Tác giả: Kagen no Ju
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341380
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1380 lượt.
nè?
Ban đầu các nàng còn không đồng ý cho tôi gặp Cao Phàm, cuối cùng dưới mấy câu năn nỉ của tôi, rốt cục mặt mũi đầy nghiêm trọng theo giúp tôi tiến đến phòng bệnh của Cao Phàm.
Cái câu chuẩn bị tâm lý là có ý gì ?
Lúc nhìn thấy Cao Phàm trong một thoáng kia, tôi cuối cùng đã lĩnh ngộ đến thật sâu khắc hàm nghĩa của nó.
Bởi vì đây không phải là ánh mắt Cao Phàm nhìn Diệp Nhã, mà là ánh mắt Cao Phàm nhìn người qua đường Giáp.
Tôi sặc! Phát hiện này làm cho tôi lập tức bị sét đánh ngay tại cửa phòng bệnh, không cách nào nhúc nhích.
Chỉ thấy Cao Phàm còn vẻ mặt khách khí hỏi: "Xin hỏi, cô là cô ấy hả?" Và sử dụng ánh mắt hỏi thăm mẹ Cao.
Phải gió à! Bây giờ lại diễn ra chuyện đó sao? Hắn tưởng hắn là Đạo Minh Tự, tai nạn xe cộ tỉnh lại sẽ đem Sam Thái quên mất?
(Chàng xoăn của F4 Đài Loan. Bạn nào xem vườn sao băng 2 sẽ rõ tình huống này)
Em van anh. . . . . . Vấn đề là em không phải cái cô nàng thích ăn dấm chua kia. . . . . .
Không đếm xỉa đến câu hỏi của Cao Phàm, tôi cần phải biết lý do hắn không thể nhớ tôi.
Bởi vậy nghe mẹ Cao giải thích xong, tôi cuối cùng miễn cưỡng chấp nhận cái "Tin dữ" này.
Đơn giản mà nói, Cao Phàm cũng giống tôi, cũng va chạm đầu, cũng chấn động não, khác nhau chính là, hắn so với tôi nghiêm trọng hơn, bởi vậy được có căn bệnh có tên là mất trí nhớ.
Mà cái trí nhớ này lại cố ý dừng lại trước khi chúng tôi xem mặt, nói cách khác, đối với hôn nhân của chúng thôi thậm chí cả đám cưới, hắn một chút ấn tượng cũng không có, đối với hắn mà nói, Diệp Nhã hoàn toàn là một cô gái lạ lẫm.
Tôi còn có thể nói gì? Tôi chỉ có thể nói chuyện cũng không khỏi quá giật gân đi! Hơn nữa ngài Cao Phàm này, ngài cũng biết lựa giai đoạn mà mất đi trí nhớ đó chứ. . . . . .
Tôi đã ai oán lại hâm mộ nhìn Cao Phàm.
Ai oán là vì cũng bị não chấn động, dựa vào cái gì hắn lại mất trí nhớ; hâm mộ là bởi vì hắn rõ ràng lại được điều tôi ảo tưởng đã lâu mất trí nhớ!
Tôi không phải có thể tiếp nhận chuyện Cao Phàm mất trí nhớ ngay được.
Giống tôi, Cao Phàm cũng không phải có thể tiếp nhận đột ngột ở đâu lại nhảy ra một người vợ.
Khi hắn hết sức yêu cầu, cuối cùng tranh thủ một cơ hội chúng tôi đối mặt nói chuyện với nhau.
Dưới ánh mắt lạnh lùng Cao Phàm đang nhìn soi mói, tôi rất tự động chuyển ghế đến ngồi bên cạnh giường bệnh của hắn.
Kỳ thật tâm tình của hắn giờ này khắc này tôi có thể hiểu được, ngẫm lại cũng phải thôi, tỉnh lại, không giải thích được nhiều lại có một cô vợ, hơn nữa lại là loại mặt hàng như tôi đây, nghĩ không buồn bực cũng rất khó. Trừ phi tình huống đổi ngược lại, tôi rất thích việc tự nhiên có một anh chồng đẹp trai không hiểu ở đâu chui ra nhé.
"Này, chúng ta thật sự đã kết hôn à?" Vẫn là giọng nói quen thuộc kia, chỉ là đưa ra vấn đề nghe không lọt tai nổi.
Tôi nghiêm túc nhìn hắn, dùng sức xoa xoa hai thái dương đang đau nhức, ngụ ý chính là, anh nên tiếp nhận chuyện chúng ta đã chuyện kết hôn là sự thực đi!
Cao Phàm ra vẻ có vẻ chịu đả kích khi thấy tôi trầm tư.
Sau một hồi, hắn tiếp tục hỏi: "Vậy chúng ta kết hôn đã bao lâu?"
"Nếu như tính không nhầm thì..., tháng sau là tròn 1 năm . . . . . ." Tha thứ tôi, loại chuyện như tính ngày kỷ niệm không phải là việc mà tôi làm.
"Chúng ta không có con sao?"
"Ừ, là anh bảo không vội."
"Ai cầu hôn trước?"
"Anh!"
". . . . . ."
Sau một hồi trầm mặc làm cho người ta muốn hít thở không thông, Cao Phàm chậm rãi hỏi: "Tôi có nói qua là tôi đã yêu cô chưa?"
"Ặc. . . . . . Nếu như em nhớ không lầm, anh đã nói rồi." Tôi đối với vấn đề này có chút khó hiểu.
". . . . . . Vậy cô phải là cô ấy. . . . . ." Cao Phàm trông như cam chịu nhỏ giọng nói.
Tuy thanh âm rất nhỏ, nhưng vẫn làm cho tôi nghe được.
Cô ấy?
Tôi = cô ấy?
Tại sao và tại sao!
Tuy rất muốn hỏi thăm cho rõ, nhưng một câu của Cao Phàm làm cho tôi hoàn toàn dập tắt mong muốn nói chuyện.
"Đã như vậy, tôi sẽ cố gắng để yêu em lần nữa, nhưng mà ở trước đó, tôi hi vọng chúng ta trước tiên có thể làm bạn bè."
Nói cái gì sẽ cố gắng yêu tôi, nói yêu rồi chọn quên mất tôi như vậy, trước kia Cao Phàm cũng đã nói yêu tôi đấy thôi.
Một tháng sau là thời kỳ dưỡng bệnh của Cao Phàm, tôi bởi vì được chăm sóc rất tốt, bởi vậy rất nhanh có thể hoạt bát nhảy loạn, chủ động tiếp nhận trách nhiệm chăm sóc Cao Phàm.
Nguyên nhân có hai, đầu tiên là có thể không cần đi làm, thứ nhì là cùng Cao Phàm bồi dưỡng cảm tình.
Lại một lần nữa một người nằm một phía giường, làm cho tôi có chút ít hoài niệm.
Lúc sắp chìm vào giấc ngủ, Cao Phàm đột nhiên hỏi: "Em có nói rằng em yêu anh chưa?"
"Ặc. . . . . . Nếu em không có nhớ lầm. . . . . . hình như là chưa. . . . . ." Tôi là đứa nhỏ thành thật, hơn nữa tôi cũng không có thói quen luôn đem chữ yêu đặt trên môi.
Quay trở lại công việc Cao Phàm rất bận rộn, này không được rồi, lại bay đi Mỹ bàn chuyện làm ăn .
Không biết là tâm lý tác dụng hay là như thế nào, từ lúc tôi th