XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Mạnh Mẽ Sếp Tha Cho Tôi Đi

Hôn Nhân Mạnh Mẽ Sếp Tha Cho Tôi Đi

Tác giả: Giáp Đồng

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343545

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3545 lượt.

càng nhìn càng giống như đang coi hài, lúc trước là để kiểu đầu cua, bây giờ bị cháy ở chính giữa, không thể không nể phục kỹ thuật hoàn hảo của Đông thiếu gia.
Tề Phàm hỏi Phục Linh: “Nhìn vui lắm hả?”
“Không! Không có vui, ha ha ha……”
Im lặng, trầm mặc để bữa sáng xuống, Tề Phàm đi ra ngoài: “Thủ trưởng, cho em 10 phút, em đi xử lý cái đầu này, đúng là mất hình tượng quân nhân.”
“uh.” Đông thiếu gia gật đầu.
Đồng Trác Khiêm mở bữa sáng mà cái người vừa chạy đi kia mang về, một hộp sữa tươi với bánh mì, rất đơn giản nhưng đầy dinh dưỡng, sắp xếp đâu đó gọn gàng kêu Phục Linh tới: “Qua đây ăn sáng chút đi, ăn xong anh đưa em ra ngoài.”
Phục Linh nghe lời ngồi xuống, nhìn xung quanh, đây là lần đầu tiên nghiêm túc ngắm nhìn biệt thự Tân Hà.
Biệt thự có ba lầu: lầu một là phòng khách, phòng bếp; lầu hai là phòng ngủ; lầu ba là phòng thể dục. Biệt thự này theo phong cách Trung Quốc cổ, đầy tao nhã nhưng rất cao quý, rất đúng với sở thích của cô.
“Thích nhà này không?” Đông Trác Khiêm đột nhiên hỏi.
“Thích.”
“Vậy lát nữa về nhà em dọn đồ qua đây đi.”
“Gì? Phục Linh sửng sốt nói: “Anh nói đùa em sao.”
Anh lắc đầu, nghiêm túc nói: “Dù sao em cũng ở đây rồi, không thể để cho trưởng phòng Mạnh biết, hai người họ sẽ lo lắng cho em, lát nữa anh đi với em về nhà dọn đồ chuyển qua đây, cũng tiện nghiên cứu chất độc của em là gì, còn nữa………” Đông thiếu gia đưa ra bộ mặt gian tà cười cười: “Chắc em hiểu được……….”
Phục Linh cảm thấy buồn nôn.






Hôm nay bầu trời hạ xuống một cơn mưa nhỏ, thời tiết nóng nực nhiều ngày nay đã dịu đi. Phục Linh bị bắt mặc thêm cái áo len bên ngoài, ra khỏi cửa vẫn nóng như bình thường mặc dù thời tiết đã dịu đi cơn nóng, chỉ trách ai đó bắt cô mặc nhiều quần áo như vậy.
Ngồi trong chiếc Hummer, Phục Linh không nói chuyện, không khí nhàm chán bắt đầu lan tỏa, cô dần dần cảm thấy buồn ngủ.
“Nhóc con, anh đưa em đi mua mấy bộ đồ, rồi về nhà em.”
“Uhm.” Phục Linh mơ màng trả lời.
Đồng Trác Khiêm liếc mắt nhìn cô ở phía sau, nhìn cái bộ dáng đang ngủ của cô mà khóe môi cong lên tươi cười.
Nhưng mà mỗi lần bị Đồng Trác Khiêm chế nhạo trong lòng vẫn cảm thấy xấu hổ.
Đồng Trác Khiêm đưa Phục Linh vào một cửa hàng quần áo mang phong cách cổ điển, nhân viên mặc đồ công sở màu trắng, đeo khăn lụa màu trắng trên cổ, tươi cười chào đón hé ra hàm răng trắng sáng làm cho khách đến mua đồ cũng vui lòng.
“Ngài Đồng, hôm nay ghé thăm chúng tôi? Tiểu thư bên cạnh ngài thật xinh đẹp, rất có phong cách.”
Đồng Trác Khiêm lạnh nhạt đáp: “Kêu Mạc Tiểu Kỳ đến đây.”
Nhân viên sửng sốt nói: “Ngài Đồng, chị Mạc đang có việc bận, phiền ngài chờ một chút.”
Mặt mày Đồng Trác Khiêm nhăn lại nói: “Nhanh đi, nói với cô ta có đại gia đây tìm, trong một phút phải tới đây.”
Mặc dù biết chút ít về thân phận của Đồng Trác Khiêm nhưng cũng là lần đầu tiên thấy một quân nhân tới “Bạc”, muốn gặp chủ tịch Mạc mà giọng nói phát ra như mệnh lệnh, bình thường chủ tịch Mạc đều ở công ty, thỉnh thoảng mới xuống cửa hàng, do hôm nay cửa hàng có khách quý tới nên mới xuống cửa hàng tiếp khách.
Nhân viên nhận ra người này không nên chọc vào nên xoay người đi vào phòng chủ tịch báo cáo.
“Cốc cốc ――”
“Vào đi.” Giọng nói trong trẻo mà lạnh lùng vang lê, nhân viên đẩy cửa vào, nhìn thấy hai dáng người thon thả đẹp đẽ đang ngồi nói chuyện với nhau, nhân viên đi tới trước mặt cô gái lạnh lùng nói: “Chị Mạc, ngài Đồng đến nói muốn gặp chị.”
“Anh ta đến đây?”
“Anh ấy sao có thể đến đây?”
Câu hỏi đầu tiên là của Mạc Tiểu Kỳ, câu hỏi thứ hai là của cô gái ngồi đối diện Mạc Tiểu Kỳ.
Cô ta mặc trang phục màu đỏ thẫm mang một đôi giày cao gót, nhìn sơ rất có gu thẩm mỹ, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng nhưng vẫn không che được vẻ hoàn mỹ vốn có của nói.
Nghe nhân viên nói Đồng Trác Khiêm tới, cô ta lập tức đứng lên, sửa sang trang phục, soi gương kĩ càng, hỏi cô nhân viên còn chỗ nào cần sửa lại nữa không, rồi cùng Mạc Tiểu Kỳ ra ngoài.
Tiếng bước chân đi đến, D♡iễnđànL♡êquýĐ♡ôn.chắc chắn là tiếng giày cao gót của con gái, Đồng Trác Khiêm ngồi trên sofa, một tay nắm tay Phục Linh, thấy Mạc Tiểu Kỳ đến thì tùy ý đưa mắt nhìn, còn cái người sau lưng thì cho qua một bên.
Phục Linh không biết gì hết, chỉ cười cười, càng cười càng như một đứa ngốc.
Hai cô gái, một cô Mạc Tiểu Kỳ vẻ mặt lạnh lùng, một cô mặc trang phục màu đỏ, đôi chân trắng trẻo mảnh khảnh mang giày cao gót, nhìn qua cũng biết xinh đẹp cỡ nào.
Phục Linh nhìn cô ta, khóe miệng giật giật vài cái.
Vì sao mỗi lần cô đi dạo với Đồng Trác Khiêm đều gặp phải những người làm cô mất hứng? Con mẹ nó, đúng là oan gia ngõ hẹp!
Ngoài cửa có gió lùa vào, mái tóc Phục Linh tung bay, cô gái đối diện có mái tóc xoăn những lọn tóc như những cơn sóng lợn lờ, rất ung dung nhàn nhã.
Được rồi, những cái này nói sau, bởi vì hiện tại bây giờ có người đang dần mất đi tự tin vốn có.
“Chọn cho cô ấy vài bộ trang phục.” Đồng Trác Khiêm