Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người
Tác giả: Chinsu_tamthaitu
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1341520
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1520 lượt.
mặt cô, cô mới òa khóc. Tại sao cô lại cáu giận với anh? Tại sao cô lại đem hết nỗi dằn vặt tròng lòng mà rít cả vào anh như thế. Cô rất muốn chạy theo níu tay anh và nói lời xin lỗi nhưng không đủ cam đảm. Anh đi rồi, cô mới nhận ra lòng mình còn đau đớn hơn.
Khóc mãi cũng chẳng được gì, cô ngồi dậy thay quần áo và nằm lên giường. Cô sẽ ngủ, có lẽ ngày mai thức dậy họ sẽ lại là đồng nghiệp, còn có là đồng nghiệp tốt hay không thì cô không biết.
Nghĩ vậy, cô kéo chăn lên và nhắm mắt lại. Hi vọng đêm nay cô sẽ không tỉnh giấc và khóc giữa đêm. Giấc ngủ của cô rất mệt mỏi, những giấc mơ màu trắng cứ lởn vởn trong đầu cô.
- Dậy đi em.
Có tiếng ai đó gọi cô trong nhưng giấc mơ hỗn loạn.
Cô lơ mơ mở mắt ra thì thấy anh, lẽ nào cô mơ cả về anh?
- Em dậy đi, đừng ngủ giờ này.
Lần này thì cô tỉnh hẳn, cô mở to mắt nhìn anh, gương mặt lẫn lộn rất nhiều cảm xúc.
- Anh còn quay lại đây làm gì? – Cô hỏi.
- Chứ em muốn anh đi lắm à? – Anh có vẻ không vui, nụ cười trên môi anh vụt tắt.
- …
- Vậy anh sẽ đi. – Anh nắm lấy tay cô nói nhỏ rồi đứng dậy.
- Đừng đi! – Cô đột ngột lên tiếng, dường như cô cũng bị bất ngờ, đó là bản năng, bản năng của cô đã níu lấy anh.
- Hì, anh đùa thôi. – Anh ngồi xuống và ôm cô vào lòng.
Bạch Khiết tựa đầu vào ngực anh, cô vòng tay ôm lấy anh như sợ anh sẽ ruồng rẫy cô.
- Em xin lỗi. – Giọng cô nghèn nghẹn.
- Em có lỗi gì đâu. – Thiên Kỳ nói nhỏ. – Là anh không đúng khi cố lờ đi những suy nghĩ của em, anh đã sai khi nghĩ rằng em sẽ chấp nhận anh mà không suy nghĩ quá nhiều đến những điều đó…
- Ông nội chắc giận em phải không anh?
- Không, ông chỉ bảo là em nghỉ ngơi, hôm nào khỏe thì tới cũng được.
Nghe anh nói thế cô cũng cảm thấy yên lòng.
- Anh nấu cơm rồi, khi nãy là anh đi ra siêu thị mua đồ ăn…
- Ừ.
Cô mỉm cười gượng gạo đứng dậy.
Anh biết cô không hề cứng cỏi như vẻ bề khoài, cô là người có trái tim rất nhạy cảm, cô đã phải dằn vặt, suy nghĩ rất nhiều, anh hiểu cô đã khó khăn thế nào khi quyết định giữ lại đứa bé và chấp nhận anh. Người ngoài có thể cho rằng anh điên khi chấp nhận lấy một phụ nữ như cô, nhưng anh không quan tâm, anh yêu cô, yêu tất cả những gì của cô chứ không yêu cái gọi là ngàn vàng. Làm sao một người đàn ông yêu một người phụ nữ lại chỉ dựa vào cái thứ đó để phán xét cô ấy? Cô đã sai, nhưng đó là quá khứ, anh chỉ yêu cô của hiện tại, của tương lai! Anh chưa bao giờ quan tâm trước đây cô như thế nào, chỉ cần khi yêu anh cô thật lòng với anh là đủ.
Lúc hai người ngồi ăn cơm với nhau, cô buột miệng nói.
- Đàn ông như anh bây giờ tuyệt chủng rồi!
- Ha ha, đâu, anh thấy nhiều lắm chứ! – Anh nháy mắt với cô.
Bạch Khiết đỏ mặt.
- Xấu xa!
- Ha ha, ngon không?
- Ngon! – Cô nói và nhìn anh thắc mắc. – Em tưởng anh chỉ biết chơi thôi chứ, sao lại nấu ăn ngon thế nhỉ?
- Trời, sao khi dễ anh vậy! – Anh trề môi nhìn cô. – Công nhận là anh chẳng giỏi học hành sách vở, nhưng riêng cái khoản này anh hơn em chắc!
- Sau này cưới em anh ở nhà nội trợ đi là vừa! – Cô khúc khích cười.
- Không! Anh nghe nói đàn ông nội trợ thường bị vợ bắt nạt đàn áp dã man như Hít-le đàn áp dân Do Thái vậy! – Anh vội lắc đầu rất nghiêm trọng.
Cô cười ngất.
- Ch-ửi xéo em hả?
- Anh không dám!
- Em hứa không bắt nạt, không đàn áp! – Cô bắt đầu buông lời ngọt ngào dụ dỗ.
- Đừng đừng! Anh xin em! – Anh vội xua tay. – Đàn bà là hoa đẹp, anh là chú ong khõ cưỡng lại lắm! Đừng dụ dỗ anh! Anh biết, đàn bà dùng sắc đẹp dụ dỗ đàn ông, đến khi người đàn ông dính bẫy mỡi…
- Ha ha! – Cô bị anh chọc cho cười chảy cả nước mắt. – Mới sao?
- Mới vặt lông làm thịt chứ sao! – Anh làm bộ tội nghiệp nhìn cô.
Đêm đó anh ở lại nhà cô, cô rất cần anh, chỉ là bây giờ cô mới nhận ra, cứ mỗi lần cô vừa rút được một chân ra khỏi quan hệ của họ, anh lại kéo cô vào và khiến cô càng dấn sâu hơn. Họ ở bên nhau, san sẻ với nhau rất nhiều thứ, cho nhau những cảm giác yêu thương tột cùng. Cô chưa bao giờ sẽ nghĩ sẽ qua lại với một người kém cô tới ba tuổi, anh cũng chẳng nghĩ sẽ yêu một bà chị lớn hơn mình, vậy mà định mệnh đã đưa họ đến với nhau. Lúc cô vuốt ve tấm lưng rắn chắc ướt mồ hôi của anh, cô chợt càm thấy thỏa mãn với thực tại, cô còn cần gì nữa? Ngày hôm sau anh đưa cô tới gặp ông nội. Ấn tượng đầu tiên của ông chính là tác phong rất “công sở” của cô, một người rất chuẩn mực. Ông tự hỏi làm sao Thiên Kỳ có thể quen cô gái này? Bạch Khiết rất điềm đạm, cô cư xử vứi ông rất lễ độ, chuẩn mực chứ không nhí nhố như Dương Mẫn. Ông hỏi cái gì, cô trả lời cái nấy, khi ông yêu cầu kể về gia cảnh, cô với chủ động nói trước.
Theo những gì cô nói thì gia đình cô chỉ có cha và mẹ, lúc ông hỏi cô có anh em gì không, cô mới trả lời là có một em trai nhưng đã mất trong một tai nạn.
- Ông xin lỗi!
- Dạ, không sao ạ.
Hai người trao đổi rất nhiều, gả đi thằng cháu cuối cùng, trong bụng ông cũng lo lắng không yên.
Thiên Kỳ trở thành khán giả của hai người, anh tựa lưng vào ghế nhìn cô, Bạch Khiết đẹp sắc sảo, kh