Tác giả: Giáp Đồng
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343474
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3474 lượt.
ận”. Người đàn ông ngồi trên ghế nhịp nhịp hai chân mở miệng nhàn nhạt nói một câu, giọng nói mặc dù hờ hững, nhưng lại ẩn chứa ý lạnh, khiến cho mọi người đang có mặt không nhịn được run lên.
Hắc hắc, Mạnh tiểu thư suýt nữa cười đến lạc giọng, bí thư Thẩm lần này ba hoa không đúng chỗ rồi.
Giống như bị một búa Thiên Lôi từ trên trời đánh xuống, đánh ngay vào đầu bí thư Thẩm, nhất thời bị đánh cho trong khét ngoài sống.
Bộp, bộp, bộp, một loạt âm thanh lại vang lên, hai nam hai nữ lúc nãy đi sau bí thư Thẩm, một người di chuyển, chạy thật nhanh lên phía trước, sau đó dừng lại trước mặt Tô Hoán Nhiên, bốp một tiếng, liền cho một cái tát.
“Cha...”
“Tề Tiểu Chấn, sửng sốt cái gì? Mau tìm người đưa bí thư Thẩm đến bệnh viện đi”.
“À, vâng”. Phản ứng kịp, Tề Tiểu Chấn liền lập tức kêu người vào, đưa bí thư Thẩm ra ngoài.
Mặc dù bí thư Thẩm bị đưa đi, nhưng vợ của ông không thể không lưu lại, vì dù sao con trai vẫn còn nằm trong tay của người ta.
Siết chặt bàn tay, Thẩm phu nhân đi qua, ấp úng nói: “Đồng tiên sinh..”
“Đứng một bên chơi đi”. Đồng thiếu gia hừ lạnh một tiếng: “Đàn bà mà xen vào việc của đàn ông, chẳng ra sao”.
Thẩm phu nhất thời đứng ở một góc, không nói được câu nào, trong lòng dâng trào ủy khuất, thiếu chút nữa là bật khóc lên.
Thấy mẹ mình bị uất ức, mắt Thẩm Giai Thành đỏ lên, hùng hổ hiên ngang xông lên, lại bị Tề tiểu chấn súng chỉa vào ngực, buộc phải ngừng lại.
Cục diện này, lại tẻ ngắt lần nữa.
Đồng thiếu gia cũng buồn bực, vốn là định theo giúp cô gái này giải quyết phiền phức, giải quyết không xong, chuyện ngược lại càng ngày càng phiền toái.
Nghĩ đến đây, không khỏi toàn thân đều không thoải mái, hít một hơi thật sâu phân phó nói: “Đem người bắt giam lại đi, phần tội danh, là tụ tập gây sự”.
“Nhưng thủ trưởng, tụ tập gây sự là việc của cơ quan khác, chúng ta bên quân sự không quản lý đến”.
Tên này đúng thực ngu ngốc.
Chỉ thấy Đồng thiếu gia rít lên: “bọn chúng tụ tập, phá hoại chuyện của bổn đại gia, bổn đại gia còn không quản được sao?”
Đúng là đã phá hoại chuyện của Đồng thiếu gia, vốn dự định ở nhà trừng phạt cô gái đanh đá này, lại dính vào chuyện vô bổ, bất đắc dĩ phải theo cô ta ra ngoài, còn kinh động quân đội của mình, mẹ kiếp, nếu mình không xen vào, cô ta còn không chết sao.
Mặc kệ tiếng rên la thảm thiết sau lưng, Đồng thiếu gia không thèm nhìn đến, thản nhiên kéo tay Phục Linh bước ra ngoài.
“Này anh gì gì, hôm nay cảm ơn”.
Đồng thiếu gia gật đầu một cái, có tiếng cũng có miếng mà nói: “Nếu cô thật lòng cảm ơn tôi, vậy thì hãy lấy thân đền đáp đi”.
Một câu nói thôi.
Mạnh tiểu thư triệt triệt để để ngổn ngang trong gió rồi.
Mạnh tiểu thư đã bị người vô sỉ nào đó làm cho thần hồn điên đảo rồi, cho đến tận khi ngồi vào chiếc xe quân dụng vô cùng oách Land Rover mới phản ứng kịp, tay chân nhất thời luống cuống, gương mặt đỏ bừng, không biết phải nói gì.
Làm má mì lâu như vậy, chuyện gì chưa từng thấy qua? Thế nào hết lần này đến lần khác đụng phải người mặt dày mày dạn này chứ?
Xe chậm rãi khởi động, Mạnh tiểu thư rốt cuộc cũng có dũng khí hỏi: "Thủ trưởng đại nhân, đi chỗ nào đây?"
"Về nhà!"
"À? Anh đưa tôi về nhà?"
" Chẳng lẽ cô mong rằng mình vừa vào doanh trại ngày đầu tiên đã bị đuổi về ? Nếu thật sự muốn vậy, tôi sẽ giúp cô ".
Phục linh vội vàng lắc đầu: " Không có, không có, không có ".
Nói xong, đầu óc chuyển động, Mạnh tiểu thư lại bắt đầu bối rối, vào giờ này thì không thể về doanh trại rồi, nhà của trưởng ban Mạnh càng không thể về được, chìa khóa căn nhà ở chung cư đã bị Mạnh Thiệu Đình tịch thu, ai da chuyện này... Không lẽ lại phải trở về cái nơi vừa mới thoát ra sao ?
" Thủ trưởng đại nhân, nếu không thì thế này, tôi tự đi khách sạn thuê phòng ".
" Két ", xe đột nhiên dừng lại, Phục Linh quay đầu lại, chỉ thấy Đồng thiếu gia đang nhìn mình, gương mặt điển trai góc cạnh rõ ràng, vẻ anh tuấn khó có người sánh kịp, thế nhưng ánh mắt đang tối dần đi, đáy mắt lóe lên một tia nguy hiểm, giống như con sói, nhìn cô, cứ như muốn nuốt cô vào bụng.
Đôi môi bất ngờ bị bao phủ, giọng nói mang theo hơi thở nóng rực của Đồng thiếu gia vang lên bên tai cô.
" Thuê phòng làm gì, chúng ta ở tại nơi này thực hiện luôn đi ".
Dứt lời, lấy thế tấn công sôi trào mãnh liệt, đôi môi liền phủ lên đôi môi cô gái, ra sức gặm cắn.
Mặc dù suốt 26 năm chưa từng chạm tới phụ nữ, nhưng Đồng thiếu gia ở phương diện này rất phóng khoáng, đã gặp qua không ít phụ nữ đẹp nhưng không phụ nữ nào giống như người con gái trước mắt, cô luôn mang đến cho anh cảm giác khao khát như muốn đem cô hòa nhập vào người mình, cho dù chỉ là một ánh mắt nhìn thoáng qua.
Mùi hương riêng biệt của người con gái thoảng bên mũi, đôi mắt Đồng Trác Khiêm không khỏi sâu hơn mấy phần, người con gái phía dưới đang ngẩn ngơ nhìn anh, tay chân luống cuống, nghiễm nhiên là đã bị nụ hôn khí thế của anh làm cho ngây ngốc.
Mạnh tiểu thư lúc này cũng cực kỳ khó chịu, cái bàn tay anh đang chạy loạn trên khắp người cô, mỗi