Tác giả: Mộc Lâm
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341896
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1896 lượt.
một lần cũng không muốn ư?
Chiếc mặt nạ lạnh lùng của nàng suýt chút nữa thì tan vỡ. Nàng không muốn, hoặc nói đúng hơn là không dám gặp lại Tiêu Phàm.
Bảo nàng nhìn hắn chết, nàng thật sự không làm nổi đâu. Chẳng thà nàng không biết gì hết, cứ tự ảo tưởng rằng hắn vẫn còn sống ở một nơi nào đó, bắt nàng chứng kiến hắn ra đi nàng nhất định sẽ phát điên.
Không gặp không phải vì không còn yêu mà vì sợ sẽ càng hãm sâu hơn.
- Chiến sự đang căng thẳng, ta không thể rời đi được. Chuyện của Tiêu Phàm nếu cần giúp đỡ gì Trương cô nương cứ nói, ta sẽ hết lòng đáp ứng. –Tế Tuyết rũ mi mắt xuống, lạnh nhạt nói.
Trương Bắc Nhạn cầm một cái bọc đặt trước mặt nàng, ánh mắt lộ rõ tức giận cùng thất vọng.
- Vương gia mở thứ này ra đi, nếu xem xong rồi mà vẫn không muốn đi gặp hắn thì ta cũng không làm phiền vương gia nữa.
Nàng bình tĩnh cởi bọc đồ ra, trong một tích tắc, mọi suy nghĩ trong đầu đều ngừng trệ. Nàng nhìn như bị bỏ bùa vào hai vật bên trong.
Chiếc áo màu trắng bạc cùng miếng ngọc bội khắc chữ Tuyết.
Dựa vào chất liệu và hoa văn thì áo này đúng là của nàng, còn miếng ngọc… là nàng đã tặng hắn vào buổi sáng nàng rời đi.
Tế Tuyết khó hiểu nhìn Trương Bắc Nhạn.
- Đêm nào hắn cũng ôm chiếc áo ấy ngẩn người, lúc ở trong rừng cả người hắn đầy thương tích, sống dở chết dở… vậy mà khi phát hiện ngọc bội bên hông bị rơi mất hắn như phát điên bò giữa một đống xác chết máu me để tìm nó. –Trương Bắc Nhạn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Tế Tuyết. –Ta không biết giữa hai người vì sao lại tới cục diện hôm nay, bất kể hắn đã làm gì thì việc hắn yêu vương gia là thật, tình cảm mười mấy năm qua cũng là thật.
Trái tim không hiểu sao lại quặn thắt đau đớn. Nàng đột nhiên cảm thấy mình thật sự rất khờ khạo.
Cứ tưởng bản thân rất hiểu hắn, hoá ra lại chẳng hiểu gì.
Tiêu Phàm là loại người nào, chỉ trong hai tháng ngắn ngủi hắn đã trở mặt với nàng, không chút luyến tiếc mà vứt bỏ nàng, chuyện vô lý như thế vì sao nàng lại không nhận ra? Khi ấy hắn vừa nói hắn yêu Trương Bắc Nhạn là nàng đã tin ngay lập tức, một chút cũng không nghi ngờ, sao nàng có thể ngu ngốc như vậy?
Hắn bảo nàng rời đi, hắn nói không cần Phục sinh đan của nàng, không muốn nợ ân tình của nàng. Nếu hắn thật sự yêu Trương Bắc Nhạn thì hắn chắc chắn sẽ chờ nàng cứu cô ta xong mới nói ra sự thật. Tiêu Phàm không đời nào lại đem tính mạng của người hắn yêu ra đặt cược với lòng tốt của nàng.
Rõ ràng đến thế nhưng lại không thấy. Vì sao?
Có lẽ vì trong tâm khảm nàng không hoàn toàn tin tưởng hắn. Nàng bị ám ảnh bởi ghen tuông và nghi kị. Hết lần này tới lần khác nàng tự nhủ phải tin hắn, nhưng nàng lại tin tưởng một cách miễn cưỡng, tin tưởng bởi vì không dám nghi ngờ.
Bởi vì dòng máu đế vương chảy trong huyết quản của nàng, bởi vì nàng sinh ra đã được nuông chiều, được coi trọng, sự kiêu ngạo của nàng không cho phép nàng quỵ luỵ níu kéo tình cảm của hắn.
Có phải… nếu nàng cố chấp một chút, yếu đuối một chút, mặt dày một chút bám lấy hắn thì đã biết được lý do thật sự của hắn không?
Trương Bắc Nhạn nhìn vẻ mặt của Tế Tuyết, biết rằng mục đích của mình đã đạt được, cô ta bước ra ngoài đình, giọng nói không lạnh không nóng.
- Hiện giờ Tây Thần đang bị giam lỏng ở Phượng Hoàng Cung, nếu vương gia đồng ý đi gặp hắn thì ba ngày nữa, đúng giờ dậu ta chờ vương gia ở đây. Phượng Hoàng Cung canh gác rất nghiêm ngặt, tai mắt ở khắp nơi, vương gia tuyệt đối chỉ có thể đi một mình, thêm người sẽ rất dễ bại lộ.
Khi Tế Tuyết trở về phủ thì Tử Y đã đợi sẵn ở ngoài cửa. Hắn không hiểu vì sao mọi lần ra ngoài nàng đều để hắn đi cùng nhưng hôm nay lại gọi Thanh Y đi thay hắn.
Tế Tuyết lơ đãng nhìn Tử Y, không nói gì liền lẳng lặng trở về phòng.
Ánh đèn ấm áp toả sáng khắp căn phòng. Tế Tuyết cẩn thận viết mấy chữ đề bên ngoài phong thư. Nàng đưa nó cho Tử Y, gương mặt vẫn là một mảnh bình lặng.
- Ngày mai ngươi đem nó giao tận tay trang chủ Trúc gia trang, khi nào ông ta giao cho ngươi vật ta cần thì mang nó quay về gặp ta.
Tử Y không vui hỏi lại:
- Vì sao lại bảo ta đi, Trúc gia trang cách đây rất xa. Cả đi cả về phải mất mười ngày, sức khoẻ của nàng lại không tốt, ta đi rồi sẽ không chăm sóc cho nàng được. Giao cho người khác đi!
Tế Tuyết chăm chú nhìn Tử Y, cảm thấy hắn ngày thường tuy nanh nọc nhưng lại luôn quan tâm đến nàng, trong lòng chợt tự trách.
Nhưng ở vào tình thế này nàng cũng không còn cách nào khác.
- Ngươi phải đi, bởi vì ta tin tưởng ngươi nhất, thứ ta muốn ngươi đi lấy ta không yên tâm giao cho ai khác.
Tử Y bất mãn cầm lấy phong thư rồi ra khỏi phòng, vẻ mặt rõ ràng là đang giận dỗi.
Đêm ấy, Tế Tuyết mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ. Bởi vì ngủ không sâu nên thi thoảng lại tỉnh giấc. Trong không khí phảng phất mùi thuốc, nàng mở hẳn mắt ra, Tử Y đang đứng cạnh giường nhìn nàng.
- Sáng mai phải đi sao không đi ngủ, ngươi chạy tới đây làm gì? –Vì đang buồn ngủ nên giọng nàng hơi khàn.
- Ta thấy lo lắng, không hiểu sao lần này lại thấy nàng rất kì lạ. Nàng đang có âm mưu g