Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Giấy

Hôn Nhân Giấy

Tác giả: Diệp Tuyên

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341885

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1885 lượt.

iết rằng: “giai đoạn vận hành” của một cặp vợ chồng mới kết hôn là phải như vậy, có thể ngắn dài khác nhau, nhưng nhất định là sẽ trải qua – chẳng khác nào màn kịch dạo đầu, mặc dù không thực sự cần thiết, nhưng lại có thể mang lại nhiều cảm giác mới mẻ.






Trong lúc đó, Quản Đồng hộc tốc bước vào nhà, dáo dác ngó khắp xung quanh mà không thấy bóng dáng một ai trong nhà.
Bố mẹ thì sáng ra đã bảo là sẽ cùng nhau đi chợ rồi? Nhưng còn Tiểu Ảnh đâu?
Nghĩ kỹ lại thì chợt nhớ ra: Hôm nay là ngày Học viện nghệ thuật khai giảng! Tiểu Ảnh nhất định là đã tới trường rồi.
Nghĩ đi nghĩ lại thật là đau đầu, Quản Đồng đã cố sắp xếp xong xuôi mọi chuyện, định tranh thủ lúc bố mẹ đi chợ mà quay về nói chuyện nghiêm túc với Tiểu Ảnh, chẳng ngờ lại vô ích!
Quản Đồng đành đứng trong phòng khách mà thở dài thườn thượt.
Lúc ấy, Tiểu Ảnh vừa kịp tới được khu trường mới, sớm hơn thời gian họp 10 phút, đang dốc sức bình sinh kéo cái đống hành lý nặng trình trịch vào khu căn hộ của giáo viên – điều kiện tt hơn nhiều so với khu nhà của nghiên cứu sinh ngày xưa, một phòng hai người ở, có giường, có bàn học, có tủ quần áo; cũng bởi vì khu trường mới quá xa trung tâm thành phố nên những khu căn hộ như thế là để cho giáo viên có nơi để tạm thời nghỉ lại.
Cuộc họp kết thúc, Cố Tiểu Ảnh quay lại căn hộ sắp xếp đồ đạc, rồi lăn ra giường nằm, và bỗng có cảm giác như đang quay về thời sinh viên. Thế rồi cô nhận ra thời gian trôi đi quả thực quá nhanh, cứ như mới hôm qua Cố Tiểu Ảnh vẫn còn đang hùng hục sứt đầu mẻ trán ngồi làm khóa luận tốt nghiệp, nhưng sự thật là đã bảy tháng trôi qua rồi. Chỉ trong chớp mắt, từ một sinh viên cô đã biến thành một Cố Tiểu Ảnh giáo viên. Giường đối diện với cô cũng không còn là giường của Hứa Tân nữa rồi, mà của Lưu Định, người làm nghiên cứu sinh cùng năm với Cố Tiểu Ảnh, cũng được giữ lại trường làm giáo viên.
Quả thực là tất cả đều đã thay đổi hết rồi.
Dù cho có một số chuyện cứ ngỡ là sẽ mãi mãi không bao giờ thay đổi.
Đúng là sợ cái gì thì cái đó sẽ tới, buổi chiều, Cố Tiểu Ảnh sau khi giảng bài xong cho sinh viên, từ giảng đường đi ra thì gặp Trần Diệp đang đi về phía này, vừa đi vừa cười cười nói nói rất vui vẻ với mấy cô gái nhìn có vẻ giống sinh viên.
Cố Tiểu Ảnh cúi thấp đầu, định trốn vào đám người xung quanh, chưa kịp đi ra thì đã nghe thấy từ phía sau có người cất tiếng gọi: “Cố Tiểu Ảnh!”
Cố Tiểu Ảnh quay đầu lại thì thấy Trần Diệp, anh mặc kệ đám sinh viên xung quanh, tươi cười bước tới. Chỉ có khoảng cách mười mấy bước chân mà đã thu hút biết bao ánh nhìn của các nữ sinh dõi theo.
Cố Tiểu Ảnh thầm than vãn, trong lòng nghĩ: “Ôi chao đàn ông, quả nhiên luôn là mầm mống tai họa.”
Trần Diệp bước tới trước mặt Cố Tiểu Ảnh, cúi đầu nhìn túi xách trong tay cô, cười hỏi: “Em dạy xong rồi à?”
“Vâng” – Tiểu Ảnh mỉm cười, gật đầu: “Em đang định đến nhà ăn ăn tối.”
“Em không về nhà?” – Trần Diệp thắc mắc – “Mười mấy phút nữa là xe đưa đón đã chạy rồi, em còn ăn cơm nữa thì sẽ không kịp đấy!”
“Em không về, em ở lại khu căn hộ giáo viên.” – Cố Tiểu Ảnh nhìn Trần Diệp, trách móc vẻ ấm ức: “Thật là không công bằng! Đều là giáo viên cả, thế mà bọn em hai người một phòng, còn anh thì được một mình một phòng! Đúng là người ngoài thì được ưu tiên!”
Trần Diệp phì cười, nhìn Cố Tiểu Ảnh đáp: “Tiểu Ảnh à, em vẫn chẳng thay đổi gì cả, vẫn trẻ con như vậy!”
“Đi đi, trẻ con cấm có nói linh tinh.” – Tiểu Ảnh quay đầu không thèm chấp Trần Diệp.
Trần Diệp vui vẻ: “Tiểu Ảnh, hôm nào đó giới thiệu chồng em cho anh biết đi, anh thực sự tò mò không biết anh ta là thần thánh phương nào mà đã thu phục được đứa trẻ như em đấy. Sao em mãi mà không trưởng thành thêm tí nào thế!”
Tiểu Ảnh chẳng hơi sức đâu mà đùa cợt với anh ta, đầu cô sắp bốc lửa đến nơi: sao dạo này hay bực bội thế cơ chứ? Sao cứ hết người này đến người khác thi nhau nói cô không trưởng thành? Cố Tiểu Ảnh rõ ràng còn biết ăn nói, rõ ràng còn thông minh nhanh nhẹn hơn Quản Đồng, sao cứ bảo là một đứa trẻ thế!
Thật là tức chết đi được!
Đang tức giận thì bỗng điện thoại reo. Cố Tiểu Ảnh nghe rõ không phải là nhạc chuông của bài hát “Đồng thoại” thì có chút thất vọng.
Thò tay vào lục lọi túi xách, mãi mới sờ được vào cái điện thoại, nghe máy thì thấy giọng nói gấp gáp của Hứa Tân: “Chị tớ sắp sinh rồi! Anh rể lại không có nhà, tớ đưa chị ấy đến bệnh viện, cậu mau mau tới giúp một tay đi!”
“Hả? Sinh rồi á” – Cố Tiểu Ảnh kinh ngạc hét – “Bệnh viện nào?”
“Bệnh viện Tnh Lập! Tớ gọi xe cấp cứu rồi” – Hứa Tân vô cùng sốt ruột – “Cậu đến thẳng bệnh viện đi, mang thêm tiền nhé, tớ sợ là tớ không mang đủ!”
“Được được! Tớ đi đây, đi ngay bây giờ đây!” – Cố Tiểu Ảnh vội vã dập máy; quay lại lo lắng nhìn Trần Diệp: “Trần Diệp, anh có bao nhiêu tiền ở đây?”
“Tiền mặt thì không nhiều lắm, hơn 1000 tệ, em cần làm gì?” – Trần Diệp nhìn bộ dạng sốt ruột của Tiểu Ảnh, vừa rút ví vừa hỏi.
Tiểu Ảnh vội tới mức phát khóc: “Bạn thân củ