Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341248
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1248 lượt.
ủng hoảng đến tuyệt vọng, vô cùng rõ nét, cô thậm chí chẳng nhìn thấy Hứa Minh Chương đang lao đến, chẳng buồn nhìn lấy một cái. Rồi chưa nói hết câu đã ngất đi.
Cáng được đưa đến, hai người lần lượt được cứu ra rồi đưa xuống căn lều bên dưới để cấp cứu. Trên người Diệp Trì bị gãy xương ở nhiều chỗ, còn Thời Tiêu ngoài hoảng sợ ra thì trên người chẳng có một vết thương nào hết, ngay cả đứa bé trong cũng bụng vẫn bình an, bác sĩ nói đây đúng là kỳ tích.
Nhưng Phương Chấn Đông biết, đây chẳng phải là kỳ tích, đây là tình yêu của một người đàn ông, tình yêu đối với vợ và con. Nhưng trải qua những khó khăn này, Diệp Trì đúng là một người đàn ông chân chính, vừa cứng rắn vừa dịu dàng, rất cảm động lòng người.
Vết thương của Diệp Trì rất nặng, không thể để lâu, Phương Chấn Đông liền điều máy bay trực thăng đến chuyển hai người ra ngoài.
Lúc Thời Tiêu tỉnh lại, cô đã nằm trong bệnh viện quân khu Trùng Khánh. Vừa mở mắt ra, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt Thời Tiêu là Quyên Tử, Quyên Tử nhìn thấy cô mở mắt ra liền ôm chầm lấy cô mà gào khóc:
- Cái con ranh này, trốn cái gì mà trốn, suýt nữa thì vùi mạng ở cái nơi khỉ ho cò gáy đó rồi! Cậu với tên khốn Diệp Trì ấy chia tay thì chia tay, có gì ghê gớm mà phải bỏ trốn hả? Đây là xã hội pháp chế, tớ không tin là gã Diệp Trì ấy có thể làm bừa như thế, cậu làm tớ sợ phát khiếp đi được!
Lâm Yến mang phích nước nóng đến, nghe thấy Quyên Tử nơi năng loạn xạ liền lắc đầu, đây nào phải đến giúp đỡ, rõ ràng là đến làm loạ
Thời Tiêu sực tỉnh, liền chộp lấy Quyên Tử , hỏi:
- Diệp Trì đâu? Diệp Trì đâu rồi? Anh ấy ở đâu?
Quyên Tử hừ giọng:
- Yên tâm, hắn chưa chết được đâu, còn sống dai hơn cả gián!
Thời Tiêu thở phào. Lâm Yến rót một cốc nước ấm đưa cho Thời Tiêu:
- Hai người làm cái trò gì thế hả, đến giờ vẫn còn phải giấu bố mẹ đấy, nếu không biết chuyện này còn ầm ĩ đến mức nào. Nhưng cũng chẳng giấu được lâu đâu, Diệp Trì bị gãy mất một chân một tay rồi, ngực phải bị gãy mất hai xương sườn, ít nhất cũng phải nằm tĩnh dưỡng ba tháng…
Lâm Yến còn chưa nói xong, Thời Tiêu đã ngồi bật dậy, nhìn Lâm Yến bằng ánh mắt kiên quyết:
- Tôi muốn gặp anh ấy, ngay bây giờ!
Tình trạng của Diệp Trì còn tốt hơn nhiều so với tưởng tượng của Thời Tiêu . Trước khi ngất đi, cô còn nhớ rất rõ bộ dạng nằm im lìm của anh, anh che chở cho cô, dùng mạng sống của mình để che chở cho cô và đứa bé.
Khoảnh khắc ấy, cô biết rằng, cho dù trời sập xuống vẫn có Diệp Trì ở bên cạnh gánh giúp cho cô. Diệp Trì là chồng của cô, là cha đứa bé trong bụng cô, cô không thể không có anh.
So với những chuyện này, những ân oán ngày trước đều không cần phải so đo nữa. Anh yêu cô, đã trải qua sinh tử cùng cô, cô có thể cảm nhận rõ ràng tình yêu của Diệp Trì , yêu lắm, yêu hơn cả tính mạng. Là một người phụ nữ, cô còn cần gì hơn nữa? Chỉ cần anh khỏe mạnh, cô cũng khỏe mạnh, đứa bé trong bụng cũng khỏe mạnh là họ sẽ có một gia đình vô cùng hạnh phúc.
Diệp Trì ngủ say rồi, sau một đêm bão tố, anh gần như dốc cạn kiệt sức lực của mình. Lúc ở trên máy bay anh có tỉnh lại một lần. Biết vợ không sao, con trai không sao, anh lại lịm đ
Lần thứ hai tỉnh lại là lúc bác sĩ nối xương cho anh. Nỗi đau thấu gan ruột ấy anh đều gạt đi hết, chỉ một lòng lo lắng cho vợ. Diệp Sinh nói vợ anh vẫn ổn, bảo anh yên tâm nối xương, lúc ấy Diệp Trì mới thấy nhẹ nhõm.
Lâm Yến, vợ anh nói đúng, đừng tưởng Thời Tiêu ngoan hiền ít nói thế thôi chứ thực ra cũng ghê gớm phết. Nếu Diệp Trì mà chọc tức người ta, không biết chừng có khi cô ấy còn lao vào đánh nhau với Diệp Trì ấy chứ.
Lúc ấy Diệp Sinh nghe thấy câu này chỉ phì cười, nhưng sau này hai người bọn họ xảy ra chuyện thật, mặc dù giấu giếm gia đình nhưng Diệp Sinh cũng biết chút ít. Nói thực lòng, anh cảm thấy có hơi bất ngờ.
Lúc mới nhìn thấy Thời Tiêu , vốn nghĩ chỉ là một cô nhóc xinh xắn, bình thường, nhưng về sau mới hay, chớ trông mặt mà bắt hình dong, chẳng ngờ cô gái này lại có thể làm nên “chuyện lơn”, cứ nhìn bộ dạng của anh cả thì biết, tí nữa thì đến cái mạng cũng chẳng còn.
Lâm Yến khẽ kéo tay chồng, ra ý bảo anh ra ngoài. Diệp Sinh liếc nhìn Thời Tiêu , thấy cô ngồi xuống bên giường của Diệp Trì , nước mắt đầm đìa, không khỏi thở dài, đi ra ngoài với Lâm Yến.
Vừa ra khỏi phòng bệnh đã nhìn thấy Tả Hồng với Quyên Tử đang lôi lôi kéo kéo. Quyên Tử theo Tả Hồng đến đây, có đôi khi thấy Diệp Sinh thấy cuộc đời thật kỳ lạ, một người tính cách trầm lắng như Thời Tiêu sao lại có một người chị em tính cách dữ dằn như thế?
Tả Hồng phải dùng cả tay lẫn chân mới giữ chặt được Quyên Tử trong lòng anh, anh tức tối gắt lên:
- Rốt cuộc em định làm gì? Cứ phải chiaThời Tiêu với Diệp Trì em mới cam lòng phải không? Biết sớm thế này anh đã chẳng cho em theo sang đây. Vì Thời Tiêu , Diệp Trì đã suýt mất cả tính mạng, có chuyện gì to tát thì thôi cũng cho qua đi, Thời Tiêu đã bỏ qua, khóc lóc sang đó trông nom Diệp Trì rồi, em còn ở đây làm ầm ĩ gì chứ? Nói c