Tác giả: Diệp Tuyên
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341848
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1848 lượt.
ng nhìn thấy, cần phải học lại từ đầu, tuy hơi mọt sách, nhưng rõ ràng như thế là người ta cẩn thận…
Nhưng chưa kìm nén được mấy giây, cuối cùng cô vẫn gắt gọng với vẻ bực bội: “Tùy anh, ở đây không có yêu cầu về kỹ thuật gì đâu!”
“À, hiểu rồi!” - Quản Đồng thở phào, giơ tay cắt hai đường ra tương rồi đưa chai cho Cố Tiểu Ảnh, nhìn cô cười tít mắt.
Cố Tiểu Ảnh muốn khóc mà không khóc được, chỉ có cách quay lại bật bếp, đợi dầu nóng, rưới tương, cho rau thơm vào, đảo đều.
Mùi thơm lan tỏa, Quản Đồng hít hít mũi khen: “Thơm quá!”
Cố Tiểu Ảnh quay đầu nhìn Quản Đồng, nghiến răng ra lệnh: “Đi xới cơm! Thức ăn xong rồi đây”.
Quản Đồng nhận lệnh quay đi, Cố Tiểu Ảnh cau mặt bực tức nhìn theo anh.
Quả thật cô không hiểu tại sao ban đầu mình lại nghĩ người đàn ông này có tố chất gia đình nhỉ? Chẳng lẽ là vì cái hôm cô đến thăm đột xuất, anh dọn dẹp nhà không một hạt bụi, vừa đúng với tiêu chuẩn thẩm mỹ của cô?
Xem ra Hứa Tân nói đúng, hai con mắt của Cố Tiểu Ảnh cô đúng là chỉ để làm cảnh thôi.
Sau bữa tối, theo lệ là trưởng phòng Quản rửa bát.
Về phân công việc nhà, trưởng phòng Quản khá tự giác, nhận công việc rửa bát và dọn dẹp. Cố Tiểu Ảnh thảnh thơi ngồi xem tivi trên ghế sôfa, ăn hoa quả, nghe tiếng nước chảy trong bếp, cảm thấy thật dễ chịu!
Xem tivi được mười phút, Cố Tiểu Ảnh vốn nhanh nguôi giận, tự nhiên muốn xuống bếp tuần tra xem thế nào, thế là xỏ dép lê đi đến đứng ở cửa bếp. Cố Tiểu Ảnh tò mò nhìn Quản Đồng tay áo sắn đến khuỷu đang chăm chú rửa bát, phát hiện ra quả nhiên người đàn ông khi đang chăm chỉ là đẹp trai nhất, dù là đang rửa bát.
Dường như cảm thấy ánh mắt của Cố Tiểu Ảnh, Quản Đồng ngẩng đầu nhìn cô, mỉm cười: “Nhìn gì thế?”
“Nhìn chồng em”, Cố Tiểu Ảnh bước tới mấy bước, ngả vào lưng Quản Đồng, ôm lây eo anh, nức nở: “Đẹp trai quá!”
Quản Đồng từ trước tới nay chẳng bao giờ cầm lòng được trước những lời ngọt ngào của Cố Tiểu Ảnh. Anh thấy lòng ấm lên, hơi duỗi lưng quay lại nhìn cô bé đang bám sau lưng mình như một con Koala, muốn nói gì đó, nhưng lại chưa nghĩ ra ngay là nên nói gì.
Nghĩ ngợi một lát, anh cười hỏi: “Em còn luận văn chưa viết xong thì phải?”
“Trời ơi!” - Cố Tiểu Ảnh la lên, trợn mắt nhìn Quản Đồng, “Anh đáng ghét quá! Nhắc cái gì không nhắc, toàn nhắc đến cái chủ đề mất hứng đó thôi!”
Tức tối đi hai vòng, cô quay lại chỉ vào mũi Quản Đồng: “Hôm nay anh ngủ ở phòng sách!”
Nói xong, đóng “sầm” cửa nhà bếp.
Quản Đồng mắt chữ A mồm chứ O nhìn cánh cửa bất hạnh. Trời xanh chứng giám! Mình chỉ nhắc đến từ “luận văn” thôi mà, sao mà phản ứng gay gắt thế chứ?
Đang thắc mắc thì lại thấy Cố Tiểu Ảnh thò cổ vào, nhìn chỗ thức ăn thừa đang đặt trên bệ bếp, hằm hằm nhắc: “Anh, chính anh đấy, đừng có quên cho thức ăn thừa vào tủ lạnh! Để nguội rồi mới cho vào! Hộp giữ thức ăn tươi để trong tủ bếp ấy!”
Nói xong, lại đóng “sầm” cửa vênh váo đi ra.
Quản Đồng quay đầu nhìn chỗ thức ăn thừa, cười đau khổ lắc lắc đầu, rửa bát tiếp.
Buổi tối trước khi đi ngủ, Cố Tiểu Ảnh sực nhớ ra lại lay lay Quản Đồng bên cạnh: “Th thừa thế nào? Cho vào tủ lạnh chưa?”
“Rồi” - Quản Đồng nằm quay lưng lại Cố Tiểu Ảnh lơ mơ trả lời.
“Thế còn cơm nguội đã cho vào chưa? Đựng bằng gì vậy?” - Cố Tiểu Ảnh lại lay lay.
“Hộp giữ thức ăn tươi” - Quản Đồng lại lơ mơ.
“Là hộp giữ thức ăn tươi để trong tủ bếp hả? Loại đóng kín chứ?” - Cố Tiểu Ảnh vẫn tiếp tục lay.
Quản Đồng bị lay đến mức tỉnh cả ngủ, quay người lại ôm lấy eo Cố Tiểu Ảnh chầm chậm trả lời: “Vâng, thưa bà xã, loại hộp trong, một hộp đựng cơm, một hộp đựng thức ăn, để trong tủ lạnh”.
Nói xong anh trừng phạt Cố Tiểu Ảnh bằng một cái véo tai, trách: “Chỉ có mỗi tý thức ăn thừa, bỏ đi cũng chẳng tiếc, làm gì mà em nhớ thế?”
Cố Tiểu Ảnh chớp chớp mắt, nghĩ ngợi, nhận ra đúng là ngược đời, cái người sinh ra trong nghèo đói còn không tiếc tý cơm thừa canh cặn thì mình tiếc làm gì?
Nghĩ ngợi thế, sực nhớ ra, nhìn Quản Đồng bị mình đánh thức lúc đang ngủ dở, bộ dạng thật đáng thương, đột ngột giơ tay ra cấu véo.
Quản Đồng phản công, chộp lấy tay Cố Tiểu Ảnh giữ chặt, thở dài, lật người đè chặt lấy con quỷ con đang nghịch ngợm, rồi cứ thế cắn tai, cằm, cổ…
Ngoài cửa trăng tròn sáng trong.
Nhưng không ngờ Quản Đồng, người tự cho rằng chẳng có gì làm mình lung lạc được nữa, lại không thể chống đỡ nổi cơn thịnh nộ của “sư tử Hà Đông” vào bu hôm sau.
Nguyên nhân rất buồn cười: anh đã cho cơm vào hộp giữ tươi thực phẩm, và đã cho vào tủ lạnh, thế mà lại quên không đậy nắp hộp?!
Anh thấy mình đúng là đãng trí trong mấy việc này. Rõ ràng là ở cơ quan anh có tiếng là cẩn thận, lần nào chuẩn bị hội nghị cũng làm hết sức mình đề không có một sơ suất nào, tài liệu không sai đến một dấu chấm dấu phảy, vậy mà tại sao anh lại không biết là cần phải đậy nắp hộp thực phẩm trước khi cho vào tủ lạnh nhỉ?
Lần này thì đúng là anh chẳng còn lời nào để nói. Trong ba mươi hai năm cuộc đời anh, vốn chẳng bao giờ