XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hồn Ma Khốn Kiếp, Em Yêu Anh

Hồn Ma Khốn Kiếp, Em Yêu Anh

Tác giả: Băng Lan Tuyết Tử

Ngày cập nhật: 03:41 22/12/2015

Lượt xem: 134652

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/652 lượt.

uẩn bị một buổi tối hẹn hò lãng mạn sau bao nhiêu năm tháng xa cách để hai người ôn lại kỉ niệm ngày xưa không?"
Lâm Thiên Vũ rừng mình, giọng Đan Tâm không lạt cũng chẳng mặn rất bình thường, đứng dậy nhấn Đan Tâm ngồi vào ghế của mình.
"Em ghen?"
"Không có. Nghi Anh đến tìm anh thì cũng coi như là khách, giúp anh hẹn gặp khách là trách nhiệm của thư kí."
Muốn cô ghen với Nghi Anh e hơi khó, nhiều năm về trước cô đã biết anh và Nghi Anh không còn gì nếu cô ghen có phải quá vô lí không.
"Em không thể nói là em ghen được hả?"
"Anh muốn em ghen?"
Lâm Thiên Vũ gật đầu. Biết bạn gái cũ đến tìm bạn trai mình mà cô vẫn bình chân như vại kiểu này làm hắn có chút hụt hững.
"Anh sẽ hối hận đó, em mà ghen người chịu khổ chỉ có mình anh."
Lâm Thiên Vũ ngồi trên bàn làm việc sờ cằm suy nghĩ, hắn chưa nhìn thấy Đan Tâm ghen bao giờ nhưng cổ nhân đã nói nữ nhân bình thường đã đáng sợ nữ nhân khi ghen tức còn đáng sợ hơn. Cô vì hắn mà ghen hắn sẽ rất vui nhưng đúng người chịu khổ chỉ có mình hắn. Thôi thì bình thường vẫn hơn hắn không thích tự ngược.
"Buổi họp kết thúc sớm?"
"Ừ,có chút vấn đề.\'
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân Đan Tâm nhảy xuống ghế trả lại chỗ ngồi cho Lâm Thiên Vũ.
"Em ra ngoài đây."
Âu Dương Thiếu Phong đi vào lướt qua người Đan Tâm, không nghi ngờ gì.
"Tìm tớ có việc?"
"Hết giờ làm rồi cậu định ôm cái bụng trống rỗng về nhà."
Hắn đang định về nhà cùng Đan Tâm, cô nấu ăn rất ngon. về nhà ăn vẫn hay hơn đi ăn ngoài.
"Tớ bận."
"Bận? Hết giờ làm là cậu lại vác xác về nhà. Thiên Vũ có phải cậu đang nuôi nhân tình ở nhà không hả?"
Đan Tâm ngồi ở ngoài phụt cười lấy điện thoại nhắn tin cho Lâm Thiên Vũ.
Nhận được tin nhắn, Lâm Thiên Vũ mở ra xem.
"Anh đi ăn cùng họ đi, em đi tìm Thạch Thảo ăn tối."
"Ừ, lúc nào có thời gian chúng ta cùng mời Thạch Thảo đi ăn."
Đan Tâm thu dọn đồ qua lớp cửa kính trong suốt nhìn vào ánh cười ở trong mắt Lâm Thiên Vũ dùng khẩu ngữ nói lời tạm biệt.
Lâm Thiên Vũ gật gật đầu ý bảo Đan Tâm cứ về trước đi.
Âu Dương Thiếu Phong vẫn mãi mê nhìn vào điện thoại của Lâm Thiên Vũ suy đoán xem ai vừa nhắn tin, không để ý đến có hai kẻ đang tình chàng ý thiếp.
"Tâm trạng của cậu mấy hôm nay phi thường tốt thì phải."
"Đừng ở đó nói nhảm, đi thôi."
Quan hệ của hắn với Đan Tâm trở lại bình thường đương nhiên tâm trạng sẽ tốt.






Lâm Thiên Vũ và Đan Tâm đi dạo trên đường khí trời buổi đêm se se lạnh.
"Thạch Thảo nói Dương Huy về rồi."
Lâm Thiên Vũ bước chậm một bước rồi trở lại bình thường về thì đã làm sao.
"Lúc nào?"
"Ngày Nghi Anh đến tìm anh."
Lúc sáng Nghi Anh tới công ti quậy một trận tưng bừng hoa lá. Hình tường người đàn ông độc thân của anh bị hủy tan tành.
"Giữa anh và Nghi Anh đã không còn gì để nói nhưng nếu em muốn anh sẽ gặp, gặp xong lại điện về xin chỉ thị của em."
"Anh trêu em."
"Về nhà thôi người em lạnh hết rồi này."
Lâm Thiên Vũ và Đan Tâm bước nhanh hơn, một chiếc mui trần màu đỏ từ trong khu biệt thự mà Lâm Thiên Vũ đang ở lao ra phanh gấp, chỉ càn chậm một giây nữa thôi là có hai kẻ vào thăm bệnh viện.
"Em có sao không?"
Đan Tâm bật cười.
"Anh đứng che cho em, em có muốn bị làm sao cũng không được."
Người từ trên xe bước xuống không tin nổi vào mắt mình, một lát sau mới tìm được giọng nói.
"Hai người..."
"A, chào chị Nghi Anh."
Đan Tâm tươi cười "ngây thơ", linh thật vừa nhắc đã xuất hiện.
"Thiên Vũ, người ta tìm anh kìa."
Ánh mắt của Nghi Anh vẫn chú mục vào hai bàn tay đang nắm chặt bỏ trong túi áo, nhếch môi cười.
"Thư kí trần cô thật lợi hại, vào DL không lâu mà có thể qua mặt bao nhiêu người để trở thành tình nhân của Thiên Vũ."
"Ai nói Đan Tâm là người tình của tôi."
"Hai người như thế này mà còn nói là không phải."
Lâm Thiên Vũ kéo Đan Tâm vào sát người mình hôn lên trán cô tuyên bố chủ quyền.
"This is my wife, only one and forever."
Hai mắt Đan Tâm tròn xoe nhìn Lâm Thiên Vũ, anh có biết nói ra câu này là có nghĩa gì không?"
Như nghe thấy điều buồn cười nhất, Nghi Anh cười rộ lên.
"This is my wife, only one and forever? Anh nói câu này với thư kí làm cho anh chưa tới một tháng, anh xem em là trẻ con ba tuổi."
"Tôi không đùa, tôi đã nói ra thì đó là sự thật. Dù cô có trở về chúng ta cũng không thể nào bắt đầu lại."
"Không thể nào, em biết anh vẫn còn yêu em nếu không bảy năm nay anh đã không yêu ai, anh nói anh yêu cô ta tất cả chỉ là rung động nhất thời."
Lâm Thiên Vũ cười nhạt, lắc đầu.
"Là yêu không phải rung động nhất thời. Nếu không phải là Đan Tâm thì cũng là người con gái khác không bao giờ có thể là cô. Ngày cô quay lưng bước đi chúng ta đã kết thúc rồi."
Khóe mắt đỏ hồng, nước mắt dần rơi xuống trước đay mỗi khi Thiên Vũ thấy cô khóc đều dỗ dành, làm theo ý cô. Cô không muốn kết thúc thế này, không bao giờ...
"Sẽ không có kết thúc, anh vì em mà uống say, vì em mà gây tai nạn, vì em mà hôn mê những thứ đó đ