Bảo Bối May Mắn Ngủ Nhầm Giường
Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341266
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1266 lượt.
Ăn đi, lạp sườn nấm hương, món em thích ăn đấy!
Thời Tiêu gắp một đũa bỏ miệng:
- Tiền bối, tại sao đàn ông các anh đều biết nấu nướng thế?
Đôi đũa trong tay Tưởng Tiến chợt khựng lại
- Đàn ông bọn anh á? Còn ai nữa? Hứa Minh Chương hay Diệp Trì?
Thời Tiêu cúi đầu gẩy cơm trong bát, không nói năng gì, Tưởng Tiến đặt bát xuống, thở dài:
- Thời Tiêu, rối cuộc em định ở đây bao lâu? Có những chuyện không phải cứ trốn tránh là giải quyết được đâu!
Tưởng Tiến còn định nói gì đó nữa nhưng nhìn khuôn mặt cúi gằm của cô, anh lại không nén được thở dài:
- Ngày mai anh về, em có đi với anh không, hay là…
- Em sẽ ở lại đây!
Chưa đợi Tưởng Tiến nói hết câu, Thời Tiêu đã nhanh nhẹn ngắt lời. Tưởng Tiến nhìn cô hồi lâu, lắc đầu nói:
- Thôi thì tùy em, chỉ mong em sớm nghĩ thông suốt!
Ăn cơm xong trời đã tối đen. Ở miền núi tối đến cũng chẳng có việc gì làm, hai người liền leo lên nóc nhà. Tưởng Tiến nhìn lên bầu trời, thốt lên:
- Còn nhớ cái lần em kéo anh đi ngắm sao không? Nói thực lòng, đó là chuyện vớ vẩn nhất mà anh từng làm trong đời. Giờ nghĩ lại, dường như kể từ giây phút bị em đâm phải, cuộc đời của anh dường như đã thoát ly khỏi lý trí, vì vậy mới nói, Thời Tiêu à, em đúng là một “tai họa”.
Thời Tiêu bật cười:
- Thế à, lúc ấy em đâu có biết, trong lúc hoang mang lại đâm phải hotboy của đại học A, đúng là vinh hạnh, vinh hạnh quá!
Tưởng Tiến giơ tay gõ vào trán cô:
- Em còn dám nói nữa à? Bị em đâm phải, anh thì không sao. Trong khi em ngồi ở đó, ôm đầu gối khóc ầm ĩ, khóc đến thảm thiết. Anh bị em làm cho phát khiếp, lúc ấy còn tưởng em bị gãy chân rồi cơ. Lúc đến xem thấy chỉ bị rách chút da, về sau mới biết em không khóc vì cái chân, mà là khóc vì mối tình đã mất. Nhưng mà làm anh chết khiếp. Lúc ấy, nhìn em khóc thảm thương, anh đã nghĩ, một cô gái xinh xắn thế này mà lúc khóc sao xấu thế!
Thời Tiêu bĩu môi:
- Khóc mà còn đòi đẹp à!
Tưởng Tiến nhếch môi:
- Chẳng phải trong “Trường Hận Ca” [1'> có nói: “Ngọc dung dịch tịch mịch lệ lan can. Lê hoa nhất chỉ xuân đới vũ”, chứng tỏ vẫn có người khóc đẹp, chỉ có điều nhìn bộ dạng nước mắt nước mũi tèm lem của em lúc ấy, thực sự khiến người ta “nghẹn lời”
Thời Tiêu giơ nắm đấm giáng vào người anh, sau đó nghĩ lại cũng không nén được cười.
[1'> Của Bạch Cư Di.
Tưởng Tiến đi rồi. Đứng trên nóc nhà, nhìn ra con đường núi phía xa, nơi người đàn ông đang vẫy tay với cô, Thời Tiêu bỗng thấy có chút áy náy.
Tâm ý của Tưởng Tiến rõ như vậy, sao cô có thể không biết? Lúc nào cũng là anh vươn mình che chắn cho cô mỗi khi cô gặp nguy hiểm, trước đây như vậy, bây giờ cũng vẫn vậy.
Tưởng Tiến nổi tiếng ở trường đại học A. Sau khi quen biết Tưởng Tiến, Thời Tiêu có nghe được một số tin đồn về anh: một người đàn ông theo Thanh Giáo, từ trước đến giờ chỉ thấy có rất nhiều cô gái đuổi theo anh nhưng chưa bao giờ thấy anh qua lại với bất cứ cô gái nào.
Năm năm trước, lúc anh nhận lời giúp cô, lúc ấy Thời Tiêu không nghĩ ngợi nhiều, nhưng giờ nghĩ lại, đó là Tưởng Tiến, sao có thể vô duyên vô cớ giúp đỡ một đàn em mới quen biết được có mấy ngày. Có thể trước đây cô ngu ngốc không biết đến. Nhưng những ngày ở đây, thứ tình cảm thỉnh thoảng bộc lộ qua ánh mắt anh khiến Thời Tiêu e
Thời Tiêu rất lý trí, nói như Diệp Trì là sống vô tâm vô tính, nói như Tưởng Tiến là lạnh nhạt bẩm sinh. Cô nghĩ kĩ rồi, nếu muốn tiếp tục làm bạn với Tưởng Tiến, chỉ có cách giả bộ ngốc nghếch, dù gì giả ngốc đôi khi cũng là cách giải quyết tốt nhất.
Tưởng Tiến đi rồi. Ngày hôm sao, trong thông có một người lạ, tên là Hàn Dẫn Tố, một người phụ nữ sâu sắc, đẹp như tranh vẽ, nhưng từ con người li toát lên vẻ gì đó rất mạnh mẽ, kiên cường, nét hạnh phúc tràn ngập trên khuôn mặt. Cô là một họa sĩ, công theo giá vẽ đến đây để vẽ phong cảnh. Đan Đan nói với Thời Tiêu, chị Hàn năm nào cũng đến đây vài lần, hơn nữa chồng chị Hàn là chú giải phóng quân rất tài giỏi, đang đóng quân ở doanh trại bên ngoài ngọn núi lớn.
Hàn Dẫn Tố sẽ ở lại ba ngày, ngoài những lúc vẽ phong cảnh, cô còn tranh thủ thời gian dạy bọn trẻ một vài tiết mỹ thuật. Nhìn vẻ mặt hào hứng và thích thú của lũ trẻ, Thời Tiêu lại cảm thấy chua xót. Một chuyện bình thường như thế mà ở đây lại trở nên vô cùng quý báu.
Hàn Dẫn Tố và Thời Tiêu nhanh chóng trở lên thân thiết. Hàn Dẫn Tố quyết định dọn đến ở nhờ trong nhà Thời Tiêu. Có Hàn Dẫn Tố, Thời Tiêu mới phát hiện mình đúng là một kẻ vô dụng. Tài nghệ nấu bếp của Hàn Dẫn Tố chẳng thể chê vào đâu, khả năng nấu món ăn Tứ Xuyên tuyệt vời, đủ cả màu sắc, mùi vị lẫn hình thức. Thời Tiêu uống một ngụm canh cá, xoa xoa bụng mình, hài lòng thốt lên:
- Chị Dẫn Tố, tài nghệ nấu nướng của chị thật tuyệt vời!
Hàn Dẫn Tố đặt đũa xuống, nhìn Thời Tiêu cười:
- Thực ra chị làm món ăn Hàng Châu giỏi hơn, chị là người Hàng Châu mà. Món ăn Tứ Xuyên là vì chồng chị thích ăn nên chị mới học làm. Sau này có cơ hội chị sẽ nấu cho em ăn!
- Chồng chị á?