Tác giả: Chinsu_tamthaitu
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1341551
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1551 lượt.
iên Minh lớn lên ở đây, một tay ông lo lắng, tính khí anh ra sao ông là người rõ hơn ai hết.
Thấy người quản gia đi tới, anh cùng gật đầu chào. Người quản gia dắt hai người ra khu vườn phía sau nhà, Triệu chủ tịch đang khom lưng tưới hoa thấy ba người đi tới thì vui mừng đứng lên, ông tuổi đã cao, xương cốt cũng không còn tốt như xưa, Dương Mẫn phải chạy lại đỡ tay ông.
- Ông nội.
Cô mỉm cười. - Hà hà, thiệt là lâu quá.
- Ông mỏi lưng không cháu đấm lưng cho ông nhé.
- Thôi khỏi ngồi xuống đây. Minh, lại đây, sao cứ đứng đó mãi thế.
Vừa nói ông vừa vẫy tay, anh thong thả bước lại chào ông nội một tiếng rồi ngồi xuống.
Triệu chủ tịch hỏi han Dương Mẫn một hồi rồi lại quay sang anh hỏi chuyện, câu chuyện của hai ông cháu dương mẫn nghe mà không hiểu chữ nào, chỉ toàn thấy bàn về công việc.
- Mà cháu dâu đã sao mãi chả có tin tức gì thế.
Ông có vẻ sốt ruột khi nhắc tới vẫn đề này, cô nhìn anh, hai má đỏ lựng.
- Chúng cháu hiện tại thì… chưa cảm thấy thích hợp ạ.
Anh nhún vai.
- Thế theo hai đứa bao lâu mới là thích hợp?
Triệu chủ tịch có vẻ tức giận.
- Ông đã gần đất xa trời mà hai đứa vẫn để ông đợi là đợi đến bao giờ ?
Thấy ông có vẻ tức giận, hai người đành phải xuống nước.
- Thôi được rồi, cuối năm nay, chúng cháu hứa đấy.
Anh thở dài thườn thượt.
- Nhưng mà…
Dương Mẫn ú ớ phản đối. Cô bức xúc nhìn anh, là anh sinh con hay em sinh con mà đồng ý nhanh thế. Anh nhìn cô tủm tỉm cười.
- Nghĩa vụ vợ chồng, e hèm, không sớm thì muộn cũng phải có thôi, chi bằng…
Anh liền thủ thỉ vào tai cô.
- Không, em không sinh con đâu.
Dương Mẫn vẫn bướng bỉnh không chịu.
- Ông nội già rồi, EM MÀ CÃI LỜI ÔNG TỨC LẠI SINH BỆNH RA ĐẤY.
Bí quá, anh liền tung chiêu cuối ra.
- Ông mà có chuyện gì…
- Thôi được rồi. – Cô ỉu xìu như cọng bún. – Vì ông đấy nhé, không phải vì anh đâu. Mà em nói trước…
- Thôi được rồi, em đừng có lo.
Anh cười vỗ vỗ lưng cô. Dương Mẫn cứ ấm ức mãi, cuối cùng bỏ đi chỗ khác để hai ông cháu anh ngồi tâm sự.
- Minh này. – Triệu chủ tịch uống một ngụm trà. – Ông nghe nói chi nhánh bên Trung Quốc vướng phải kiện tụng về việc xả nước thải không qua xử lí ra môi trường phải không ?
- Vâng ạ. – Anh bình thản trả lời.
- À… ông nghe nói thằng Kỳ cũng muốn…
- Nó nói gì với ông à ?
- Haiz, dù sao nó cũng là em cháu, là con cháu nhà họ Triệu, dù trước đây nó có ham chơi thật, nhưng sao cháu không cho nó một cơ hội, bên cạnh nó vẫn có Vương Lâm và Bạch Khiết, ông tin họ sẽ không để thằng bé làm gì không nên đâu.
Anh không cãi lời ông nhưng cũng không nói gì, chỉ bảo sẽ suy nghĩ lại thêm.
Hai người ở lại thêm một chút rồi chào ông nội ra về. Về đến nhà anh lại nhận được điện thoại, anh vội vào thay quần áo lái xe đến tập đoàn, trước khi đi anh không quên ôm cô hôn một cái lên môi. Dương Mẫn tủm tỉm cười, lòng thấy vô cùng ngọt ngào.
Bạch Khiết vò vò khăn tắm lên mái tóc, cô vẫn thích cái mùi thơm nhè nhẹ của sữa đào.
Cô nhẹ nhàng vòng ra sau lưng Vương Lâm và ôm lấy anh.
- Tắm xong rồi đấy à?
- Ừm… - Cô nũng nịu thỏ thẻ.
- Em đã chuẩn bị xong hết chưa? Ngày mai chúng ta lên máy bay đấy.
- Anh coi em là con nít à? – Cô bật cười khẽ, bàn tay miết trên khuôn ngực rắn chắc của anh. – Mẹ em đang giục chúng mình về ra mắt nhà em đấy. Mà cứ như thế này em thấy lo lắm…
Cô buông anh ra rồi thở dài.
- Cậu ngồi đây, nhà tôi không có thứ gì, cậu cứ uống tạm nước lọc vậy.
- Chị đừng khách sáo. – Thiên Kỳ vội đỡ lấy li nước trên tay cô.
Bạch Khiết đưa cho anh một tập tài liệu, dặn dò một số chuyện.
- Cậu biết tiếng Trung không?
- Cũng tạm.
- Vậy là được rồi.
Bạch Khiết thầm thắc mắc không hiểu cậu ta muốn đi cùng làm gì nhưng cô cũng không hỏi, cầu mong anh chàng này đừng gây rắc rối là ổn rồi. Chuyến bay sang Trung Quốc khởi hành vào lúc 7h.
“Đừng có gây rắc rối.”
Tin nhắn cụt ngủn với hàm ý đầy đe dọa khiến Thiên Kỳ phì cười, xem ra chị dâu đã “thuần hóa” anh hai khá tốt, lại còn biết nhắn tin động viên người ta nữa.
“He he, em biết rồi.”
Anh hí hoáy bấm trả lời.
- Mình đi thôi.
Bạch Khiết kéo vali đứng ở cổng security giục. Triệu Thiên Kỳ vội mỉm cười chạy lại.
Đến Trung Quốc ba người lập tức đến ngay chi nhánh của tập đoàn để tiếp quản và giải quyết vụ kiện.
Vương Lâm đối với Bạch Khiết rất chu đáo, Thiên Kỳ có thể cảm nhận được sự viên mãn trong nụ cười của cô mỗi khi cô nhìn Vương Lâm. Vương Lâm cũng không tồi, cao ráo, dễ nhìn lại thành đạt, họ thật sứng đôi.
Vương Lâm phụ trách đàm phán hòa giải với bên đâm đơn kiện, Bạch Khiết một mặt lo về thủ tục pháp lí, một mặt âm thầm điều tra lại nội bộ bên chi nhánh này, chỉ có Thiên Kỳ là không biết nên giao cho việc gì.
- Này, tôi nói tiếng Trung cũng không được tốt lắm, hay là tối nay cậu đi cùng tôi gặp mặt với bên Trung Quốc. – Bạch Khiết nhún vai nói.
- Vâng, được ạ! – Đang cảm thấy mình như một kẻ thừa, được Bạch Khiết lên tiếng nh