Tác giả: Mộc Lâm
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341843
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1843 lượt.
>Chiếc đũa trên tay Tế Tuyết rơi đánh cạch xuống bàn. Nàng đối với hắn… sẽ không phải là đã để ý từ hơn một năm trước rồi chứ?
- Không đâu, không thể nào! –Nàng lẩm bẩm tự trấn an chính mình.
Nếu không thích hắn, vậy vì sao mỗi lần hắn xuất hiện đều rất vui mừng, vì sao ngoài miệng phàn nàn nhưng lại luôn mặc kệ hắn làm loạn, vì sao lại khó chịu khi hắn thân mật với đám a hoàn?
- Ah… không nghĩ nữa, càng nghĩ càng loạn! –Tế Tuyết bực bội hét lên.
Mặt trời lười biếng rất nhanh đã khuất bóng. Khi tiểu nhị gõ cửa dọn cơm tối thì nàng vẫn đang chán nản nằm trên giường.
- Ta không ăn, không cần dọn!
- Vì sao không ăn tối? Cơm trưa hầu như không ăn, cơm tối cũng không ăn, nàng định biến thành xác khô à? –Tiêu Phàm bất thình lình xuất hiện bên cạnh nàng, giọng hắn trầm xuống chứng tỏ hắn rất không hài lòng.
Tế Tuyết giật mình lăn ra xa hắn, ổn định lại tinh thần hỗn loạn. Cái kiểu đột kích này không sớm thì muộn cũng làm nàng đau tim.
- Ta không thấy đói.
- Không muốn ăn?
- Phải!
Hắn cười đầy nguy hiểm.
- Được, vậy mau trả lời ta.
Nàng đành bất đắc dĩ mở miệng:
- Để ta ăn cơm xong đã.
Đây là bữa cơm lâu nhất mà Tiêu Phàm từng biết. Tế Tuyết rõ ràng không có ý định kết thúc bữa ăn. Hành động của nàng rất dễ khiến người ta tin rằng nàng đang đếm số hạt cơm trong bát.
- Đếm xong chưa? –Hắn bực bội lên tiếng.
Tế Tuyết buông đũa xuống, im lặng một lát rồi nghiêm túc nói:
- Ngươi nhất định phải ép ta sao? Chúng ta là bằng hữu chẳng phải rất tốt ư?
- Ta không muốn chỉ có thế.
Nàng không chịu nổi bầu không khí ngột ngạt trong phòng liền đứng dậy mở cửa ra ngoài. Gió đêm lành lạnh làm nàng dễ thở hơn.
- Ngươi thật sự thích ta sao?
Hai người biết nhau chưa lâu, nàng không dám chắc tình cảm đó của hắn có phải là bồng bột nhất thời hay không?
Hắn đến gần nàng, cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn đặt lên ngực trái. Đôi mắt đen tràn đầy nhu tình khiến lòng nàng chợt mềm xuống.
- Không thích! –Hắn kiên quyết nói.
- Ngươi…
- Là yêu, không phải thích!
Nàng sững sờ giây lát, khó khăn mở miệng.
- Ngươi dám chắc là yêu?
Hắn trầm tư nhìn bầu trời, vẻ u sầu thoáng qua trong ánh mắt.
- Nàng biết kể từ lúc ta rời khỏi phương bắc đến khi ta gặp nàng để báo tin lần đầu tiên cách nhau bao lâu không? Đúng chín năm, hai tháng, mười một ngày. Nàng có thể cười ta nhưng nàng thật sự là người đầu tiên ta hôn, cũng là cô gái duy nhất ta từng chung giường.
Nói như vậy tình cảm của hắn đối với nàng không phải chỉ mới bắt đầu. Đúng là chẳng nên trông mặt mà bắt hình dong, ấn tượng về hắn trong lòng nàng chưa bao giờ là một người si tình.
- Lần đầu ngươi xuất hiện thật sự rất giống vừa chui ra từ kĩ viện.
- Nàng không nên nghi ngờ sự trong sạch của ta. Nếu không theo đám Hắc Báo vào trong đó thì ta làm sao mà biết kế hoạch của bọn họ. Lần ấy ta còn bị một đám cô nương vây lấy, khó khăn lắm mới thoát được.
- Ở Hàn Băng cung ngươi lúc nào cũng liếc mắt đưa tình, phải ôm trái ấp một đám a hoàn xinh đẹp, bảo ta tin ngươi như thế nào?
Hắn thở dài oan ức nói:
- Chuyện này không thể trách ta, đều là vì nàng. Dùng mỹ mạo của ta có thể mê chết cả nửa số thiếu nữ ở Diệm quốc, thế mà lúc ta xuất hiện nàng thậm chí còn chẳng buồn tỏ thái độ ngạc nhiên. Nếu ta không tìm cách chọc nàng tức giận thì nàng có chú ý đến ta không?
Nói đi nói lại đều thành lỗi của nàng, đúng là con hồ li xảo quyệt.
- Khi ấy ngươi còn chưa biết ta là nữ, lẽ nào ngươi…
- Hừ, ta phải đấu tranh tư tưởng rất vất vả mới đi đến kết luận là ta yêu nàng. Nếu sớm biết nàng là nữ thì ta đâu cần khổ sở như vậy.
Tế Tuyết khẽ lắc đầu, câu trả lời mà hắn muốn chính nàng cũng không dám chắc. Đối với hắn nàng đương nhiên không phải là vô tình, nhưng bảo nàng yêu hắn… nàng đã không còn dũng khí đó nữa.
Những người ở cạnh nàng dường như đều không có kết cục tốt đẹp. Mẫu thân, Diệc Hàn, Mã Dũng. Nếu nàng không xuất hiện, mẫu thân sẽ không cần phải chối bỏ sủng ái của phụ hoàng mà chạy tới phương bắc xa xôi, Diệc Hàn sẽ không sa vào tình cảm loạn luân đến nỗi mất hết lí trí, Mã Dũng cũng không cần bỏ mạng một cách không rõ ràng.
- Tiêu Phàm, hai chúng ta… không nên!
- Vì sao?
Bởi vì nàng không muốn làm hại hắn, không muốn hắn vì mình mà nhận thêm thương tổn.
- Nàng còn yêu Ngũ hoàng tử?
- Không, yêu hận giữa ta và hắn đều kết thúc rồi.
“Nhưng nàng lại chưa từng quên hắn” –Tiêu Phàm chua chát nghĩ.
Người đó đã ăn sâu bám rễ trong tim nàng suốt bẩy năm, mang đến cho nàng thời niên thiếu tươi đẹp nhất, cũng chính tay hắn hủy hoại tất cả, đem tình cảm của bọn họ biến thành thù hận.
Chính vì vết thương quá sâu nên càng không thể quên.
Tiêu Phàm chưa từng thấy căm ghét ai như Tế Diệc Hàn. Kẻ đó dù chết cũng không để mình bị thiệt. Tế Tuyết khiến hắn thân tàn ma dại nhưng hắn vẫn cố bảo vệ nàng, sau đó lại cố ý để chính tay nàng đưa rượu độc cho hắn tự sát. Hắn cho Tế Tuyết đường sống chẳng qua là muốn nàng nợ hắn, muốn nàng day dứt suốt đời, muốn nàng không bao giờ quên hắn. Hắ