The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính

Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính

Tác giả: Mễ Đồng

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341043

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1043 lượt.

ãi mãi thầm lặng ở bên cô, đến cả lúc ở trong trại giam thanh thiếu niên, mỗi câu nói của cậu ấy cũng không rời khỏi tên cô gái đó! Cậu ấy y như một thằng ngốc, hệt như một thằng khờ chẳng dám nói gì với cô gái đó! Cậu ấy sợ cô gái đó không thích cậu, sợ rằng cô gái đó sẽ hoảng hốt mà bỏ chạy! Cậu ấy hệt như thằng ngốc… Hàn Thừa Tầm như một thằng ngốc!!!”
Không… không… không phải như thế… nước mắt lọt qua kẽ ngón tay tôi rơi xuống, trước mắt tôi tự nhiên như hiện ra gương mặt của Thừa Tầm…
Tại sao… tại sao lại thế này?
Tại sao chỉ có tôi là không biết gì như một con ngốc thế? Tại sao chỉ có tôi là không biết gì hết? Thừa Tầm đã vì tôi làm nhiều chuyện như thế, Thừa Tầm vì tôi mới phải vào trại giam thanh thiếu niên suốt 3 năm trời… Còn mong muốn mọi người xung quanh dối tôi, dối tôi là cậu ấy đang ở nước ngoài…
Hàn Thừa Tầm… cái đồ ngốc này, cậu đúng là đại ngốc…
“Đều là vì cậu! Đều là vì cái đứa ngu ngốc tên là Doãn Đa Lâm! Nếu không phải là vì cậu, Thừa Tầm đã không đau lòng buồn phiền như thế, Thừa Tầm sẽ không đau thương đến mức ánh mắt hệt như một con chó con khi nhìn thấy cậu và Khương Tải Hoán ở bên nhau, Thừa Tầm càng không thể vì cậu mà bị giam giữ trong trại suốt ba năm! Ba năm! Cậu có biết không hả? Cậu ấy đã sống ở đó thế nào, cậu có thể tưởng tượng nổi không? Thế mà cái con người tên Doãn Đa Lâm đó lại chẳng biết gì mà sống rất vui vẻ, bất công!!! Đối xử với Thừa Tầm như thế chẳng công bằng tí nào! Tất cả đều do lỗi của cậu! Doãn Đa Lâm, nếu không phải vì cậu, Thừa Tầm đã chẳng biến thành bộ dạng như hôm nay! Nếu không phải vì cậu, Thừa Tầm bây giờ đã sống rất hạnh phúc vui vẻ! Nếu không phải vì cậu, Thừa Tầm đã chẳng trở nên trắng tay! Tất cả đều do lỗi của cậu! Là lỗi của cậu! Đều là do cậu!”
“Chính Hạo! Đủ rồi, Chính Hạo, anh kích động quá rồi đó! Anh đừng thế nữa… Đa Lâm… Đa Lâm cậu ấy cũng không vui vẻ gì đâu!” Hiền Chu mắt đỏ hoe nghẹn giọng kêu lên.
Đúng… đúng thế… đều là lỗi của tôi, tất cả đều do lỗi của tôi… Sự việc tại sao lại ra thế này? Tôi và Thừa Tầm sao lại thành ra thế này? Chúng tôi rõ ràng yêu thích nhau sâu đậm thế… nhưng mà, nhưng mà tại sao không thể để đối phương hiểu tình cảm này?
Cậu ấy và Thành Vũ Tuyết qua lại với nhau, là để dò ý tôi… Cậu ấy ghét tôi và Khương Tải Hoán ở cạnh nhau, là vì cậu ấy thích tôi… Cậu ấy lừa tôi rằng đi nước ngoài, cũng là vì không muốn để tôi đau lòng… Tôi nhớ ra hôm tôi đến trước cửa nhà Thừa Tầm ba năm trước, đằng sau lưng lướt qua một đoàn xe cảnh sát, còn có âm thanh nhỏ như gió thoảng “Đa Lâm”, là Thừa Tầm… đó nhất định là trên đường Thừa Tầm bị đưa vào trại giam rồi! Cậu ấy vì báo thù cho tôi mà phải vào trại giam… mà ở đó những ba năm ròng rã…
Thừa Tầm… Thừa Tầm, xin lỗi, tớ chẳng biết gì hết… xin lỗi, tớ chẳng hề nhận ra tình cảm của cậu! Tại sao chúng mình đều không thể thành thật một chút chứ? Tại sao chúng mình không thể dũng cảm hơn? Tại sao chúng mình cứ phải dằn vặt nhau như thế? Tớ sai rồi… là tớ đã sai rồi, lỗi của tớ, tất cả đều là lỗi của tớ…
Tất cả đều đã có đáp án, bây giờ tất cả đã có câu trả lời rồi. Những chuyện cũ của ba năm trước lướt qua từng cảnh từng cảnh trong đầu tôi… Tại sao Thừa Tầm lại ghét tôi đi đánh bi-da… Tại sao ngày hôm ấy tôi đồng ý chuyện cậu và Thành Vũ Tuyết qua lại thì gương mặt cậu ấy bỗng trở nên sa sầm… Tại sao hôm sinh nhật cậu ấy lại dẫn tôi đến sân thể dục của trường cấp hai cũ rồi muốn hôn tôi… Tại sao hôm đó cậu ấy lại kể lại cho tôi nghe chuyện Ngưu Lang Chức Nữ… Tất cả tôi đều biết rồi, bây giờ tôi, đã biết hết tất cả thật rồi.
“Bây giờ cậu đã rõ hết rồi chứ? Bây giờ, cậu đã biết hết toàn bộ chưa? Doãn Đa Lâm, bây giờ cậu đã nghe rõ hết rồi chứ?” Chính Hạo ôm lấy mắt, giọng nghèn nghẹn.
Đúng… tất cả… đều rõ cả rồi…
“… Tớ… tớ phải đi đây.” Tôi cố sức chùi nước mắt, vội vã đứng dậy.
“Đa Lâm à, cậu thế này thì muốn đi đâu chứ?” Hiền Chu không yên tâm cũng đứng lên theo tôi.
“Không sao, cậu đừng lo cho tớ, tớ không sao… cám ơn cậu, Chính Hạo, cám ơn cậu đã kể hết cho tớ nghe…” Tôi bịt chặt miệng, nhào ra khỏi cửa nhà Hiền Chu không quay đầu lại.
“Này! Đa Lâm! Cậu muốn đi đâu hả?” Hiền Chu đuổi theo, gọi lớn lên từ sau lưng tôi.
Gương mặt tôi đầy ngấn nước mắt chưa khô, lảo đảo loạng choạng chạy ra khỏi nhà Hiền Chu, trong lòng đau như cắt.
Sao lại thế này? Sao lại thế này? Hàn Thừa Tầm cậu là đồ ngốc, tại sao không nói với tớ lời nào? Tình nguyện kể cho người khác biết, cũng không chịu nói tớ nghe?
Chúng mình… hai người chúng mình đều là đồ ngốc… rõ ràng đã gần gũi nhau như thế, nhưng sao chẳng dám nói gì… cứ luôn luôn, luôn luôn lướt qua nhau… cứ như thế, mà đánh mất nhau…
Tại sao mọi chuyện lại ra nông nỗi như ngày hôm nay? Thừa Tầm à… chúng mình… chúng mình sao không thể dũng cảm hơn một chút?
Nếu như hai đứa mình có thể dũng cảm hơn…






Thì Ra Em Có Thể Yêu Anh
Ha ha, Hiền Chu, cạn ly nào! Uống đi! Uống đi!” Tôi nâng ly rượu trong tay lên cất c