Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Giấy

Hôn Nhân Giấy

Tác giả: Diệp Tuyên

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341729

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1729 lượt.

uản Đồng, con chịu nổi sao, lời của người lớn con không thèm nghe phải không? Vậy thì được thôi, chúng ta đi, chúng ta không ở đây làm phiền con thêm nữa!”
“Bố, bố nói gì vậy?” – Quản Đồng cảm thấy đầu óc mình cũng đang căng như dây đàn, không biết lúc nào sợi dây này sẽ đứt. – “Bố không phiền bọn con, bố nói xem bố phải hiểu cho bọn con chứ, bọn con đều có dự định của mình cả rồi, bố không hiểu tình hình sinh hoạt của bọn con hiện nay, đừng giao thêm cho bọn con những nhiệm vụ vào lúc không thích hợp thế này nữa.
Ánh mắt nhìn Quản Lợi Minh như muốn trợn trừng lên, Tạ Gia Dung vội vàng thêm lời: “Năm mới cũng qua rồi, chúng ta cũng muốn về nhà chuẩn bị cho vụ xuân này. Vốn dĩ tối qua ta cũng định nói với bố con chuyện chúng ta sẽ đi, không hề liên quan tới chuyện này, con để Tiểu Ảnh yên tâm. Chúng ta thu dọn một chút, vài ngày nữa sẽ đi. Khi nào con có thời gian mua cho chúng ta hai chiếc vé xe, nghe thấy chưa?”
Khó khăn lắm Tạ Gia Dung mới có thể nói nhiều tới như vậy một mạch, Quản Đồng nhìn bà, “Vâng” một tiếng thể hiện sự đồng ý. Quản Lợi Minh chỉ khịt mũi, không thèm nhìn lại Quản Đồng.
Cách một cánh cửa, Cố Tiểu Ảnh trong phòng ngủ nửa tỉnh nửa mơ, nghe thấy mọi người cãi nhau, không nhịn được đành thở dài một tiếng.
Điều đó có nghĩa là Quản Lợi Minh và Tạ Gia Dung sắp đi rồi, đáng lẽ cô nên vui mới phải.
Nhưng kỳ lạ thật, cô chẳng thấy vui vẻ lên chút nào.
Cô không biết, rốt cuộc vấn đề đã nảy sinh ở đâu, mới khiến cuộc hôn nhân của mình còn hỗn loạn hơn cả món canh nấu hải sản?
Cứ như vậy, hai ngày sau, Quản Lợi Minh và Tạ Gia Dung lên xe khách trở về quê. Lúc đi, Cố Tiểu Ảnh và Quản Đồng tới bến xe khách đường dài tiễn bố mẹ. Tạ Gia Dung kéo tay Cố Tiểu Ảnh lại muốn nói gì đó, nhưng lại ngập ngừng. Cố Tiểu Ảnh hiểu những lời bà muốn nói, nhưng không dám nói ra, qua ánh mắt ấy, trong lòng cảm thấy chua xót.
Mãi sau cùng, cuối cùng cô cũng nói một câu: “Mẹ, mẹ yên tâm.”
Ánh mắt Tạ Gia Dung thoáng chốc sáng lên, nắm chặt lấy bàn tay Cố Tiểu Ảnh, rồi yên tâm bước lên xe.
Nhìn chiếc xe đi xa dần, Cố Tiểu Ảnh trong lòng vô cùng phức tạp.
Có lẽ là có chút vui mừng, có chút hân hoan, lại thêm chút trĩu nặng, có chút tiếc nuối… có một nỗi buồn khó diễn tả được bằng lời.
Kỳ thực, cô chưa bao giờ nghi ngờ tình yêu của mình dành cho Quản Đồng. Nhưng tình trạng bình thường của cuộc hôn nhân “mua một tặng hai” cuối cùng cũng khiến cô biết được rằng “lấy gùi bỏ ngọc”, câu thành ngữ này nếu đặt vào tình huống ngày hôm nay, không chỉ đơn thuần để nói về câu chuyện thằng ngốc mua chiếc hộp mà vứt đi viên ngọc, ngược lại còn nhắc nhở người ta rằng, chiếc hộp quyết định cả giá trị viên ngọc, vì thế, trước khi mua ngọc, nhất định phải căng mắt ra mà nhìn kỹ chiếc hộp.
Đồng chí Cố nói thật không sai, cưới chồng là cưới cả một gia đình.
Cô cuối cùng cũng thừa nhận sự hèn nhát của bản thân, trước khi lấy chồng, cô hình như chưa bao giờ nghĩ tới, sẽ có một ngày, bản thân mình lại cảm thấy bất lực như vậy với mọi thứ mà mình đang có.






Khó khăn đến đâu giải quyết đến đấy
Cố Tiểu Ảnh viết trong blog của mình: Những người thuộc thế hệ chúng ta, nhìn thì có vẻ là những cô gái con một quen được chiều chuộng, thực ra ngay từ nhỏ đã chịu áp lực cha mẹ kỳ vọng và sự cạnh tranh giữa những người cùng độ tuổi. Chúng ta sẽ phân thành hai thái cực: người yếu đuối sẽ càng yếu đuối, người mạnh mẹ sẽ càng thêm mạnh mẽ. Tôi thuộc loại thứ hai, không bao giờ khuất phục!
Nói một cách dân dã: Khó khăn đến đâu giải quyết đến đấy, nếu đã không tránh được, thì lo lắng quá làm gì?

Nhưng nói gì thì nói, từ khi Quản Lợi Minh và Tạ Gia Dung về, cuộc sống của Cố Tiểu Ảnh thoải mái hơn nhiều, công việc cũng quay về với sự nề nếp không thể nề nếp hơn: sau nhiều ngày liên tục chiến đấu, luận văn đã hoàn thành suôn sẻ, tài liệu nộp đúng hạn, tiểu thuyết bắt đầu viết đến hồi kết... Cố Tiểu Ảnh nhìn chỗ giấy A4 in dày đặc những con chữ vuông, thấy bồi hồi khôn xiết.
Cũng thật hiếm hoi Quản Đồng lại có một kỳ nghỉ toàn thời gian ngắn ngủi, tối nào cũng về nhà đúng giờ, có hai lần c̣n lên kịp chuyến xe đưa đón nhân viên lúc 5 giờ 30. Nhưng do làm thêm giờ nhiều quá, nên hậu quả trực tiếp là lúc lên xe, do mặt mũi trông lạ quá nên bị lái xe tra hỏi tổ tông 18 đời. Cuối cùng may nhờ có người bạn thân thiết đứng ra đảm bảo mới được giải vây. Lái xe nghe đến công việc của Quản Đồng, chỉ cười: “Người của phòng thư ký à? Thảo nào”.
“Đúng vậy!” - Quản Đồng gật gật đầu.
“Vậy thì anh cứ thi đi”, Cố Tiểu Ảnh đứng lên vặn lưng, “Dù gì kể cả anh không ra tỉnh ngoài, thì ngày nào cũng làm thêm giờ, em cũng chẳng khác gì ở một mình, quen rồi cũng tốt, không có chồng ở bên vẫn có thể sống rất tốt”.
“Tiểu Ảnh!” - Nghe đến câu này, lòng Quản Đồng trào lên sự hổ thẹn, anh giơ tay kéo Cố Tiểu Ảnh vào lòng, ôm thật chặt, thấp giọng: “Xin lỗi em”.
Cố Tiểu Ảnh nghĩ ngợi, quay đầu liếc Quản Đồng: “Nhưng với tình hình bố mẹ anh