Tác giả: Diệp Tuyên
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341666
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1666 lượt.
m vào cuộc đời anh.
Nhưng “cảm tình”, với một người đã thành đạt như Quản Đồng, cũng là tiền đề của tình yêu.
Nhờ sự giúp đỡ của “sợi dây nối” Giang Nhạc Dương, Quản Đồng đã tìm thấy blog của Cố Tiểu Ảnh trên internet.
Vào một buổi tối không phải làm thêm giờ, anh ngồi trước màn hình vitính văn phòng, hiếu kỳ lật từng trang từng trang, thăm dò cuộc sống của cô gái này. Đây là một trải nghiệm thú vị, hoặc là cho đến lúc này anh mới phát hiện ra, mỗi con người đều tồn tại sự tò mò về đời tư người khác ở mức độ khác nhau.
Rồi, anh cũng phát hiện ra, Cố Tiểu Ảnh còn có tài văn chương hơn anh tưởng tượng rất nhiều.
Ngày 18 tháng 10
Không bao giờ thay đổi
Hóa ra, không bao giờ thay đổi, không phải chỉ là một lời hứa yêu đương, mà là một lời hứa cả cuộc đời.
Ngày 2 tháng 10
Anh chàng bánh Muss và anh chàng bánh mỳ hấp
Thành phố này đã có nhà hàng “Bánh muss gia truyền” thứ ba được
Ba giờ chiều, chân tôi như bị chôn trong cửa hàng, muốn quay người đi ra, nhưng không thể chiến thắng nổi mùi thơm nhức mũi tràn ngập khắp mọi nơi.
Cuối cùng thì cũng bấm bụng, mua hai miếng, nhỏ xíu thôi mà cũng mất 25 đồng.
Nhấm nháp từng miếng một, vị ngọt mát lạnh chua chua ngọt ngọt, đem đến một niềm vui khoan khoái.
Nửa tiếng đồng hồ sau, khi đi ra khỏi cửa hàng, nhìn từng đám người qua lại đầy trên đường, tôi đột nhiên nghĩ: phải chăng có một loại đàn ông, rất giống bánh muss?
Loại đàn ông bánh muss này, nhất định phải có các điều kiện bên ngoài rất cuốn hút, ví dụ như nhà, xe, ngoại hình đẹp, nghề nghiệp sáng giá… Để khi bạn đứng trước họ, giống như tôi vừa nãy, là không thể bước đi nổi. Vì thế cuối cùng là sa chân vào, đến lúc không thể cứu vãn được, vẫn nức nở về vị ngon của bánh muss. Đàn ông bánh muss có bản lĩnh đến mức: khi bạn bị họ bán đi, bạn vẫn còn đếm tiền hộ anh ta.
Cho đến khi bạn hiểu ra loại đàn ông này không xứng đáng với tình yêu của mình, nhưng quay đầu nhìn lại, anh ta cũng từng mang đến cho bạn những khoảnh khắc ấm áp, những khung cảnh lãng mạn, dường như lúc ăn bánh muss, răng tôi cắn ngập trong hương thơm, vì thế hương thơm này trở thành một thứ thần dược tinh thần khó giữ lâu nhất, nhưng lại có khả năng vỗ về mình cao nhất. Lúc nuốt vào, ít nhất có thể giảm đau tạm thời.
Nhưng lúc cần giảm đau, nghĩa là lúc yêu, nó đã kịp để lại cho chúng ta vết thương lòng.
Nói một cách đơn giản, có một loại đàn ông chỉ hợp để nhìn mà không hợp để dùng, họ có thể quyến rũ chúng ta trả tiền hóa đơn, mua xong rồi mới thấy hối hận xót hết ruột gan.
Hiện tại còn tốt hơn, khi tôi ăn hết miếng bánh muss ngon tuyệt rồi, tôi hiểu rõ hơn ai hết, cảm giác và hương vị này chỉ có thể thỉnh thoảng thoáng qua thôi, chỉ là cái cảm giác phù phiếm để thỏa mãn khẩu vị, một thứ gia vị thêm thắt cho cuộc sống; còn trong thực tế, loại tốt nhất là bánh bao chay loại hai lạng một chiếc, hai hào rưỡi, có thể giúp ta vượt qua cơn đói.
Rốt cuộc, hứng thú là hứng thú, cuộc sống là cuộc sống, cuộc sống không thể không có hứng thú, nhưng nếu toàn hứng thú thì chưa làm nên cuộc sống, cuộc sống có nghĩa là tìm được hứng thú khi sống những ngày thực tế.
Vì thế, giá trị cao nhất là anh chàng bánh mỳ hấp, cũng có giá hai hào rưỡi, nhưng hình thức đẹp hơn bánh bao chay, mà lại rẻ hơn bánh muss.
Ngày 13 tháng 9
Tôi có từng muốn chết không?
Hôm nay có học sinh nói: thưa cô, cô từng muốn chết bao giờ chưa?
Tôi gật đầu, tôi thừa nhận, tôi từng muốn chết.
Lúc tuyệt vọng nhất, lúc côđơn nhất, lúc con đường trước mặt tối tăm nhất, tôi mười bốn tuổi, thành tích học trung bình, hơi tự ti, không có nhiều lựa chọn, bố mẹ rất thất vọng về tôi, tôi còn thất vọng hơn về chính mình.
Lúc đó tôi nghĩ, nếu nhắm mắt lại, không cần nghĩ gì hết, không cần phải có trách nhiệm gì cả, như thế sẽ sung sướng biết bao?
Thậm chí, tôi còn lén nhìn từ trên ban công tầng bốn xuống dưới. Bên dưới có cây ô-rô, còn có sàn bê tông cứng ngắc. Tôi đoán rằng, nếu ngã vào cây ô-rô, khả năng lớn là mặt mũi bị hủy hoại, nếu ngã vào sàn bê tông, chết thì đã đành, nhưng nếu thành người thực vật thì sao?
Tôi không sợ chết, mà chỉ sợ sống không ra sống.
Vì thế, tôi, lúc đó 14 tuổi, vào lúc tuyệt vọng nhất, thường đứng một mình trên nóc nhà cao tầng, nhìn x dưới. Ban đầu còn sợ độ cao, nhìn một lúc là thấy chóng mặt, chân mềm nhũn, vô ý thức lùi lại một bước, chính giây phút đó, tôi biết, mình không muốn chết.
Nếu đã không muốn chết, thì phải sống thật tốt. Con đường quan trọng để kiên cường sống tiếp là: dán mặt trái vào mặt phải, mặt trái không cần giữ thể diện, mặt phải thì da mặt dày gấp đôi.
Vì thế, với những người không thích tôi, tôi coi họ như không khí. Với những người yêu quý tôi, tôi dành cho họ nhiều sự yêu quý hơn nữa, và phấn đấu nhiều hơn nữa.
Dần dần, thời gian trôi đi, chúng ta đều đã trưởng thành.Cuộc sống cũng tốt dần lên, mọi người không còn nhắc nhở chuyện năm đó tôi thi điểm thấp nữa. Bố mẹ đã từng thấ