XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Đã Qua

Hôn Nhân Đã Qua

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341241

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1241 lượt.

được câu này liền che miệng cười. Diệp Trì sau vài giây ngại ngùng liền nắm tay lại đưa lên miệng giả vờ ho rồi hỏi:
- Diệp Sinh đâu rồi?
- Ở ủy ban có chút việc, anh ấy đi trước rồi, bảo em nói với hai người một tiếng. Chiều nay em cũng về luôn, em hỏi bác sĩ rồi, hai tuần nữa là anh có thể xuống giường đi lại rồi! Chú Phan đã gọi điện qua đây, bảo hai người mau mau quay về để chú ấy làm kiểm tra toàn diện cho anh. Ngoài ra, Thời Tiêu cũng phải kiểm tra định kỳ thai sản!
Diệp Trì gật đầu đáp:
- Chuyện này em không phải lo đâu, không cần lâu như thế đâu. Chỉ vài ngày nữa là bọn anh về thôi, dù gì không phải nhà mình nên cứ thấy không yên.
Lâm Yến khẽ cười
- Hai người trải qua bao nhiêu chuyện rồi, sau này cố gắng sống cho tốt !
Hai tuần sau, Thời Tiêu và Diệp Trì gặp Phương Chấn Đông và Hàn Dẫn Tố rồi quay về thành phố B.Cũng chính lúc này Thời Tiêu mới biết Phương Chấn Đông rốt cuộc là người như thế nào. Nên nói thế nào nhỉ, anh là một tướng quân tài giỏi, một người chồng dịu dàng, một người cha yêu thương con cái, mỗi ánh mắt anh ta nhìn Dẫn Tố đều ánh lên sự trân trọng và yêu thương.
Diệp Trì nói với cô, hồi đầu để lấy Dẫn Tố mà Phương Chấn Đông đã làm ầm ĩ suốt một thời gian dài. Thật không biết giữa hai người có những chuyện gì, không biết có giống như cô và Diệp Trì hay không, phải trải qua sinh tử mới biết gìn giữ tình yêu.
Không về qua nhà mà Diệp Trì được đưa thẳng đến phòng dịch vụ của bệnh viên Nhân Dân. Mặc dù lúc ở Trùng Khánh, dịch vụ cũng không tồi, nhưng dù gì ở đây cũng là địa bàn của Diệp Trì . Hơn nữa công ty cũng có việc cần xử lý gấp, dù gì cũng đã mất không ít thời gian vào chuyện này, hai hạng mục công trình lớn vừa mới được khởi công, cho dù thuộc hạ có giỏi thế nào thì một ông chủ như Diệp Trì cũng không thể nghỉ ngơi quá lâu được.
Buổi sáng nhập viện, làm kiểm tra tổng thể, ăn cơm trưa xong, Diệp Trì liền mở cuộc họp tại phòng bệnh đến tận bây giờ. Thời Tiêu nhìn đồng hồ, kim giờ đã chỉ năm giờ chiều, Thời Tiêu ngẫm nghĩ một hồi, đang định bước vào thì của phòng bệnh mở ra, người ở bên trong lần lượt đi ra, cúi đầu lịch sự chào Thời Tiêu .
Người đi ra cuối cùng là thư ký Lưu, Thời Tiêu liền kéo anh ta lại, thì thầm:
- Sau này có thể thu ngắn thời gian họp không, tôi sợ sức khỏe anh ấy không chịu nổi !
Thư ký Lưu gật đầu:
- Tôi sẽ kiến nghị lên tổng giám độc Diệp, nhưng chưa chắc đã có tác dụng !
Nói rồi anh ta gãi gãi đầu:
- Chuyện đó…thực ra chị nói với anh ấy có lẽ sẽ có hiệu quả hơn !
- Tiêu Tiêu, em còn làm gì ở bên ngoài mà chưa vào thế ?
Tiếng Diệp Trì từ trong phòng bệnh vọng ra. Thời Tiêu gật đầu với thư ký Lưu rồi đi vào bên trong.
Thư ký Lưu không khỏi lắc đầu mỉm cười, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Diệp tướng quân và vợ đang tiến lại gần, vội vàng cúi đầu chào. Diệp tướng quân liếc thư ký Lưu, khẽ gật đầu. Thư ký Lưu bước lên trước, mở cửa phòng bệnh cho họ.
Diệp Trì đang làm nũng với Thời Tiêu ở trong phòng. Gần đây Diệp Trì coi như được nếm “ngọt” đã đời. Thời Tiêu vợ anh mặc dù da mặt mỏng nhưng dễ mềm lòng, chỉ cần anh giả bộ đáng thương, đưa ra những yêu cầu không đến nỗi quá đáng quá, Thời Tiêu thường sẽ đồng ý.
Vì vậy Diệp Trì học được thói giả bộ yếu đuối, ngon ngọt năn nỉ vợ, nhìn Thời Tiêu đỏ bừng mặt nhận lời, cảm giác ấy thật ngọt ngào, hạnh phúc khỏi nói !
Lúc nãy Diệp Trì họp mệt, cứ nhất định bắt Thời Tiêu phải lên giường nằm với anh một lát. Giữa ban ngày ban mặt, người ra người vào, Thời Tiêu có chết cũng không chịu. Diệp Trì mặt dày quen rồi, nhưng da mặt cô còn mỏng, lúc ở bệnh viện quân đội Trùng Khánh, anh cứ năn nỉ bắt cô hôn anh, như vừa hôn là anh liền ghì chặt lấy cô không chịu buông, mấy lần bị cô y tá bắt gặp, xấu hổ gần chết.
Lúc ra khỏi bệnh viện Trùng Khánh, Thời Tiêu phải cúi gằm mặt xuống cho đỡ ngượng. Ai ngờ giờ đến đây rồi, Diệp Trì lại được đằng chân lân đằng đầu. Thời Tiêu cắn chặt môi, nhất quyết không chịu, cô biết lần này đồng ý, lần sau không còn biết yêu cầu gì nữa?
Vợ chồng Diệp tướng quân bước vào, nhìn thấy cảnh tượng: Thời Tiêu ngồi bên giường, Diệp Trì ghé sát gần ôm lấy cô, thì thầm vào tai cô chuyện gì đó, người ngoài nhìn vào thấy vô cùng thân mật.
Diệp Trì khẽ đằng hắng khiến Thời Tiêu giật nảy mình, vội vàng đẩy Diệp Trì ra, đứng bật dậy. Diệp Trì bị cô đẩy liền rên lên một tiếng, Thời Tiêu vội vàng quay lại đỡ anh”
- Sao,
Diệp Trì lắc đầu rồi lại thì thầm vào tai cô:
- Tối nay em phải đền anh đấy !
Mặt Thời Tiêu đỏ bừng lên, khẽ lườm anh một cái rồi quay sang đón lấy cái cặp lồng giữ ấm trong tay bà Diệp:
- Bố mẹ, bố mẹ đến rồi ạ !
Diệp tướng quân nghiêm nghị nhìn cô rồi quay sang nhìn Diệp Trì:
- Hừ, các anh các chị gây chuyện đến nỗi suýt mất cả mạng, chúng tôi có thể không đến được không? Chuyện này tôi tạm gác lại, anh chị nghe cho rõ đây, tôi không biết anh chị định làm cái gì, cứ sinh cháu nội tôi ra trước rồi tính tiếp, đây là mệnh lệnh !
Thời Tiêu cúi đầu vâng dạ. Diệp Trì nhìn thấy vẻ tội nghiệp của vợ liền vội nói: