XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Mạnh Mẽ Sếp Tha Cho Tôi Đi

Hôn Nhân Mạnh Mẽ Sếp Tha Cho Tôi Đi

Tác giả: Giáp Đồng

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343582

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3582 lượt.

ở ven đường, Đồng Trác Khiêm từ trong xe đi ra, ánh mắt mang theo chút thâm trầm khôi phục sáng ngời trong nháy mắt.
Giọng nói đó, quen thuộc như thế, từng nghe được những lúc giương nanh vuốt ồn ào với anh, còn có rên rỉ uyển chuyển phục tùng hằng đêm, giọng nói đó, giọng nói thuộc về Phục Linh, thì ra trong trí nhớ anh lại nhớ rõ ràng như vậy.
Anh quay đầu lại nhìn xung quanh, giống như đứa nhỏ lạc đường không tìm được phương hướng về nhà.
Bốn phía tối đen như mực, chỉ có vài ngọn đèn yếu ớt loé ra, mà âm thanh mới vừa rồi nghe thấy, hình như là ảo giác sinh ra do bản thân tư tưởng ngày đêm, một lát sau, Đồng Trác Khiêm hung hăng vứt bỏ ý nghĩ này khỏi lòng mình, có lẽ anh nhìn lầm, nhưng tuyệt đối không có nghe lầm.
Nhưng mà khó chịu bao nhiêu vẫn phải tiếp tục đi tìm.
Cho dù Tranh Tranh thông minh như thế nào, trưởng thành sớm như thế nào, nhưng mà nó cũng chỉ là một đứa nhỏ, trong nội tâm đứa nhỏ đều sợ mất người nhà.
Cô đứng lên, lại bắt đầu tìm kiếm, mãi cho đến mười hai giờ.
Nhìn đồng hồ trên tay chỉ mười hai giờ, đột nhiên Phục Linh rơi nước mắt như mưa.
Ở giờ phút này, trong thời gian Tranh Tranh lạc đường này, thời gian cô sinh hạ nó vừa vặn năm năm, cũng là sinh nhật năm tuổi của đứa nhỏ kia.
“Tranh Tranh, Tranh Tranh, con ở đâu?”
“Tranh Tranh, con mau ra đây, đừng làm mẹ sợ.”
“Tranh Tranh, nếu con không ra, bị mẹ tìm được, sẽ không cho con ăn trái cây nữa.”
Không người nào trên bờ biển và đường phố, vẫn có người nào muốn chết không muốn sống bày ra âm thanh, mà ngay lúc này, Phục Linh cảm thấy sau lưng mình có âm thanh ho khan, cô có chút không thể tin giật giật lỗ tai, nghe được đó là tiếng ho khan hơi non nớt.
Sau đó, cô xoay người, nhìn đứa con của mình mặc đồ ngủ đơn sơ, mái tóc nhỏ nhắn bị gió thổi tung, nhìn thấy bộ dáng lo lắng của mẹ mình, sau đó ôm vào trong ngực.
“Mẹ đánh con.”
Xa cách mấy giờ, đặc biệt là Mạnh thiếu gia, nhìn thấy bộ dáng lo lắng của mẹ thì rất vui mừng, nhưng mà nghênh đón cậu không phải là cái ôm ấp ám và nụ hôn vui mừng sau khi gặp lại, mà là trước bị đánh sau kéo về nhà làm tư tưởng giáo dục.
“Nói, rốt cuộc chạy đi đâu?”
Mạnh thiếu gia vô cùng đáng thương ngẩng đầu lên, bộ dáng làm người ta thương yêu: “Tuỳ tiện đi dạo một chút.”
“Con bao nhiêu tuổi, bây giờ mà ra ngoài đi dạo? Không biết bên ngoài có nhiều người xấu sao, nếu bị người Trường An bắt thì làm sao bây giờ?”
“Ở ngoài cũng không có người nào hư như mẹ.” Mạnh thiếu gia lầm bầm.
Phục Linh vừa nghe thấy, sắc mặt liền biến thành đen, cô nhéo lỗ tai nhỏ nhắn của Mạnh thiếu gia, lần nữa giáo dục sâu sắc nói: “Lớn rồi nên tạo phản phải không? Không nghe lời mẹ nữa phải không?”
“Không có.” Lần nữa lầm bầm, trong lòng Mạnh thiếu gia có chút mất mác nói: “Trong nhà bị cúp điện, con sợ bóng tối, liền chạy ra ngoài, sau đó liền lạc đường.”
Đột nhiên bàn tay nhéo lỗ tai cậu dừng lại, sau đó buông xuống, yên lặng.
Tranh Tranh sợ bóng tối, đây là chuyện cô vẫn luôn biết.
Nhớ đến chuyện một năm trước, cô và Hoa Chân đi ra ngoài làm nhiệm vụ, sau khi trở về liền nhìn thấy Tranh Tranh núp trong tủ quần áo, vẻ mặt ngốc trệ, sau đó lấy rất nhiều phương pháp mới khôi phục được bộ dáng như bây giờ.
Cũng từ đó, các cô dời đến biệt thự gần bờ biển.
Một lần kia, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, cô và Hoa Chân trở về chỗ ở, vừa mở cửa liền nhìn thấy một người đàn ông máu chảy đầm đìa nằm dưới đất, một người sống sờ sờ bị chém đứt cổ tay, cảnh tưởng đó hoà vào ánh trắng trông thật quỷ dị và đáng sợ.
Khi đó, cũng không biết tại sao đèn bị hư, chính xác đèn trong nhà không được mở, sau đó các cô tìm được Tranh Tranh ở trong tủ quần áo trong phòng ngủ của nó, khi đó, đứa nhỏ đã bị doạ sợ.
Lúc ấy Hoa Chân tức giận không nhẹ, lập tức điều động người đi thăm dò chuyện này, sau khi tra được liền tự mình dẫn người đi diệt cái đám người có can đảm giết người trong biệt thự của cô.
Mà ngày hôm nay, bị cúp điện, đối với người bình thường mà nói không có gì đáng lo, nhưng mà đối với một đứa nhỏ đã từng có bóng ma ám ảnh thì cực kỳ hoảng sợ.
Bỗng nhiên Phục Linh ôm lấy Mạnh thiếu gia, lẩm bẩm nói: “Thật xin lỗi, con trai.”
“Mẹ, mẹ ôm làm con đau.” Lời nói của Mạnh thiếu gia vô cùng sát phong cảnh, sau đó vươn tay chạm vào bả vai mẹ mình nói: “Con không muốn ngủ một mình.”
“Được, sau này mẹ ngủ cùng con.”
“Không.” Mạnh thiếu gia lắc đầu: “Mẹ ngủ hay ngáy, nói mớ, đá chân, người bình thường cũng không chịu nổi, chờ dì Chân về, con muốn ngủ với dì Chân.”
Sắc mặt Phục Linh lại tối đen lần nữa, mẹ con thật vất vả mới biểu hiện được một lần yêu thương, liền bị con ăn một hơi hết như vậy.
Chỉ một thoáng, chân Mạnh thiếu gia bị nhấc lên, tới một độ cao cậu không với tới được, cứ như vậy Mạnh thiếu gia bị trực tiếp lôi lên lầu ngủ.
“Dì Chân, cứu con——”
Phục Linh khinh thường hử lạnh, nói không chừng bây giờ cô ấy vẫn còn nằm trong ổ chăn của người nào đó.
Phòng tổng thống bên trong một quán rượu.
Quần áo rơi tán loạn trên mặt đất, trong