Tác giả: Kagen no Ju
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341359
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1359 lượt.
. . ." Cạch.
Cúp điện thoại xong tôi đây lập tức cảm thấy trên mặt nong nóng, quả nhiên, nói những kia dỗ ngon dỗ ngọt cũng không phải là phong cách của tôi.
Đối với tình huống ở hai nửa địa cầu như chúng tôi, Bàng Chính Vũ trêu chọc nói chúng tôi tựa như Ngưu Lang và Chức Nữ hiện đại, mà Quan Duẫn Phi thì cho một cái đề nghị vô cùng thực dụng: muốn gặp thì đi gặp thôi, chẳng lẽ em đáp máy bay không tới được nước Mỹ, như đàn ông của em không rảnh trở về tìm em, vậy thì em đi tìm hắn đi!
Đúng rồi! Tôi sao lại đem phương tiện giao thông quan trọng là máy bay quên mất nhỉ? Chỉ nhớ rõ Cao Phàm có thể bay lại mà quên tôi cũng có thể bay đi. Quả nhiên, con gái khi yêu đều trở nên ngốc hết.
Vì vậy, vào một đêm nào đó, tôi vẻ mặt nịnh nọt hướng Quan Duẫn Phi đề nghị: "Duẫn Phi yêu dấu! Nghiêm đại ca nhà anh không phải đang nước Mỹ sao? Chẳng lẽ anh cũng không muốn gặp anh ấy?"
Quan Duẫn Phi rùng mình một cái, vẻ mặt hơi sợ nói: "Em muốn gì thì cứ nói thẳng đi! Không cần phải làm cho anh sợ như vậy!"
"Em chỉ là muốn nói là, lúc nào đó anh muốn đi Nước Mỹ thăm Nghiêm đại ca thuận tiện mang em đi thăm tiện nội của em luôn đó mà!"
Nghe vậy, Quan Duẫn Phi vẻ mặt cười xấu xa, tủm tỉm nói: "Nếu anh nói không thì sao?"
Dám cự tuyệt? Xem tôi trị anh thế nào!
Tôi vẻ mặt tiếc nuối nói: "Em cũng biết mà, miễn cưỡng không hạnh phúc, nhưng mà anh cũng biết đó, mẹ Quan thích nhất là tìm em uống trà, nếu ngày nào đó, em không cẩn thận nói lộ ra miệng, Duẫn Phi đáng yêu nhà chúng ta chỉ thích đàn ông chứ không thích phụ nữ thì. . . . . ."
"Được rồi! Được rồi! Được rồi! Anh sợ em nhất, em chọn thời gian đi, anh sẽ phụng bồi!" Quan Duẫn Phi lập tức hai tay giơ lên cao đầu hàng.
Vì vậy, dưới sự dụ dỗ áp bức đầy uy lực của tôi, tìm lịch làm việc của Cao Phàm trước một ngày xong, tôi dưới sự hộ tống của Quan Duẫn Phi lần đầu xuất ngoại.
Rốt cục đi vào khách sạn Cao Phàm đang ngụ ở Nước Mỹ, Quan Duẫn Phi ghi cho tôi số phòng và số tầng của Cao Phàm liền chạy như chớp tới gặp tình lang rồi, hiểu rõ tình yêu của hắn đang sốt ruột, vì vậy tôi rộng lượng thả hắn đi trước, tự mình đi tìm người.
Đi vào trước cửa phòng Cao Phàm, tôi đầu tiên là lấy ra cái gương hảo hảo sửa sang lại một phen, sau đó tim đập trống ngực như sấm giơ tay lên, gõ cửa.
Bên trong rất nhanh truyền đến câu hỏi thăm lịch sự, vì vậy tôi nghịch ngợm đáp: "Room service!" ( phục vụ phòng)
Có lẽ Cao Phàm đã nghe ra giọng tôi, bởi vì tôi hình như nghe thấy tiếng cái ghế rơi, tiếng bước chân bối rối.
Cửa rất nhanh được mở ra, bóng dáng Cao Phàm anh tuấn như trước đập vào mắt tôi, chỉ là, bóng dáng này hình như có chút cứng ngắc.
Cao Phàm vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi nhìn tôi, còn có thể đáng yêu dùng hai tay xoa xoa mắt, trong lúc nhất thời lại chỉ ngây ngốc ngốc đứng ở trước cửa, cũng quên mời tôi vào trong.
Tôi giả bộ như điềm nhiên như không thò đầu vô phòng, quả nhiên trông thấy một cái cái ghế đáng thương nằm chỏng chơ trên mặt đất, sau đó, tôi cố tình nhẹ nhàng nói: "Tôi là tới kiểm tra phòng đột xuất, xem anh có dấu mỹ nữ tóc vàng mắt xanh nào không, tốt lắm, bên trong không có. . . . . ."
Tôi lời còn chưa nói hết, đã bị Cao Phàm đột nhiên tỉnh táo lại kéo vào trong ngực sau đó bị đặt ở bị đặt trên cánh cửa đã đóng lại.
Cao Phàm dúi đầu vào cổ của tôi, hít sâu của mùi hương của tôi, ôm tôi thật chặt, thì thào nói: "Rất nhớ em. . . . . . Rất nhớ em. . . . . ."
Tôi cũng ôm hắn thật chặt, thật là, chúng ta cái ôm này đợi đã 3 tháng rồi, hiện tại, thật là thỏa mãn!
Đột nhiên, Cao Phàm ngẩng đầu nhìn tôi thật sâu, sau đó cúi đầu, cho tôi một nụ hôn tiêu chuẩn mạnh mẽ và nồng nhiệt.
Nụ hôn này tựa như ngòi nổ, làm cho hai cỗ thân thể đang đói khát quyện lại một chỗ, càng giống một ngọn lửa, nhóm lên hai cây đuốc.
Rất nhanh, Cao Phàm không hề thoả mãn với hôn nồng nhiệt, hắn bắt đầu vuốt ve thân thể tôi, mà tôi càng bắt đầu kéo kéo quần áo hắn, giờ phút này tôi đây thầm nghĩ cùng hắn tiếp xúc thân mật nhất, nguyên thủy nhất.
Hôn nồng nhiệt rất nhanh đi đến trước ngực, một chân của tôi cũng bị kéo lên ngang thắt lưng Cao Phàm . . . . . .
Giờ phút này làm bọn tôi như củi khô gặp lửa, có thể nói càng cháy càng nóng?
Khi tôi lần nữa mở mắt ra lần nữa, phát hiện bên cạnh đã không có bóng dáng Cao Phàm. Nhắm mắt lại, tôi nhịn không được đỏ mặt hồi tưởng lại hai ngày điên cuồng này. Đúng! Tôi tới hai ngày rồi, nhưng là hai ngày đều chưa ra khỏi cửa phòng! Cao Phàm đối với tôi nhiệt tình và yêu thương cơ hồ khiến tôi có chút chống đỡ không được, ván cửa trước, phòng tắm, trên ghế sa lon, trên giường, trên mặt thảm, trên mặt bàn, cửa sổ sát đất. . . . . . Hầu như chỗ nào cũng đều có dấu vết yêu nhau điên cuồng của chúng tôi, không nghĩ tới những địa điểm này trong ngôn tình trong tiểu thuyết xuất hiện tôi cũng có thể may mắn biết qua, tôi không khỏi cảm thán: đời này cuối cùng cũng không phí công sống rồi!
Hậu quả túng dục quá độ chính là chỉ có thể chơi xấu trên giường giả chết, mà tôi giờ phút này