còn anh cũng tựa vào thành ghế nhắm mắt dưỡng thần.
Trong lòng Hạ Chân Ngọc còn có điều phải suy nghĩ nên cô cũng không có ngủ thoải mái, trong chốc lát liền tỉnh, cuối cùng chờ được đến 8 giờ 30 liền gọi điện thoại cho Lý trưởng khoa ở trung tâm thông tin. Kết quả Lý trưởng khoa một câu cũng không hỏi nhiều, chỉ nghe Hạ Chân Ngọc nói một câu “Muốn xin nghỉ mấy ngày” liền trực tiếp cho nghỉ.
Hạ Chân Ngọc buồn bực khi nào thì Lý trưởng khoa lại nói chuyện thoải mái như vậy, đột nhiên cô thấy trên điện thoại di động nhấp nháy báo có tin nhắn chưa đọc, vì thế cô nằm ở trên đùi Chu Cẩn Vũ cẩn thận mở ra.
Xem xong tin nhắn Lý Nguy gửi đến, sắc mặt Hạ Chân Ngọc liền thay đổi, sau đó liền lập tức ngồi dậy, Chu Cân Vũ mở mắt quay đầu sang nhìn Hạ Chân Ngọc, trong mắt anh có chút nghi vấn.
Hạ Chân Ngọc nhìn chằm chằm như muốn liều chết với Chu Cẩn Vũ, cũng không quản phía trước còn có người tài xế, cô hướng về phía Chu Cẩn Vũ hô: “Chu Cẩn Vũ, anh là tên khốn khiếp, có phải là anh đã sớm biết rằng hôm nay mấy người Lý Nguy trở về hay không?”
Chu Cẩn Vũ rất bình tĩnh đối mặt trước sự chất vấn của Hạ Chân Ngọc, anh nhìn cô chậm rãi nói: “Ở trong mắt em, anh chính là người như thế à? Bề ngoài thì đáp ứng sẽ không can thiệp vào chuyện của em, sau đó lại vụng trộm sử dụng một chút mánh lới đề lừa gạt em, có đúng hay không?”
Hạ Chân Ngọc vốn tràn đầy lửa giận, lại bị thái độ của Chu Cẩn Vũ khiến cho có chút không biết phải làm sao, cô ngẩn người nhìn Chu Cẩn Vũ không biết nên trả lời câu hỏi của anh thế nào.
Chu Cẩn Vũ khẽ vuốt những sợi tóc có chút lộn xộn trên vai Hạ Chân Ngọc, giọng nói tràn ngập cảm giác vô lực: “Chân Ngọc, em thấy anh có cần thiết phải làm như vậy không? Anh không biết trên tin nhắn đó nói như thế nào, nhưng em không nên nhận định là anh đã can thiệp vào việc của Bộ Công an, anh thật không còn lời nào để nói. Nếu hiện tại em muốn trở về, chờ một lát nữa đến nơi, anh sẽ bảo tài xế đưa em trở về, em xem có được không?”
Hạ Chân Ngọc xấu hổ cắn cắn môi, vừa rồi trực giác cho cô biết chính là Chu Cẩn Vũ đang giở trò quỷ, bởi vì trên tin nhắn của Lý Nguy có viết: “Chân Ngọc, anh vừa nhận được thông báo ngày mai anh có thể trở về rồi!” Hơn nữa hôm qua Chu Cẩn Vũ có thái độ bài xích với tin nhắn này, anh còn không muốn cô mở tin nhắn ra nếu không anh sẽ ném đi, vì thế cô cũng chỉ có thể nghĩ như vậy.
Hiện tại nhìn thấy biểu hiện của Chu Cẩn Vũ từ lúc cô phát cáu đến bây giờ, cô lại không thể khẳng định, suy nghĩ một chút lại cho là, tối hôm qua lúc Lý Nguy nhắn tin cho cô mới biết được thời gian trở về, Chu Cẩn Vũ căn bản không thể nắm chắc được nghiệp vụ của Bộ Công an, hơn nữa một vụ án lớn như vậy thì còn có Bộ chủ quản giám sát trực tiếp chứ, anh cũng không có khả năng chỉ vì muốn ngăn cản cô và Lý Nguy gặp nhau mà đi dò la hành tung của Tổ trọng án, hơn nữa ngăn cản có mấy ngày thì cũng không tác dụng gì, có lẽ thực sự là một trùng hợp ngẫu nhiện.
Cô muốn Chu Cẩn Vũ ngày mai liền đưa cô trở về, nhưng mà khách sạn gì gì đó cũng đã đặt xong rồi, hơn nữa vừa rồi cô còn trách lầm anh, anh chẳng những không tức giận mà còn thay cô đưa ra biện pháp, cô cũng không thể rất vô tâm vô phế đả thương người một lần nữa được.
Chu Cẩn Vũ giống như biết hiện tại Hạ Chân Ngọc đang khó xử điều gì, lại nhẹ giọng dỗ dành: “Em sợ Quách Hoài biết thì sẽ cảm thấy xấu hổ có phải không? Cô bé ngốc, lão già kia rất tinh mắt, chẳng những hắn mà cả Trương trưởng phòng cũng đều đã biết. Được rồi, em đừng lo lắng nữa, em xem nếu Lý Nguy trở lại, em và anh cũng không thể ở cùng nhau được nữa, vẫn là phải chuyển về rồi, vậy mà mấy ngày nay ở cùng với anh em cũng không chịu sao?”
Hạ Chân Ngọc đương nhiên biết Trương trưởng phòng, Quách Hoài, còn có