Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341296
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1296 lượt.
n anh cũng rõ. Nhưng cô ấy lại làm như thế, cho thấy điều gì chắc không cần tôi nói với anh. Chỉ cần cô ấy vẫn còn yêu tôi, tôi tuyệt đối không từ bỏ, tuyệt đối không!
Vừa vào phòng đã nhìn thấy Diệp Trì mặt mày bầm tím, bà Diệp giật nảy mình, đưa tay định sờ lên mặt con trai. Diệp Trì vội vàng né tránh, cười nhăn nhở nói: “Hôm nay ra ngoài con không để ý nên bị ngã, không sao đâu mẹ!”
Bà Diệp biết con trai đang lấp liếm để u mình, từ nhỏ đến lớn, Diệp Trì không ít lần bị thương như thế này, nhưng giờ đã hơn ba mươi rồi, đã là người có vợ rồi, bà Diệp cũng chẳng dám nói con trai, chỉ trừng mắt nói: “Sau này ra ngoài cẩn thận chút, sau này ngã sưng mặt sưng mày, để xem Tiêu Tiêu có còn cần con nữa không?”
Nói rồi, bà qua chỗ Diệp Trì, đến bên cạnh Thời Tiêu, kéo tay cô, cười ngọt ngào nói: “Đừng đứng như vậy, mau ngồi xuống, phải nằm xuống, con cứ dựa lưng vào ghế cho đỡ mỏi, nói chuyện với mẹ một lát. Mới có bầu nên cơ thể còn yếu lắm, là mẹ con với nhau, không cần phải khách sáo làm gì!”
Cô giúp việc đơm chè tổ yên ra bát rồi đưa cho bà Diệp. Bà Diệp múc một thìa, còn hơi nóng, thổi cho nguội rồi bón cho Thời Tiêu. Mặc dù thường ngày Diệp Trì cũng thích bón từng thìa cho cô như thế này, nhưng dù gì đấy cũng là chuyện riêng của hai vợ chồng, đóng kín cửa lại, chẳng có ai nhìn thấy hết. Nhưng bà Diệp lại là mẹ chồng của Thời Tiêu, Thời Tiêu sao có thể để bà bón cho mình ăn. Cô vội vàng đón lấy bát chè, khẽ nói: “Mẹ, mẹ cứ để con tự ăn, cũng chẳng phải chuyện gì to tát, lại làm phiền mẹ chạy qua chạy lại. Diệp Trì bảo ngày mai bọn con sẽ về qua nhà…”
Có lẽ nhờ thuốc của chú Phan nên Thời Tiêu ăn hết bát chè tổ yến mà không thấy buồn nôn. Bà Diệp vuốt vuốt mái tóc cô, thấy mặt mày cô xanh xao liền xót ruột than: “Mẹ có mang một ít tổ yến sang đây, sau này bảo bà giúp việc nấu cho ăn hàng ngày, món này tốt cho cả con lẫn đứa bé. Còn cả ít hoa quả mẹ mới mua đấy, con muốn ăn gì thì cứ ăn. Người ta nói ăn nhiều hoa quả thì đứa trẻ sinh ra sẽ hoạt bát, thông minh. Con nhìn thằng Trì mà xem, lúc mang bầu nó mẹ toàn ăn ớt, thế nên tính tình nó mới nóng nảy như thế. Lúc mẹ mang bầu thằng Sinh, mẹ ăn uống rất bình thường, thế nên tính cách nó dễ chịu hơn nhiều!”
Thời Tiêu không nhịn được cười. Diệp Trì gãi đầu, nói: “Mẹ, nói như mẹ thì chắc chắn ngày xưa lúc mang bầu bố con, bà nội đã ăn rất nhiều ống khói, thế nên hơi tí đầu bố mới “bốc khói” ”.
Bà Diệp và Thời Tiêu cười lăn lộn, ngay cả cô giúp việc ngồi bên cạnh cũng phải phì cười.
Bà Diệp vào bếp nhìn một lượt, cũng đầy đủ ra phết, nhưng bà vẫn chưa yên tâm hẳn, phải bàn với Diệp Trì xem có nên chuyển về nhà ở không, dù gì chuyện công ty của Diệp Trì cũng rất bận rộn, sợ không thể chăm sóc Thời Tiêu.
Diệp Trì trong lòng đã sớm kế hoạch, về nhà là chuyện sớm muộn cũng phải làm, nhưng hiện giờ thì chưa được, đợi con được bảy, tám tháng rồi về. Trước đó anh vẫn muốn tự mình chăm sóc vợ, sống cuộc sống chỉ có hai người, à không, ba người, còn cả đứa bé trong bụng nữa chứ. Cứ nghĩ đến đây là Diệp Trì lại nhoẻn miệng cười.
Bà Diệp chợt thấy lòng chua xót, các cụ nói cấm có sai, con trai có vợ rồi sẽ quên mẹ. Trước khi Diệp Trì lấy vợ, người làm mẹ như bà lúc nào cũng lo lắng cho con; lấy vợ rồi bà vẫn phải lo lắng. Còn con trai thì sao, kể từ lúc có vợ trong mắt của nó chỉ còn lại mỗi vợ nó thôi.
Chua xót cũng chỉ là cảm giác trong chốc lát bởi niềm vui chuẩn bị có thêm cháu khiến cho bà mừng còn chưa kịp nữa là.
Sau khi tiễn bà Diệp và cô giúp việc về, Diệp Trì liền đến bên ôm Thời Tiêu vào lòng, chỉ vào mặt mình, thì thầm: “Vợ à, mặt của anh sắp thành mặt heo thật rồi, em có cần anh nữa không?”
Thời Tiêu trừng mắt, hừ giọng: “Không cần, thành đầu heo rồi thì ai còn cần anh nữa?”
Diệp Trì bật cười: “Đồ vô lương tâm!”
Còn chưa nói hết, Thời Tiêu đã ọe một tiếng, vội vàng bịt miệng, đứng bật dậy, lao vào nhà vệ sinh, quỳ xuống cạnh bồn vệ sinh, nôn hết chỗ chè tổ yến vừa mới ăn vào bụng.
Diệp Trì vội vàng theo vào, xót xa vỗ nhẹ vào lưng cô:
- Không được, anh phải gọi điện hỏi chú Phan mới được, chứ ăn gì nôn nấy thế này thì sống sao được?
Nói rồi liền rút điện thoại ra, Thời Tiêu vội vàng giữ tay anh lại:
- Anh đừng làm ầm lên thế, bác sĩ đã nói rồi, chuyện này là bình thường, qua ba tháng đầu là đỡ thôi!
Diệp Trì kề cốc nước vào miệng cô, bảo cô súc miệng rồi bế cô ra ngoài:
- Chúng ta xuống bếp, xem xem em muốn ăn chút g
Vừa nhắc đến ăn là Thời Tiêu lại thấy buồn nôn, vội vàng bịt miệng lắc đầu, lông mày Diệp Trì nhíu chặt lại.
Diệp Trì vuốt ve khuôn mặt tiều tụy của vợ, xót xa vô cùng: “À phải rồi, hay là em gọi điện cho mẹ hỏi thử xem!”
Diệp Trì ngồi khoanh tròn trên thảm, nhìn Thời Tiêu ăn ngấu nghiến đĩa nộm dưa chuột to đùng ở trên bàn, không khỏi dở khóc dở cười. Bố mẹ vợ anh sống có hơi thiếu thực tế, lúc anh gọi điện sang, tín hiệu không tốt cho lắm, nghe tiếng được tiếng không, cũng chẳng biết bên đó nói gì nữa. Đôi khi Diệp Trì thật sự băn khoăn tại sao có một người cha người mẹ như vậy