Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Đã Qua

Hôn Nhân Đã Qua

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341264

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1264 lượt.

ô nữa, xem ra cô sống cũng tốt đấy chứ!”
Mặt Thời Tiêu chợt biến sắc:
- Anh đến đây thăm bệnh nhân à?
Lục Nghiêm nhíu mày, ánh mắt lạnh lùng nhìn sang Diệp Trì đứng bên cạnh, chậm rãi nói: “Ừ, một người bạn mới nhập viện!”
Ngồi vào xe, Diệp Trì thắt dây an toàn cho Thời Tiêu, khẽ cười: “Xem ra thời đại học của em cũng thú vị phết nhỉ, nói thực lòng, anh không ngờ đấy!”
Thời Tiêu khẽ nhíu mày, nhìn anh vẻ cảnh giác: “Anh nói thế là có ý gì hả?”
- Anh chẳng có ý gì cả, chỉ hơi tò mò thôi, trưa nay em muốn ăn gì?
Các dây thần kinh của Thời Tiêu chợt chùng xuống, có khẽ nhắm mắt lại, lắc đầu. Diệp Trì vuốt ve khuôn mặt cô, dịu dàng dỗ dành: “Anh nhớ là em thích ăn mỳ Ý, để anh làm cho em ăn nhé!”
Thời Tiêu mở mắt, không kiềm chế được liếc nhìn anh. Một người đàn ông thế này mà dịu giọng dỗ dành mình, thật sự khiến người ta khó mà từ chối. Thế nên cô liền gật đầu.
Diệp Trì mỉm cười, nghiêng người hôn lên trán cô, ấm áp và dịu dàng. Cảm giác này nhanh chóng truyền từ trán vào tim cô, giống như một viên sỏi nhỏ ném vào giữa làn nước yên tĩnh, tạo nên những gợn sóng lăn tăn.
Thời Tiêu xin nghỉ ba ngày, công thêm với hai ngày cuối tuần nữa là tròn năm ngày. Diệp Trì ở nhà chăm cô đủ năm ngày, việc công ty đều mang về nhà làm. Thời Tiêu cũng dần phát hiện ra, hóa ra công việc của Diệp Trì lại bận rộn như vậy.
Mặc dù cứ nói là biết Diệp Trì làm ăn lớn, nhưng thường ngày cô rất ít khi tiếp xúc với công việc của anh, hay nói cách khác, Thời Tiêu chưa bao giờ để ý đến những chuyện này. Trong ấn tượng của cô, Diệp Trì và những người bạn của anh ta là một đám dựa vào thanh thế của cha mẹ để ăn chơi, đàn đúm.
Do vậy, lúc ngồi trên ghế bên cạnh cửa sổ trong thư phòng, nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của Diệp Trì lúc họp qua webcam, cô có hơi bất ngờ, giống hiện như ấn tượng đầu tiên của cô về anh, cao quý và ung dung, nhưng vẫn toát lên sự sắc bén và quyết đoán.
Khoảng khắc ấy Thời Tiêu biết rằng, sự thành công của anh hoàn toàn không phải do ngẫu nhiên. Dường như chỉ trong khoảng khắc, Thời Tiêu cảm thấy mình như biết thêm một người đàn ông khác. Ở trước mặt cô, Diệp Trì vô cùng dịu dàng và quan tâm, thậm chí yêu chiều cô một cách không có nguyên tắc. Nhưng ở trước mặt nhân viên, anh lại vô cùng sắc lạnh, quyết đoán, chẳng chút nhượng bộ. Diệp Trì độc đoán, gần như chẳng bao giờ để ý đến suy nghĩ của người khác, chỉ làm theo ý mình. Thời Tiêu đột nhiên nghĩ, mình hấp tấp lấy người đàn ông này là may mắn hay bất hạnh?






Tối thứ sáu, có điện thoại, Diệp Trì tiện tay đưa cho Thời Tiêu, cười ngọt ngào nói: “Là mẹ, mẹ bảo chúng ta về ăn cơm, có cả Diệp Sinh và Lâm Yến!”
Thời Tiêu do dự mất mấy giây, cuối cùng đành nhận lấy điện thoại, thấ
p giọng gọi một tiếng “mẹ”. Tiếng “mẹ” này gọi ra vẫn còn rất ngại miệng. Bà Diệp ở đầu dây biên kia dịu dàng nói: “Tiêu Tiêu à, con đỡ hơn chưa? Hôm ấy mẹ bảo Tiểu Diệp nó đưa con về, để mẹ bảo dì nấu ít canh gừng con uống, cho toát mồ hôi ra, biết đâu sẽ khỏi nhanh hơn. Hôm nay hai đứa về ăn cơm nhé, mẹ đã bảo dì đi hầm canh rồi, hai đứa mau về nhà nhé…”
Bà Diệp còn chưa nói hết đã nghe thấy giọng của Diệp An An: “Chị Thời Tiêu, chị Thời Tiêu ơi, chị mau qua đây chơi ghép hình với em. Mau lên! Em chờ chị đấy!”
Nói xong, không đợi Thời Tiêu kịp đồng ý bà đã cúp điện thoại luôn. Diệp phu nhân gõ trán cháu nội: “Cháu nói lăng nhăng gì thế, cái gì mà chị Thời Tiêu, phải gọi là Bác nghe chưa?”
Đừng nói là Diệp Trì, ngay cả Diệp tướng quân mỗi lần nói chuyện với con dâu lớn cũng đều nói bằng giọng điệu hiền hòa hơn bình thường.
Ăn cơm xong, Diệp tướng quân và Diệp Trì đi vào thư phòng nói chuyện. Lâm Yến và Thời Tiêu ngồi chơi ghép hình với An An ở dưới nhà. Bà Diệp tự tay bê một đĩa dâu tây đã rửa sạch ra, đặt lên bàn uống trà và gọi họ ra ăn hoa quả.
An An thích thú bỏ ngay miếng ghép trên tay xuống chạy ra bốc dâu ăn. Thời Tiêu nhanh tay tóm chặt cô bé lại, nói: “Rửa tay đã rồi mới được ăn, không là trong bụng sẽ có giun đấy!”
Nói rồi liền ôm cô bé đi vào nhà vệ sinh rửa tay.
Lâm Yến không nén được cười: “Anh cả nên có một đứa đi thôi!”
Bà Diệp cũng hùa theo: “Đúng đấy, An An đã bảy tuổi rồi, ở tuổi Tiêu Tiêu bây giờ có thai là tốt nhất, sinh cũng nhanh hồi phục!”
Thời Tiêu dắt tay An An đi ra, vừa hay nghe được câu này, trong lòng vô cùng bối rối. Câu này lần trước bà Diệp đã nói riêng với cô rồi, chỉ có điều, chuyện con cái giữa cô và Diệp Trì có cái gì đó không mấy chân thực.
Lâm Yến xiên một quả dâu đưa đến tay con gái, nói chuyện phiếm: “Em nhớ là chị dâu tốt nghiệp đại học A thì phải!”
Thời Tiêu khựng người, nuốt vội quả dâu trong miệng rồi gật đầu.
- Khoa em dạo này có mời một tiến sĩ tâm lý từ nước ngoài mới vốt nghiệp đại học A, là một người có tài, đúng là hiếm có!
Thời Tiêu hơi ngẩn người rồi đột nhiên nhớ ra chuyện Tưởng Tiến từng nói với mình, liền hỏi: “Có phải là họ Tưởng không?”
Lâm Yến cười: “Đúng là họ Tưởng, Tưởng Tiến. Sao? Chị qu


Polaroid