Tác giả: Mộc Lâm
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341889
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1889 lượt.
u sau này nàng không chết, vậy căn nhà ở Lệ Châu và những gì nàng chuẩn bị trước kia hẳn sẽ có ích. Ngai vàng vốn không phải là thứ nàng ham muốn, mai danh ẩn tích, sống cuộc đời bình thường đã từng là mong mỏi của nàng.
Trước đây nàng vì Tiêu Phàm, còn bây giờ nàng vì chính mình. Bày mưu tính kế, ta giết ngươi, ngươi giết ta… cuộc sống như thế thật sự quá mệt mỏi.
Sau cái chết của Tế Ly, quân đội đông nam như rắn mất đầu, vô cùng hoảng loạn. Phương Thiếu Lăng tiếp tục chinh chiến ở tây nam, việc dẫn quân đi đông nam do Mộc Thiệu Đình lo liệu.
Mộc Thiệu Đình cũng chính là Mộc trong Ngũ tinh. Nàng để hắn vào quân đội ngoài lí do hắn có tài thì nàng muốn lưu lại một đường lui cho mình và những người ở Hàn Băng cung.
Nàng không tin Phương Thiếu Lăng, ai dám chắc hắn sẽ không trở mặt? Người càng nắm nhiều quyền lực thì càng đa nghi, nàng chỉ sợ rằng ngay cả những người đang ở bên cạnh nàng hắn cũng không bỏ qua. Triển Vân, Tử Y,… bọn họ rất có thể sẽ thành cái gai trong mắt hắn.
Chỉ cần Mộc Thiệu Đình nắm binh quyền trong tay, phân tán bớt sức mạnh của Phương Thiếu Lăng, ít nhất hắn sẽ không dám manh động.
Mùa đông năm Nguyên Phong thứ tư, Tế Tuyết rời Lệ Châu tới tây nam. Tin tức ngoài mặt trận báo rằng hai thành trì cuối cùng của Tế Khắc sắp thất thủ. Nàng muốn tới đó để tận mắt chứng kiến kết cục của hắn.
Trong số các huynh đệ, Tế Khắc là kẻ giảo hoạt nhất. Năm ấy ở kinh thành hắn không dồn được nàng vào chỗ chết đều do nàng may mắn.
Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình phía sau. Nàng vừa hay là con bọ ngựa ngu ngốc, còn hắn đích thực chính là con chim sẻ đang đợi nàng. Chỉ thiếu chút nữa thôi là hắn có thể loại được cả Diệc Hàn và nàng…
Ở Bạch Lộ cung hắn ra vẻ điềm đạm thanh nhã nhưng hết lần này tới lần khác dồn nàng vào chỗ hiểm, phản ứng của Diệc Hàn nằm ngoài dự đoán của hắn. Thật ra chẳng cần phải suy đoán nhiều, lần đó Diệc Hàn mất mạng, nàng mang tiếng xấu, Tế Ly bị hiềm nghi, người duy nhất làm ngư ông đắc lợi chỉ có hắn.
Đối với kẻ thâm sâu như hắn nàng không đơn giản chỉ có căm ghét, thực chất cũng có vài phần tán thưởng. Tế Khắc chỉ hơn nàng hai tuổi, mẫu thân hắn cũng không phải nhân vật có địa vị hay tiếng tăm gì, xét về tâm kế tuyệt đối không so được với Lãnh Tố Yên và Lý hoàng hậu. Nhưng hắn ngay từ nhỏ đã thông minh hơn người, năm ấy hắn mới mười tuổi mà đã biết cài Mã Dũng làm nội gián bên cạnh nàng. Một đứa trẻ lại có thể toan tính tới mức đó đúng là rất đáng kinh ngạc.
Chín năm, Mã Dũng ở cạnh nàng thậm chí còn nhiều hơn phụ hoàng nàng, đôi lúc nàng đã thầm tưởng tượng ra dáng vẻ của phụ hoàng qua hình ảnh của hắn.
Cây trâm mà Mã Dũng luôn mang theo bên mình nàng tặng hắn khi nàng học cưỡi ngựa thành công. Thật ra khi ấy nàng còn nhỏ, chẳng bận tâm gì nhiều, mẫu phi liền nhắc nhở nàng, nói nàng nên tặng gì đó cho hắn để tỏ thành ý, dù sao dạy được con sâu lười ương bướng như nàng cưỡi ngựa không phải việc đơn giản.
Nàng nghe xong liền rút luôn cây trâm cài tóc bằng ngọc quý mới dùng ra tặng hắn, mẫu phi cau mày nói nàng tuỳ tiện nhưng Mã Dũng lại rất vui vẻ nhận nó.
Thực ra với hắn quà gì đều không quan trọng, dù sao quà là của nàng nhưng tâm ý là của mẫu phi, hắn chỉ cần thế là đủ rồi.
Ngày an táng mẫu phi trời đổ mưa lớn, nàng nhìn thấy Mã Dũng đứng bên ngoài hang đá rất lâu, khi hắn trở về khuôn mặt ướt đẫm nước, không rõ là nước mưa hay nước mắt.
Đêm ở trong thiên lao hắn tự sát để bảo vệ nàng, cũng là bảo vệ bí mật về Tế Khắc.
Những người bên cạnh nàng, lần lượt từng người một đều rời khỏi cuộc sống của nàng.
———————————————
Hành trình tới tây nam rất thuận lợi, chỉ cần qua một cánh rừng nữa, đi thêm hai trăm dặm là tới doanh trại của Phương Thiếu Lăng.
Khu rừng rậm âm u khiến con người mất đi cảm giác an toàn. Cây cối dày đặc chen chúc nhau, từng tầng lá ken đầy trên đầu tạo thành một lớp che chắn ánh mặt trời, chỉ có vài tia sáng yếu ớt lọt qua lá cây chiếu xuống mặt đất.
Tất cả mọi người đều di chuyển rất thận trọng. Một cơn gió lạnh lướt qua mang theo mùi tanh của máu.
Tế Tuyết nghe thấy tiếng rút kiếm ở xung quanh, ai nấy đều căng thẳng. Tử Y điều khiển ngựa tới sát bên nàng.
Không khí tĩnh lặng đến đáng sợ, ngay cả tiếng lá rơi cũng có thể nghe thấy. Kẻ thù chưa xuất hiện nhưng mùi máu tanh ngày càng nồng. Cây cối bị gãy đổ chồng chất lên nhau.
Khung cảnh trước mắt làm tất cả đều kinh hãi. Vô số thi thể nằm la liệt trên mặt đất, hầu hết đều đã nát bấy không thành hình, những cánh tay, cẳng chân rải rác khắp nơi.
Một giọt chất lỏng đỏ tươi rơi xuống tay Tế Tuyết, nàng ngạc nhiên ngẩng đầu lên, khuôn mặt máu me be bét đang nhìn nàng tươi cười, còn đong đưa qua lại, hai hốc mắt trống rỗng đen ngòm.
Cánh tay rơi từ trên không trung xuống, đập ngay vào đầu ngựa. Con ngựa bị giật mình liền lồng lên, Tử Y vội vã nhảy sang ngựa của nàng, giữ chặt dây cương khống chế ngựa.
Hắn vã mồ hôi lạnh nhìn theo hướng ánh mắt nàng.
Thân hình mất tay của một nam nhân to lớn nằm vắt vẻo trên cành cây, cái đầu gần như đã đứt