Tác giả: Giáp Đồng
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343564
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3564 lượt.
ục Linh nói: “Cẩn thận thân thể.”
Phục Linh run rẩy, nhìn Đồng Trác Khiêm, lại thấy gương mặt lạnh lùng của anh, y chang như người ta thiếu anh mấy chục vạn vậy.
Nhìn ba người đi mà chung quanh còn có vệ sĩ bảo vệ, Đồng Trác Khiêm lạnh lùng cười nhạt, đôi mắt vẫn sắc bén nhìn chằm chằm ba người đó, hình như muốn nhìn ra một cái lỗ thủng nào đó.
Có gan làm, phải có gan trả giá thật lớn!
Trò cười qua đi, đại sảnh lại nháo nhiệt lên, cũng không có ai hỏi lại chuyện con gái nhà họ Mạnh dẫn mối cho những người đi đâu.
Đó là chuyện hư hỏng của hai nhà họ Đồng và Mạnh, dính liếu vào làm chi?
“Đồng đại gia, chuyện như vậy là xong rồi?”
Đi tiếp rượu hơn phân nửa, Phục Linh hỏi nhỏ bên tai Đồng Trác Khiêm.
Mà người nào đó được hỏi chỉ rên lên một tiếng không trà lời cụ thể.
Phục Linh gấp gáp: “Thật sự là như vậy hả?”
Nâng lên đôi gò má tuấn dật, Đồng Trác Khiêm nói: “Ít quan tâm tới những chuyện này đi, hãy quan tâm nhiều đến em bé trong bụng cho đại gia là được rồi.”
Mẹ kiếp! Diễn trò với bà à.
Phục Linh len lén nhìn bốn phía, lặng lẽ hỏi: “Chắc là vị giáo sư kia vắt hết vốn liếng rồi? Hay nha, diễn rất hay, có thể đoạt giải Oscar được rồi đấy.”
Đồng Trác Khiêm nhìn cô giống như nhìn một người phụ nữ ngu ngốc.
“Vẻ mặt của anh là sao?”
“Uhm ――”
“Tiên sinh, bên ngoài có một nhóm người, nói là phụng mệnh đưa quà tặng đính hôn tới.”
“Là ai?”
Quản lý sảnh trầm ngâm một chút rồi nói: “Hình như là bạn của cô Mạnh.”
Phục Linh kinh ngạc hỏi: “Là ai?”
“Hình như là họ Phó ――”
Vèo một tiếng, Đồng Trác Khiêm quay đầu lại, người phụ nữ của anh không giữ hình tượng chạy vút ra ngoài, dáng vẻ đó còn hưng phấn hơn được gặp người yêu, Đồng Trác Khiêm cảm thấy hơi nhức đầu……..
“Con bé đi đâu vậy?” Nhìn hành động khiếm nhã của Phục Linh, bà Đồng thắc mắc hỏi.
“Không có chuyện gì đâu, mẹ ở đây xem dùm con, con đi ra ngoài chút.”
Ra tới cửa, Phục Linh liền ngây ngẩn cả người.
Một chiếc Mucharesr Widy dừng trước mặt, phía sau là cả đoàn xe, Lamborghini, Maserati nổi tiếng trong ngành xe thể thao, mà bên cạnh mỗi chiếc xe đều có người đứng thành hàng, mỗi người đều mặc trên mình bộ tây âu được cắt may hoàn hảo, người Trung Quốc có, người nước ngoài cũng có, nhìn cái tình huống trọng đại này Phục Linh không nhịn được văng tục.
“Mẹ Kiếp! Người đâu ra mà nhiều vậy?”
Vẫn còn thắt gút ở đây? Phục Linh muốn hôn mê rồi, suy nghĩ cẩn thận lại một chút, hình như là mình không có bạn tốt nào như vậy.
À, đúng rồi. Không phải lúc nãy có người nói người tặng quà họ Phó hay sao?
Chẳng lẽ là ――
Phó Trường An?
Không thể nào? Cậu ấy biến mất một thời gian, không xuất hiện thì thôi, xuất hiện thì biến thành nhân vật quan trọng như vậy.
Người đàn ông trung niên nhìn Phục Linh nói: “Chắc hẳn cô Mạnh đã đoán ra rồi?”
“Vậy anh có thể cho tôi một đáp án chính xác?”
“Vâng, có lẽ cô Mạnh sẽ đoán đúng, bà chủ chúng tôi họ Phó, tên Trường An.”
Trong một giây này, Phục Linh cảm thấy như thiên lôi giáng xuống, nhưng cô không muốn hỏi tại sao Trường An lại trở thành vợ của người khác mà chỉ hỏi: “Cô ấy ở nhà của các người là ở đâu? Cô ấy không sao chứ?”
Người đàn ông kkhẽ cười: “Bà chủ không có chuyện gì, bà chủ có một người bạn thân như cô đây thật là phúc của bà chủ.”
Phục Linh đỏ mặt, được khen có chút ngượng ngùng.
“Vậy các người đến rồi thì vào trong ngồi một chút.”
Người đàn ông lắc đầu: “Thôi, quà tặng đã đem đến, chúng tôi lập tức phải quay về Moscow.”
“Không tiễn.” Đồng Trác Khiêm lạnh lùng hạ lệnh đuổi khách.
Người đàn ông chỉ mỉm cười rồi lái xe đi.
“Đồng Trác Khiêm, anh sửa đổi cái tính thúi đó của anh đi, thấy người nào cũng muốn làm cha người ta, anh đừng có mà đắc chí nữa.”
“Đi vào, còn nói nữa đại gia đánh mông em.” Nói xong, anh nắm lấy tay cô dắt cô đi vào trong.
Tiệc đính hôn kết thúc, khách khứa cũng lục đục ra về.
Cô dâu Phục Linh và chú rể Trác Khiêm vừa mới cử hành xong lễ đính hôn đang ngồi ngay ngắn trên ghế sa lon tại nhà họ Đồng, ngồi bên cạnh họ là Mạnh Thiệu Đình và Mẫn Văn Quân.
Trong lòng Phục Linh có hơi lo lắng.
Từ lúc ngồi xuống dến giờ Phục Linh phát hiện ánh mắt mẹ mình với Đồng phu nhân nhìn cô rất sắc bén.
Chẳng lẽ họ đã phát hiện được cái gì rồi?
Không thể nào, cái tên Uyên Uyên gì gì đó diễn y như thật khiến cô cũng nghĩ mình đã có thai rồi.
Đồng phu nhân pha chè xuân Long Tĩnh đặt trong khay, sau đó ngồi xuống ghế sa lon lên tiếng: “Nói đi, chuyện hôm nay là thế nào?”
Tay Phục linh đang bưng tách trà không khỏi run lên, liếc nhìn Đồng Trác Khiêm.
“Chuyện như mẹ đã thấy đó.” Đồng Trác Khiêm nhẹ nhàng đáp, nhàn nhã uống một hớp trà, không quên nhận xét: “Có hơi đắng!”
Sắc mặt Đồng phu nhân đột nhiên xanh lét, nhưng ngại Mạnh Thiệu Đình và Mẫn Văn Quân đang ngồi ở đây nên im lặng.
“Mạnh Phục Linh!” tiếng hét đột ngộ làm tách trà trong tay Phục Linh càng run rẩy hơn. Mạnh Thiệu Đình đỏ mặt đứng lên ,tay run