Tác giả: Giáp Đồng
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343565
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3565 lượt.
biết với cái cô La tiểu thư đần độn này rồi.
“La tiểu thư đúng là ngày càng đẹp ra, ông của con đâu?”
La Mạn Nghê cười, nhìn một bàn trong hội trường nói: “Ông con đang cùng bộ trưởng Trần nói chuyện.”
“Vậy con cũng nhanh tìm chỗ ngồi đi, lễ đính hôn sắp bắt đầu rồi.”
Nghe Đồng phu nhân nói xong, khóe miệng La Mạn Nghê nở một nụ cười kì lạ khó lường, sau đó thân hình ưỡn ẹo ngồi vào một bàn nào đó.
Tiệc đính hôn bắt đầu, vở kịch này cũng nên mở màn rồi.
Tiếng bước chân nhỏ vang lên, mọi người trong hội trường ngoảnh đầu nhìn lại, tất cả mọi người hít một hơi thật sâu rồi như bất động.
Một sắc hồng đầy mê hoặc lòng người.
Quân trang xanh lá rúng động toàn hội trường.
Một kiểu đẹp không thể chống được, vừa mĩ lệ lại trong sáng.
Đó là khí phách yên tĩnh không gì so sánh được , anh tuấn, bỗng nhiên rực sáng, tràn đầy khí chất vương giả (khí chất của bậc vua chúa mới có) một cách điềm đạm.
Giây phút đó, Đồng Trác Khiêm dẫn Phục Linh đi vào hội trường.
Ánh mắt La Mạn Nghê nhìn thẳng vào hai người bọn họ.
Ánh mắt đỏ tươi, nóng rực, cặp mắt lộ ra ghen tỵ và hâm mộ từ sâu trong thâm tâm, bả vai đột nhiên bị đè lại, anh họ của cô trong tay cầm một ly rượu đỏ, khóe miệng mỉm cười dùng ánh mắt an ủi cô.
“Hoan nghênh các vị bằng hữu đã tới dự tiệc đính hôn của con trai tôi, Đồng Trác Khiêm, hôm nay là ngày nhà họ Đồng tôi cùng nhà họ Mạnh kết thân, vô cùng cảm ơn các vị đã tới chứng kiến, bây giờ_______.” Vừa nói, Đồng phu nhân đã đem Phục Linh dắt tới bên người, mỉm cười hài lòng nói: “Đây chính là thiếu phu nhân tương lai của nhà họ Đồng chúng tôi, con gái bảo bối của trưởng phòng Mạnh, là món hời không ngờ mà con trai tôi nhặt được.”
Món hời không ngờ có ý nghĩa là, cưới một được một sao?
Nhưng những người phía dưới làm sao nghe ra ý tứ? Chỉ nghĩ là Đồng phu nhân nhất thời hài hước, muốn khơi lên cười giỡn mà thôi.
La Mạn Nghê ở phía dưới nghe vậy, không khỏi cười lạnh một tiếng.
Đột nhiên một trận ồn ào, tầm mắt mọi người cũng theo đó nhìn tới.
Năm sáu người bao quanh một người dùng sức muốn đuổi hắn ra ngoài, mà người nọ giống như không muốn sống cố sức vào trong, hai mắt đẫm lệ, toàn thân đầy vết thương, giống như một kẻ lang thang.
Mắt Đồng Trác Khiêm lạnh lẽo quét qua, lạnh lùng hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”
Hôm nay là ngày vui của anh, làm sao cho phép để người khác phá hư?
“Đồng tiên sinh, thật xin lỗi, người này cứ xông vào trong như không muốn sống nữa, cản sao cũng không được.”
Ở chỗ này phần lớn đều là quân nhân, nhìn thấy trò hề này, cũng không nói gì, chẳng qua là vẻ mặt có chút cứng rắn.
Đôi mắt híp lại, cả người tản ra sát khí ghê rợn, Đồng thiếu gia lạnh lùng nói: “Đuổi ra ngoài.”
“Vâng , Đồng tiên sinh.”
Nghe thấy người quản lí đáp lại, năm nhân viên an ninh dùng lực lớn hơn, người đàn ông lập tức ngã nhào ra đất, người nọ đột nhiên lấy một xấp hình từ trong ngực ra, ném xuống đất______
Ở trong hình là một người phụ nữ phong tình vạn chủng, mặc sườn xám màu tím hoặc là màu đỏ tươi, trong tay mang theo sâm banh, trò chuyện vui vẻ, muôn vàn mị hoặc.
Sắc mặt Phục Linh có chút thay đổi.
Người phụ nữ trong hình cùng cô có bộ dáng mười phần giống nhau.
Mà đó là hình lúc tụ họp ở tiệc rượu trước kia.
Mắt Đồng Trác Khiêm lạnh lùng nhíu lại, cả người tản ra khí giận mạnh mẽ: “Bắt hắn mang lên đây cho tôi.”
“Những tấm hình kia là ai đưa cho ngươi?”
Bị hơi thở lạnh lẽo vây quanh, người đàn ông nhịn không được run rẩy, ấp úng nói: “Là chính tôi chụp.”
Chính hắn ta chụp? Có ý gì? Cho dù người khác không nhận ra được cô gái xinh đẹp mị hoặc kia, Mạnh Thiệu Đình và Mẫn Văn Quân vẫn nhận ra được, người phụ nữ trong hình kia chắc chắn là con gái của mình.
Nghĩ đến đấy, sắc mặt có chút thay đổi.
“Mạnh Phục Linh, người phụ nữ cô tìm cho tôi, không chỉ lừa gạt tình cảm của tôi, còn mang đi toàn bộ tài sản của tôi, các người là cùng một phe , đem tiền trả lại cho tôi.”
Lời này vừa được nói ra, cả sảnh đường đều kinh hãi.
Tâm trạng Phục Linh nặng trĩu, khóe môi cong lên một chút, nụ cười làm điên đảo chúng sinh, dùng tay chỉ vào mặt mình hỏi: “Anh bạn, não anh không nhũn chứ? Anh khẳng định không có nhận lầm sao.”
Người nọ nâng lên ánh mắt tràn đầy hận thù, gằn từng chữ: “Cô có hóa thành tro tôi cũng nhận ra được.”
Cha mẹ nó! Ác như vậy? Nguyền rủa bà đây thành tro? Phục Linh mở cặp mắt vô tội nhìn về phía Đồng Trác Khiêm, xem anh định làm gì kế tiếp.
Thấy tiệc đính hôn của con gái mình bị người khác phá hư, Mạnh Thiệu Đình trầm mặt đi ra: “Nói hưu nói vượn! Phục Linh làm sao lại tìm phụ nữ cho ngươi. Nhóc con, bôi nhọ con gái quân nhân là phải ra tòa án quân sự.”
Ngôn ngữ hăm dọa cùng ánh mắt lạnh lùng cũng không dọa được người đàn ông, hắn hung tợn chỉ vào Phục Linh, dùng sức hừ một cái nói: “Ban đêm dẫn mối, không phải là để cho đàn ông tìm phụ nữ sao? Tôi nói hưu nói vượn sao?”
Dẫn mối! Một từ kinh động đến cở nào.
Phục Linh