Tác giả: Mễ Đồng
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341013
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1013 lượt.
cậu đi gặp Khương Tải Hoán rồi à? Thích thì đi gặp là được rồi, làm gì mà ra vẻ thất vọng thế, nếu cậu mà biết nghe lời bằng nửa Vũ Tuyết thì... haizzz... thật là, tớ có thể hi vọng cậu tiến bộ được gì đây?"
Đột nhiên, nghe đến tên Thành Vũ Tuyết, tim tôi như bị đâm thật mạnh.
"Đúng! Tôi không biết nghe lời như Vũ Tuyết đấy, được chưa? Tôi chính là không biết nghe lời như cô ta đấy! Tôi muốn đi gặp Khương Tải Hoán đấy rồi sao? Tôi muốn đi gặp đấy! Muốn đi gặp anh ta đấy! Sao nào?" Tôi bị lời Thừa Tầm nói làm cho tức giận đùng đùng, tôi ghét nhất là bị cậu ta lấy đem ra so sánh với Vũ Tuyết, tuy đó chỉ là những lời vô tâm, nhưng nó vẫn khiến tôi khó chịu mấy ngày liền, cậu ta có biết cậu ta và Vũ Tuyết qua lại với nhau, đã quên lãng một tình yêu thế nào không?
Vứt bỏ thanh mai trúc mã là tôi đây sang một bên... cậu ta có biết tôi cảm thấy thế nào không?
"Này! Cậu... cậu thật muốn đi gặp tên đó à?" Thừa Tầm trừng mắt nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.
"Đúng! Tôi muốn đấy! Anh Khương Tải Hoán không biết là tốt hơn cậu gấp trăm hay vạn lần đây, một người con trai tốt như thế làm sao tôi không thích được? Anh Khương Tải Hoán là mặt trời của tôi, tôi thích đi gặp anh ta! Thích thích thích! Thích nhất đấy!"
"Doãn Đa Lâm!"
"Cậu đừng có hét to thế! Sao? Không được à? Tại sao? Tại sao cậu có thể có bạn gái mà tôi thì không thể có bạn trai? Tại sao tôi không thể đi gặp anh Khương Tải Hoán? Tại sao? Cậu nói tôi biết tại sao đi? Hàn Thừa Tầm, cậu ích kỷ! Cậu vô liêm sỉ! Cậu vốn chưa từng nghĩ đến cảm nhận của người khác!" Tôi cơ hồ rút hết toàn bộ sức lực ra gào lớn những lời đó, cậu ta có biết mấy năm nay, nhìn thấy cậu ta đi bên người con gái khác, tôi đau khổ bao nhiêu thương tâm bao nhiêu không?
"Cái gì? Tớ ích kỷ? Tớ vô liêm sỉ? Tớ không nghĩ đến cảm nhận người khác? Doãn Đa Lâm cậu... hừ...chết tiệt!" Thừa Tầm tức giận bứt tóc, thở sâu một hơi, cố gắng dùng giọng bình tĩnh nhẹ nhàng mà nói, "Tốt thôi, tốt thôi! Cậu đi gặp hắn ta là được rồi, cậu đi mà làm bạn gái của hắn đi, đồ ngốc nghếch như cậu, cậu đi thích anh ta đi! Tớ sẽ không can thiệp vào nữa, bạn Doãn Đa Lâm à! Chết tiệt, thật mong muốn từ nay về sau không phải gặp cái mặt cậu nữa! Thấy cậu chỉ làm tớ thấy bực mình thêm!"
Nói xong, Thừa Tầm liền đụng mạnh vào tôi rồi bỏ đi một nước, nước mắt phút chốc rơi ra... tách, tách... tôi vội vã đưa tay lên chùi đi.
"Đồ ngốc... Hàn Thừa Tầm cậu đúng là một tên ngốc! Đại ngốc..." Tôi quay đầu lại nhìn bóng cậu ta khuất dần, lặng lẽ nói, đồ ngốc, cậu ta đúng là đồ ngốc, người tôi thích, là cậu đấy, Hàn Thừa Tầm... tại sao cậu chưa từng nhận ra? Sao có thể đối xử với tôi như vậy, sao có thể đối xử với tôi như vậy chứ?
Quá đáng thật mà!
Mọi người trên thế gian này đều có thể không hiểu được tôi, cả thế giới này có thể thù ghét tôi, cả thế giới này đều có thể vứt bỏ tôi, nhưng mà... nhưng mà chỉ có cậu là không được, Hàn Thừa Tầm, chỉ có cậu là không thể...
Không thể, không thể không thể... Đồ đại ngốc vô phương cứu chữa!
5.Đau buồn...
Tôi vừa vào nhà liền ủ rũ quăng chùm chìa khóa lên mặt bàn vi tính, "phịch" một tiếng ngã nằm xuống giường.
Hàn Thừa Tầm... Tớ hận cậu! Cậu cứ đi chung sống suốt đời với đậu ngọt nhỏ Thành Vũ Tuyết của cậu đi! Hàn Thừa Tầm chết tiệt! Hàn Thừa Tầm hư hỏng! Hàn Thừa Tầm ngu ngốc! Tớ hận cậu! Tớ hận cậu!
"Tút tút... reng reng reng... tút tút..." Tôi mệt đến nỗi toàn thân rã rời, cái điện thoại nhà tôi mắc chứng gì mà réo loạn lên đúng lúc này chứ.
"Tút tút... reng reng reng... tút tút..." A...... phiền chết đi được! Rốt cuộc là ai vậy, hệt như oan hồn ấy, mãi không ngớt, tôi thật lòng muốn lấy cái gối đầu đánh chết cái tên nào đang gọi điện thoại quá!
"Alo!" Tôi nằm trên giường, bực dọc nghe điện thoại.
"Trời ơi! Tai tôi... thật là...! Cậu uống thuốc nổ rồi à? Ai lại chọc giận cậu thế?" Chẳng cần đoán cũng biết ngay đó là con nha đầu chết tiệt Trịnh Hiểu Anh rồi.
"Không có chuyện gì thì tớ cúp đây."
"Này này, có chuyện có chuyện! Đừng cúp! Tớ còn chưa nói xong mà!" Hiểu Anh ở đầu dây bên kia cuống quýt hét to.
"Được rồi được rồi, cậu nói đi!" Tôi mệt mỏi đảo đảo tròng mắt.
"Làm gì mà mất bình tĩnh thế?"
"Này! Trịnh Hiểu Anh! Cậu xong chưa thế?" Ghét thật! Nha đầu này cố tình chọc tức mình hay sao ấy!
"Alo! Đúng rồi, Đa Lâm, nghe nói anh Khương Tải Hoán hôm nay đến lớp các cậu tìm cậu hả? Cậu đừng có chối đấy nhé, Hiền Chu nói hết cho tớ nghe rồi!" Ý đồ của Hiểu Anh rõ ràng không lẫn vào đâu được.
"Ừ. Tớ cũng không muốn chối... Cậu lại muốn nói gì đây?" (Hiền Chu cậu là đứa mồm to!) Lần này tớ không giúp cậu quản người ta nữa đâu, lần trước chính vì giúp cậu mà còn bị bạn trai cậu truy hỏi cả nửa năm, tớ không tìm đến rắc rối nữa.
"He he... Thừa Tầm chính vì chuyện này mới tức giận phải không? Chiều nay cậu ta cứ làm bộ mặt cá ươn, tớ sắp chịu hết nổi rồi! Bộ mặt thối đó, hệt như cái giẻ lau vậy!"
"Cắt! Hắn ta có gì mà phải giận? Với lại, ngày nào mà hắn chẳng trưng bộ mặt cá ươn đó ra? Cậu đừng có mà s