Tác giả: Giáp Đồng
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343783
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3783 lượt.
ng?”
Phục Linh lắc đầu.
“Bị thương?”
Phục Linh gật đầu.
“Mau đưa cho anh xem”
Phục Linh lắc đầu.
Trong nháy mắt, sắc mặt Đồng thiếu gia đã tựa như Bao công, mạnh mẽ xốc cô lên xem xét cả người để xem vết thương mà cô vừa nói, lại không nhìn thấy bất cứ vết thương nào: “Mau nói cho anh, rốt cuộc em bị thương ở đâu hả?”
Cô còn chưa nói lời nào, vẻ mặt đã bắt đầu đỏ bừng, nhìn người kia sắc mặt đen thùi, có chút khúm núm mở miệng.
“Bị thương từ bắp đùi trở lên”.
Chân mày Đồng thiếu gia cau lại: “Cái mông sao?”
Sắc mặt Phục Linh càng đỏ: “Anh có thể có chút tư cách hay không?”
“Còn ở đó già mồm, xoay qua cho anh xem một chút”.
“Không”. Phục Linh phản kháng.
Nói chuyện đối với loại người này vĩnh viễn là vô dụng, Đồng thiếu gia trực tiếp động thủ, một tay ôm lấy hông cô, một tay ôm lấy bắp đùi, lật người cô lại sau đó hai chân kẹp lấy hai đùi của cô, bắt đầu kiểm tra vết thương.
Nơi đó đỏ đỏ, còn có vết tím bầm, hiển nhiên là lúc vừa rồi rơi xuống trúng phải đá làm bị thương, không có gì đáng ngại, một chút nữa là đỡ rồi, chỉ là sẽ có chút đau đớn.
Lật người cô xem tới xem lui, xác định không còn vết thương nào khác nữa, Đồng Trác Khiêm liền kéo Phục Linh đứng lên.
Đưa tầm mắt quan sát xung quanh, nơi này không có người ỏ, chỗ bọn họ đang đứng là một bãi cỏ trong rừng cây, đang định gọi cho bọn người Tề Tiểu Chấn, Đồng thiếu gia kinh ngạc phát hiện rằng nơi này cư nhiên không có tín hiệu.
Đây là cái địa phương quái quỷ gì chứ?
“Đồng Trác Khiêm, chúng ta bây giờ phải làm sao?”
“Đi”. Khạc ra một chữ, liền nắm tay Phục Linh đi về hướng bên ngoài rừng cây, đối mặt với thiên nhiên bao la vô tận Mạnh tiểu thư lại một lần nữa….
Đồng thiếu gia cười khẩy, nếu em ăn rồi, thì đã sớm đi chầu trời, còn gặp được anh mới là lạ.
Đang đi, dây lưng đột nhiên truyền đến âm thanh một làn sóng điện từ truyền tin, Đồng Trác Khiêm lập tức nhấn nút mở, nhưng lại không nghe thấy bất cứ âm thanh gì truyền đến: “Đây là cái nơi chó má nào, một chút tín hiệu cũng không có!”
Nghe tiếng than oán của Đồng thiếu gia, Phục Linh cười khan hai tiếng: “Thật mất mặt, đường đường là Trung tướng, lại đi xài máy truyền tin dỏm, ném nó đi để khỏi mất mặt nha”.
“Em nói cái gì?”
“Em nói, anh thật mất mặt, anh xem, bất luận là trên tivi hay là trên tiểu thuyết, quan lớn người ta mang theo máy truyền tin, đi đến tận sao Hỏa còn có tín hiệu, còn anh? Chỉ đi vào một rừng cây liền mất hết tín hiệu, Đồng Trác Khiêm anh thật quá mất mặt đi”.
Đồng thiếu gia thật muốn dạy dỗ cô.
Nhưng chỉ lo trên người cô còn có virus, cho nên vì nghĩa quên thân bỏ qua cho cô.
“Đồng Trác Khiêm, anh nhìn đi”. Phục Linh gào to một tiếng, lập tức xông ra ngoài.
Đồng thiếu gia vội vàng chạy theo, liền nhìn thấy Mạnh tiểu thư đang chạy đuổi theo một con thỏ màu đen, cô nhóc này là muốn ăn thịt thỏ sao?
Tốc độ chạy của thỏ rất nhanh, Mạnh tiểu thư hiển nhiên là không đuổi kịp, điều này không cần phải nói, nhưng khi cô chạy qua một bụi cỏ đầy gai, vạch ra một lớp cỏ nhuốm đầy sương mù, một khắc kia khi bước chân xuyên qua những bụi cây đó.
Cô cười, hơn nữa còn cười đến như điên dại.
Phía trước cô là một dòng suối nhỏ thật dài, nước suối trong suốt nhìn thấy tới đáy, thỉnh thoảng còn được thấy mấy con cá nhỏ bơi lội phía dưới, mà điều khiến cho người ta vui mừng chính là phía trên cái bụi cây nhỏ bé kia.
Phía trên nó đầy những quả kết từng chùm từng chùm, mùi thơm ngào ngạt, đứng cách xa như vậy mà Phục Linh còn có thể ngửi thấy.
“Đồng Trác Khiêm, có thể ăn được không?”
“Tự em lựa chọn đi, chọn đói chết hay là trúng độc chết”. Dứt lời, anh liền đi đến khe suối, vốc nước rửa mặt, sau đó lấy cây dao găm Thụy Sỹ bên người, bắt đầu cắt một nhánh cây.
Nhìn nhìn mà không hiểu Đồng thiếu gia muốn làm gì, Phục Linh suy đi nghĩ lại rốt cuộc đi tới chùm trái cây trước mặt, nhìn chòng chọc nửa ngày, sau đó hái xuống một chùm.
Trái này thơm như vậy, sao có thể có độc được?
Dù sao thì cũng chết, ngộ độc virus cũng chết, đói cũng chết, còn không bằng để độc chết đi.
Nghĩ đến điểm này, cuối cùng há miệng cắn một cái.
Phút chốc, sắc mặt Mạnh tiểu thư thay đổi.
Đây là trái gì, thật là ngon quá đi? Trái này cũng không thấy bán ngoài chợ nha, giơ tay hái thêm mấy chùm nữa, ăn hết toàn bộ.
Trên cây vốn cũng chẳng có mấy chùm, tới lúc Mạnh tiểu thư ăn no, cũng là vừa đủ không còn dư bao nhiêu.
Vừa định gọi Đồng thiếu gia nếm thử một chút, trên tay cầm hai quả chạy đến bên khe suối, nhìn thấy Đồng thiếu gia đang xoắn ống quần, trên tay đang cầm một nhánh cây được vót nhọn có cắm ba con cá.
“Anh… đây là làm gì?”
“Hỏi thừa, đây không phải là bắt cá sao?”
Phục Linh có cảm giác muốn chết một ngàn lần: “Vậy sao anh còn kêu em chọn đói chết hay là độc chết?”
“Em đã chọn?”
“Ừ, chọn độc chết”.
Đồng Trác Khiêm lập tức nhảy vọt tới, vứt bỏ xiên cá trên tay: “Mạnh Phục Linh, sao em cứ phải gây khó dễ với anh thế