Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Mạnh Mẽ Sếp Tha Cho Tôi Đi

Hôn Nhân Mạnh Mẽ Sếp Tha Cho Tôi Đi

Tác giả: Giáp Đồng

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343630

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3630 lượt.

iếc xe màu đen theo sát Đồng Trác Khiêm lập tức quay đầu đổi hướng, xuyên qua mưa gió, giống như chạy thoát khỏi quỷ dữ đang đuổi theo phía sau.
Lúc chiếc xe màu đen chạy thục mạng, mấy chiếc xe cảnh sát cũng theo sát bên nó, ngăn chặn đường đi duy nhất.
Nhưng xe kia không có dừng lại, mà là xông thẳng về phía trước, muốn đụng nát chiếc xe cảnh sát đáng ghét trước mắt mình.
“Oanh——” Chiếc xe bị đâm cháy, một gã đàn ông đặc công mặc cảnh phục nhảy ra khỏi chiếc xe bị phá huỷ, sau đó nằm trên mặt đất.
Xe cảnh sát dù sao cũng là xe cảnh sát, chức năng phòng ngự không giống nhau, đầu xe bị đụng nát, phần thân không có tổn thương gì.
Mà chiếc xe Santana kia hư hỏng đến nổi không thể hư được nữa.
Người ở bên trong còn sót lại một chút ý chí cuối cùng, ánh mắt hận thù nhìn đám người ngày càng đến gần, sau đó hít một hơi thật sâu——giả chết.
“Ông đây chờ động tác của bọn mày lâu lắm rồi——”
“Hồ đồ——” Cái tẩu nặng nề đập lên đầu La Miễn, trong miệng tư lệnh La toát ra hơi khói cuối cùng, mặc dù trời rất lạnh, nhưng mặt của ông bởi vì tức giận mà đỏ lên, ông đưa bàn tay già nua ra phía trước, run rẩy chỉ thằng cháu ruột của mình, mắng một lần lại một lần khốn nạn.
“Bây giờ thủ đô đang trong thời kỳ hỗn loạn, Đồng gia đã sớm có hành động, tại sao màu lại phái người ám sát Đồng Trác Khiêm vào lúc này? Ngu xuẩn, lại có thể sai hắn đi, mày có biết hay không, nếu mà người kia thất bại, nhà họ La sẽ đi về phía diệt vong bởi quyết định ngu xuẩn này của mày?”
Sắc mặt La Miễn trắng bệch, từng giọt mồ hôi lạnh nhỏ xuống, sau đó hắn quỳ xuống: “Ông nội, thật xin lỗi.”
“Xin lỗi có lợi ích gì?”
“Ông nội, Mục Sáng đã bị bắt——” Không biết là tiếng la của người nào, giống như giọng nói em trai La Miễn.
Trong lúc đó, tư lệnh La muốn ngất đi, thật là, nói gì liền tới cái đó.
Mà sắc mặt La Miễn cũng trắng bệch trong nháy mắt.
“Mày không biết thực lực thật sự của Đồng Trác Khiêm còn muốn đi khiêu chiến hắn, La Miễn, mày đúng là đồ phá hoại, phá huỷ bộ mặt của tao.”
“Ông nội, bây giờ nên làm gì?” La Miễn chần chừ hỏi tư lệnh La.
“Lập tức——” Suy nghĩ ý tưởng trong lòng, thần sắc tư lệnh La u ám đến vô cùng: “Lập tức đi giết Mục Sáng, không thể để cho hắn nói ra bất cứ lời nói nào gây bất lợi cho nhà họ La.”
Sáng sớm ngày thứ hai, thủ đô bình tĩnh lại sôi trào một lần nữa.
Sự kiện nổi tiếng lần này chính là——Trung tướng Đồng, Đồng Trác Khiêm bị tập kích, hung thủ đến nay vẫn còn chưa tỉnh, nghi ngờ là người trong quân đội cử đến.
Đây là trang đầu tờ báo ngày hôm nay, tin tức này vừa ra, cả thủ đô lập tức sôi trào, mà lúc Phục Linh nhìn thấy tin tức này——dạ dày liền đau.
“Xong chưa?” Lúc cô nói lời này, sắc mặt cũng bị đau đến trắng bệch.
Cô không hiểu, tại sao trên đời này lại có nhiều người chết như vậy, không có chuyện gì lại đi gây chuyện, không có phiền toái lại đi chọc phiền toái là sao?
Cha mẹ cô yên ổn đợi ở nhà cũng có thể gặp phải cảnh ngộ nổ tung, cô đến bệnh viện thăm cha mẹ mình, không giải thích được bị chặn đường giết, người lái xe đàng hoàng như Phạm Kiệt, liền vì cứu một người không quen thuộc như cô mà mất mạng.
Mà bây giờ?
Không biết Đồng Trác Khiêm đi đâu, sau khi trở lại, giữa đường bị ám sát?
Thật là, năm nào cũng xảy ra ám sát, năm nay đặc biệt nhiều.
Bỗng nhiên, cô thấp giọng thở dài, giống như hiểu ra đạo lý trong đó.
Trên đời này, tiền tài, quyền lực, năng lực đều là ham muốn của bọn họ, giống như đứa nhỏ có đồ chơi liền muốn búp bê, có búp bê muốn Barbie, có barbie muốn bóng bay——
Khụ.
Phục Linh cười lập dị, sao lại nghĩ đến chỗ này rồi?
Kết quả của tất cả mọi chuyện chính là, lòng người giống như rắn nuốt voi, cái bụng kia vốn rất nhỏ, dung lượng lại giống như động không đáy, vĩnh viễn chứa không đủ.
Cũng may, thứ cô muốn không quá nổi tiếng, không có làm thành tình huống đáng sợ, không tiếc giá cao nhất định phải đoạt được.
Một tiếng rắc rắc, cửa mở, sắc mặt Đồng phu nhân sợ hãi ngồi xuống ghế salon, Phục Linh vội vàng chạy đến gần bà: “Mẹ, Trác Khiêm ở đâu?”
Tha thứ cho cô bởi vì mang thai mà bị tịch thu điện thoại.
“Xử lý công việc trong quân đội, sao vậy?” Đồng phu nhân khôi phục thần sắc, nở nụ cười hiền lành nhìn Phục Linh.
“Không có gì, chính là muốn đi thăm anh ấy, hôm qua anh ấy không có về nhà.”
Âm thanh cửa mở truyền đến lần nữa, Phục Linh nhìn sang, là Đồng Trác Khiêm, sau đó lập tức vui mừng đi lên ôm lấy anh.
“Hôm qua đi đâu vậy? Không có chuyện gì chứ?”
Mệt mỏi một ngày biến mất không thấy bóng dáng, Đồng Trác Khiêm vuốt đầu Phục Linh, giống như dụ dỗ con nít: “Xử lý chút chuyện, không có chuyện gì.”
“Nói láo!” Phục Linh la lớn, sau đó chạy chậm vào trong sân, cầm lên tờ báo mới vừa xem đẩy vào ngực Đồng Trác Khiêm.
“Anh nhìn đi, anh nhìn xem nhà báo nào mà viết tốt như vậy, học hỏi chút đi.”
Mấy chữ phóng to đập vào sâu thẳm con ngươi Đồng Trác Khiêm, thần sắc của anh trầm xuống, sau đó cười lạnh.
“Động tác *** thật là nhanh chóng.”
Cái tin tức tốt này, trừ người nhà họ


XtGem Forum catalog