Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Đã Qua

Hôn Nhân Đã Qua

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341297

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1297 lượt.

mà Thời Tiêu có thể bình an lớn lên, lại còn đáng yêu và rất được lòng người như thế? Hỏi Thời Tiêu cô bảo, từ nhỏ nhà cô đã là hàng xóm của nhà Quyên Tử, sau này di dời đi rồi cũng cách nhà Quyên Tử không xa lắm, thường ngày bố mẹ cô không có nhà, Thời Tiêu thường ăn ở bên nhà Quyên Tử. Lớn bằng ngần này rồi, có đến phân nửa thời gian cô sống ở nhà Quyên Tử, chẳng trách mà Quyên Tử không chỉ là bạn thân của Thời Tiêu mà còn thân thiết như một người chị em. Chính vì vậy khi anh mang Quyên Tử ra để uy hiếp Thời Tiêu mới có hiệu quả như vậy.
Nửa đĩa nộm dưa chuột chẳng mấy chốc đã hết nhẵn, Thời Tiêu ngẩng đầu lên hỏi: “Còn nữa không?”
Diệp Trì bê đĩa không lên: “Có cũng không cho em ăn, ăn nhiều như vậy, tí đau bụng thì sao? Trong tủ lạnh có canh gà ác mẹ gửi sang đấy, để anh nấu cho em chút mì nhé!”
Thời Tiêu xoa xoa bụng gật đầu: “Nhưng vẫn phải cho em ít dưa chuột đất, nếu không em không nuốt nổi!”
Diệp Trì bật cười, dí đầu cô một cái: “Em đúng là bà cô tổ của anh, anh biết rồi!”
Thời Tiêu bỗng cảm thấy vô cùng ấm áp. Diệp Trì như thế này khiến cô cảm thấy vô cùng ấm áp, cảm giác ấm áp này khiến cô an tâm. Anh là chồng của cô, là bố của đưa con trong bụng cô. Đây chính là cuộc sống, cuộc sống chân thực nhất.
Điện thoại đặt trên ghế rung lên, Thời Tiêu ngó đầu nhìn, là một tin nhắn. Cô mở ra xem, ánh mắt chợt sầm xuống, do dự giây lát rồi ấn nút xóa và tắt máy.






Thời Tiêu vốn định hạ quyết tâm sẽ sống yên ổn với Diệp Trì. Mặc dù trong lòng vẫn chưa hết ám ảnh chuyện quá khứ nhưng cô vẫn quyết định như vậy.
Thời Tiêu là một cô gái thực tế, những cảnh ngộ gặp phải trong cuộc sống và tình yêu đã dạy cho cô biết cách chấp nhận, chấp nhận hiện thực. Hơn nữa Diệp Trì có thể mang lại cho cô sự ấm áp và an tâm, cô muốn có được cái gia đình này, có được một người chồng che mưa chắn gió cho mình, mang trong mình đứa con của anh, cứ sống như thế cũng tốt lắm rồi!
Nhưng…
Vẻ u ám trong mắt Thời Tiêu chợt tắt ngấm, hai tay đặt lên bụng mình trong khoảnh khắc rồi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Phong Cẩm Phong đang ngồi trước mặt.
Trong mắt cô gái xinh đẹp và sang trọng này luôn ánh lên sự khinh thường và lạnh lẽo, chẳng chút giấu giếm. Bởi vì yêu, người phụ nữ này có thể trở nên yếu đuối trước mặt Diệp Trì. Nhưng trước mặt Thời Tiêu, cô ta luôn là một công chúa cao quý ngự ở trên cao cúi nhìn những kẻ thấp hèn bên dưới. Ẩn giấu đằng sau cái nhìn khinh bỉ và ác ý chính là sự ghen tỵ, sự ghen tỵ đến phát điên.
Nhưng đối diện với ánh mắt như nhìn thấu tất cả của Thời Tiêu, Phong Cẩm Phong lại cảm thấy mình thật thê thảm.
Ánh mắt của Thời Tiêu vô cùng trong trẻo, dường như có thể phản xạ được những khóc khuất tận sâu trong lòng cô, không một chút che đậy. Hơn nữa Phong Cẩm Phong cũng chẳng nhận được kết quả mà cô ta dự đoán trước đó, chỉ là một thoáng u ám, ngay sau đó là sự lạnh nhạt, thứ lạnh nhạt ấy khiến cho Phong Cẩm Phong có cảm giác Thời Tiêu đang xem ảnh của một người xa lạ.
Thời Tiêu giơ những tấm ảnh lên: “Ảnh chụp rất đẹp, chỉ có thế này thôi sao?”
Phong Cẩm Phong sững người trong giây lát rồi bật cười: “Về sau thế nào tôi chẳng cần phải chụp nữa làm gì. Chẳng nhẽ cô không nhận ra, Diệp Trì như một mũi tên đã được giương lên, không thể không bắn, đây là chuyện tối qua. Tôi nghĩ Diệp Trì tối qua có về nhà hay không, cô biết rõ hơn tôi mà!”
Ánh mắt Thời Tiêu bỗng trở nên xa xăm: “Tối qua ư?”
Phong Cẩm Phong đã nhầm rồi, tối qua Diệp Trì có về nhà, nhưng rất muộn. Qua ba tháng đầu, Thời Tiêu trở nên cực kì ham ngủ, gần như ngày nào cũng đi ngủ rất sớm, lúc nào người cũng mệt rũ. Diệp Trì bận rộn tiếp khách nhiều, có hôm rất muộn mới về, trước đó đều gọi cho cô, dặn cô đi ngủ trước, không cần đợi anh.
Tối qua Diệp Trì gọi điện về nói có một bữa tiệc quan trọng, sợ sẽ về rất muộn, Thời Tiêu cũng chẳng để tâm mấy.
Nhưng cuộc đời luôn ẩn chứa những sự bất ngờ. Hôm nay vừa đến chỗ làm việc thì Thời Tiêu nhận được điện thoại của Phong Cẩm Phong.
Đôi khi Thời Tiêu cảm thấy rất khâm phục những người này, mặc dù cô mới đổi số điện thoại, thế mà những người này đều biết rất rõ. Bao gồm cả Phong Cẩm Phong, Lục Nghiêm, Hứa Minh Chương và cả Hồ Đình Đình.
Hứa Minh Chương cho đến giờ vẫn chưa đi làm lại, cô nghe phong thanh thấy bảo anh đã chuyển công tác, Lục Nghiêm hôm ấy có nhắn tin nói: “Thời Tiêu, đến bệnh viện ngay, Minh Chương nổi điên rồi!”
Thời Tiêu liền tắt máy luôn, cho dù Hứa Minh Chương có nổi điên thật cô có đến đó cũng chẳng ăn thua gì, tất cả đã thay đổi, cần gì tự chuốc lấy phiền phức, vung kiếm lên chém một nhát đứt hẳn, bốn năm trước bọn họ đã cắt đứt rồi, đã đứt hẳn rồi.
Hơn nữa trong bốn năm ấy, anh ta chưa từng ngoảnh đầu lại, nếu anh ta về sớm hơn, nếu lúc ấy anh ngoảnh đầu lại, tự phát hiện ra tất cả những điều này, có thể mọi chuyện đã khác nhiều. Nhưng cuộc đời luôn có sự bỏ lỡ và gặp gỡ. Nếu bỏ lỡ những cái tốt, cứ coi như bạn kém may mắn, gặp phải những thứ không ra gì,