XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Mê Liền Cưới

Hôn Mê Liền Cưới

Tác giả: Kagen no Ju

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341354

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1354 lượt.

à Thuỷ thủ mặt trăng a?
" Nếu như em tham gia hội của các anh thì là ai?"
"Tuxedo mặt nạ!"
Đáp án này một lần nữa làm tôi cười đến mất hình tượng luôn.
Có lẽ là tiếng cười của tôi quá mức rúng động, khiến cho Cao Phàm phải ra ngoài xem thử.
Chứng kiến tôi cười đến thống khổ, Cao Phàm bất đắc dĩ lắc đầu cười, nói: "Đừng nghe tên kia nói lung tung, tụi anh là cao thủ bóng rổ Slam Dunk a. Cái tên ngốc này là Hanamichi Sakuragi, Âu Dương Liệt là Ryotôi Miyagi, anh hắn là Kaede Rukawa, chồng em anh là Mitsui Hisashi !"
Tôi thích nhất chính là Mitsui Hisashi đó, tôi sùng bái nhìn Cao Phàm.
(Thông tin về anh này theo wiki : Mitsui Hisashi
Năm học: Năm ba
Chiều cao, cân nặng: 184 cm, 70 kg
Số áo: #14
Vị trí: hậu vệ ghi điểm (nổi tiếng với các cú ném 3 điểm)
Ngày sinh: 20 tháng 3
Trong truyện là Ono
Mitsui được biết đến như một siêu cầu thủ với cú ném 3 điểm và có thể chơi tốt ở mọi vị trí. Cú ném 3 điểm của anh đã cứu đội Shohoku trong các trận đấu, nhất là trận đấu với Shoyo - khi Shohoku thua 12 điểm và với Sannoh, Shohoku thua 20 điểm. Điểm yếu lớn nhất của anh là sức bền mà anh đã mất sau một thời gian dài không tập bóng. Dù vậy, trong những phút cuối cùng của trận đấu, anh càng trở nên mạnh mẽ hơn, không chỉ để vượt qua đối thủ mà còn vượt qua chính bản thân mình.)
"Các anh dám chọc em hả?" Cười xong, tôi nói.
"NO, NO, NO!" Ba người này ăn ý lắc đầu.
Trời, ba tên ngây thơ vô số tội này, đêm nay làm cho tôi chết cười.
Vì vậy cả đêm chúng ta đàm luận Anime, thực nhìn không ra mấy đại nam nhân còn rất yêu mến Anime, vì vậy tôi liền gia nhập cái hội anime của bọn họ, trở thành đại tinh tinh Takenori Akagi.
Thật là làm cho tôi đổ mồi hôi như suối nha. . . . . .
Mặc kệ như thế nào, qua đêm nay, chúng ta trở thánh những người bạn mới của nhau, bạn tốt đó nha.
Có thêm hai anh bạn anh tuấn như vậy, đem tôi biến thành đại tinh tinh kia xem ra tôi cũng còn có lời hén. . . . . .






Mất máu quá nhiều
Cả tối hôm qua cùng Cao Phàm và bạn hắn náo loạn, cảm giác khẩn trương về công ty mới biến mất một cách thần kì, cho tôi ngủ thẳng một giấc đến hừng đông, sát giờ mới tới công ty báo danh.
Kỳ thật tôi rất ghét thay đổi, thay thế hoàn cảnh mới, giống như thời còn học sinh chuyển lớp hoặc chuyển trường, đi đến địa phương mình chưa quen thuộc, gặp những người xa lạ, trong nội tâm luôn có điểm bất an.
Nhìn Tập đoàn XX mấy chữ lớn này, cảm giác có chút quen thuộc, nhưng nhất thời lại không nhớ ra.
Sếp mới của tôi là một mỹ nữ mới ngoài ba mươi, gọi là Cố Kiều Ninh, tôi là tôi rất hâm mộ loại mỹ nữ chuyên nghiệp này nha.
Có một vị mỹ nữ đang trấn giữ phía trước, xem ra chính là Thư kí Tống.
Thư kí Tống quả nhiên có chút tư sắc, nhưng mà biểu hiện có điểm hơi xấu xa, cực kỳ giống môn thần.( thần giữ cửa)
"Hi hi! Tống bí thư, quấy rầy một chút ha!" Tôi đầu tiên rất có lễ phép lên tiếng gọi.
Là ai nói không bao giờ đánh người đang tươi cười nhỉ? Nụ cười của tôi rất nhanh cứng lại, người ta môn thần Tống đứng ngay cửa chính, đến liếc cũng không thèm ban cho tôi lấy một cái.
"Nơi này có văn bản rất quan trọng, quản lí chúng tôi nói nhất định tôi phải nhìn thấy tổng giám đốc tận tay kí tên." Tôi tiếp tục hữu nghị nói.
Thư kí Tống lạnh lùng liếc tôi, sau đó rét lạnh nói: "Cô để ở chỗ này đi, chút nữa tôi mang vào cho."
Nữ nhân này nghe không hiểu tiếng quốc ngữ hả trời? Tôi đã nói muốn tự mình xem ngài kí tên rồi mà .
"Không phải, cái đó, tôi là muốn xem ngài tận tay kí tên mà." Tôi tiếp tục chiến thuật hữu hảo.
Nàng lần này rõ ràng lựa chọn không đếm xỉa tôi, tiếp tục công tác trong tay.
Thái độ gì thế này, thật là tuyệt tình ! Phải biết rằng sáng nay mẹ cùng dì (kinh nguyệt) đột nhiên tới chơi, hiện tại thân thể suy yếu cực kỳ, tôi nào có tâm tình cùng nàng dây dưa. Hơn nữa nàng rốt cuộc có biết câu danh ngôn: lãng phí thời gian của người khác cũng giống như giết người cướp của hay không nhỉ? Vì vậy tôi không chết tâm ở bên tai nàng không ngừng lặp lại nguyên nhân lần này đến phòng tổng giám đốc.
Có lẽ là do lần đầu tiên gặp gỡ tôi đây hơi ngại nên cứ nhìn xuống đất không xem sắc mặt cô tôi, môn thần Tống cuối cùng ngẩng đầu lên xem. . . . . . Éc. . . . . . Hình như đang trừng tôi thì phải.
Bây giờ là như thế nào, con mắt lớn mở không nổi sao, đọ mắt ư?
Có lẽ là do cố chấp của tôi làm cảm động nàng, nàng cuối cùng mở miệng vàng miệng bạc ra: "Cô để ở đây trước đi, để chút nữa tôi đưa vào cho."
Tôi sặc! Nói cũng như không à.
Vì lãng phí quá nhiều nước miếng cùng thể lực, tiểu vũ trụ của tôi rốt cục bạo phát.
"Tôi nói, Thư kí Tống nghe không hiểu quốc ngữ hay là sao thế? Tôi nói tất cả mấy trăm vạn lần, tôi muốn tự mình nhìn tổng giám đốc tận tay kí tên !"
Sợ nàng thật sự nghe không hiểu quốc ngữ, sau đó tôi lại dùng Việt ngữ ( tiếng Quảng Đông đấy ạ không phải tiếng Việt mình đâu ^^) và Anh văn lập lại một lần.
Môn thần Tống sắc mặt trong