Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hồng Nhan

Hồng Nhan

Tác giả: Mộc Lâm

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341886

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1886 lượt.

y Tế Tuyết đột nhiên mở miệng:
- Từ đầu tới cuối đều là ngươi lừa ta phải không? Những gì ngươi nói với ta đều là bịa đặt đúng không? Tiêu Phàm không có mặt trong rừng, hắn vẫn an toàn?
Cô ta cắn môi, hơi cụp mi mắt xuống, nói rất khẽ:
- Trừ việc hắn bị giam lỏng ở Phượng Hoàng Cung, còn lại đều là thật. Sau khi hắn bị thương nặng ta mới nhân cơ hội lấy trộm được ngọc bội và áo khoác của vương gia mang đến. Hiện giờ hắn thế nào… ta cũng không rõ.
Tế Tuyết mệt mỏi tựa người vào tường, từ từ trượt xuống. Nàng đúng là ngu xuẩn, bây giờ không những không thể ở cạnh Tiêu Phàm mà ngay cả bản thân mình cũng lo không xong.
Trầm Quân bất thình lình xuất hiện, hắn nhẹ nhàng bước đến chỗ nàng, nửa ngồi nửa quỳ trước mặt nàng, khoé môi cong cong tạo thành nụ cười giễu cợt.
- Đừng quá lo lắng cho Tây Thần, có thế nào thì hắn cũng tốt hơn ngươi bây giờ. Nhưng mà không sao, có ngươi trong tay không sớm thì muộn Tây Thần cũng phải ngoan ngoãn giơ tay chịu trói thôi.
Nàng đưa mắt lạnh lùng nhìn Trầm Quân.
- Trầm cung chủ, cho dù Tiêu Phàm có lỗi lầm gì thì hắn cũng do ngươi một tay dưỡng dục bao năm qua. Ngươi không thể niệm tình xưa mà cho hắn một con đường sống hay sao?
- Không phải là ta không cho hắn đường sống, mà là hắn không cho ta đường sống. –Trầm Quân cơ hồ rít lên với nàng.
Tế Tuyết mờ mịt không hiểu, Tiêu Phàm làm sao có thể đe doạ Trầm Quân cho được. Hắn chẳng phải đang bị Phượng Hoàng Cung truy sát vì đã tiết lộ Hồng huyết thuỷ cho An Hoà Hầu sao?
- Ngạc nhiên lắm phải không? Ta cũng rất kinh ngạc, còn kinh ngạc hơn ngươi nhiều. Không ngờ Trầm Quân ta suốt chín năm đã nuôi ong tay áo. Nói cho ngươi một tin mừng, Tây Thần hiện giờ đã lật đổ ta, thành công ngồi lên vị trí cung chủ Phượng Hoàng Cung. Ta nào dám truy đuổi nó, là nó đang truy đuổi ta thì đúng hơn.
Đây rốt cục là thế nào, Tiêu Phàm sao lại trở thành cung chủ Phượng Hoàng Cung?
- Từ mấy năm trước khi ta sai nó tiếp cận ngươi nó đã có ý định làm phản rồi. Nó không ngừng tự mình gây dựng thế lực bên trong Phượng Hoàng Cung, điều ta không ngờ nhất là ngay cả Tứ thần và Bát vệ mà nó cũng giật dây được, bọn họ đều do một tay ta thu nhận, quả nhiên trò giỏi hơn thầy.
Nàng thở ra một hơi nhẹ nhõm. Nếu đúng như thế thì Tiêu Phàm có lẽ vẫn an toàn, hắn là cung chủ Phượng Hoàng Cung, sẽ không có ai làm hại hắn.
Trầm Quân bất mãn túm lấy cằm nàng, ngón tay lạnh lẽo như băng khiến nàng không nhịn được khẽ rùng mình.
- Sao, cảm thấy rất yên tâm phải không? Ngươi sẽ sớm biết đắc tội với ta thì không có kết quả tốt đâu. Bây giờ ta không có thời gian cho ngươi nếm mùi khổ sở. Giao bản đồ đến Bất Tử thành ra đây, không chừng tâm trạng của ta tốt sẽ không tính toán với ngươi!
Tên này có phải bị thần kinh hay không, ngày trước nàng năm lần bảy lượt đồng ý đem bản đồ cho hắn, là hắn không chịu đi lấy, bây giờ lại làm như nàng thất hứa.
- Bên dưới bức tượng rồng miệng cắn thân chân xé mình trên núi Bạch Thạch có một cái hốc nhỏ, bản đồ giấu bên trong đó.
- Bản đồ trông như thế nào? –Hắn trầm giọng hỏi nàng.
Tế Tuyết khó chịu trả lời:
- Ngươi tới lấy không phải sẽ biết sao!
- Ta hỏi bản đồ trông như thế nào? –Thanh âm của hắn ẩn chứa vài phần sát ý.
- Là một cuộn da dê…
“Chát!” –Má trái truyền đến một cơn đau đớn, Tế Tuyết ngã nhào trên nền đá lạnh lẽo, khéo miệng tràn ra tơ máu. Nàng choáng váng tìm cách ngồi dậy. Trầm Quân gần như ngay lập tức giẫm lên lưng nàng rất mạnh.
Tế Tuyết từ nhỏ đã được nuông chiều, có ai dám đánh đập hay thô bạo với nàng bao giờ, nàng tức giận trừng mắt nhìn hắn.
- Nhìn cái gì mà nhìn, có muốn ta móc mắt ngươi ra hay không? –Hắn nổi cơn thịnh nộ túm lấy tóc nàng rồi kéo đầu nàng dập xuống đất.
Nền đá xanh xuất hiện vết máu đỏ tươi giống như một đoá hoa.
Tế Tuyết cắn răng không kêu lên một tiếng. Trong bụng nàng không ngừng chửi rủa Trầm Quân cùng mười tám đời tổ tiên nhà hắn đều không được chết tử tế.
Tiếng nói như ma quỷ lại lởn vởn bên tai nàng.
- Bản đồ đến Bất Tử thành giấu bên trong một cây trâm, đầu trâm là đoá hoa màu phấn hồng. Cây trâm ấy không chỉ là nơi giấu bản đồ mà còn là chìa khoá mở cổng thành Bất Tử. Nói đi, cây trâm ấy đang ở đâu?
Thì ra là hắn đã biết. Thảo nào hắn lại hỏi nàng bản đồ trông như thế nào. Lần này xem chừng thật sự mất mạng trong tay Trầm Quân rồi. Trước đây hắn không tới lấy bản đồ hẳn là vì đã đoán chắc nàng sẽ giao đồ giả, hắn chờ tới lúc nàng đã là cá nằm trên thớt, không còn đường thoát mới đem ra hỏi nàng. Thật sự là chu toàn, nàng so với Trầm Quân hay Phương Thiếu Lăng quả nhiên vẫn chỉ là kẻ trẻ người non dạ.
- Làm sao ngươi biết chuyện bản đồ thật?
Trầm Quân thu tay chân về, ngừng hành hạ nàng. Hắn điềm nhiên đứng một bên quan sát nàng chật vật gượng dậy.
Hắn đưa tay gỡ mặt nạ bạc xuống. Tế Tuyết không tin nổi nhìn gương mặt phía sau.
Dung nhan tuấn mỹ như thần, đôi mắt phượng điên đảo chúng sinh. Môi mỏng khẽ nhếch lên tạo thành nụ cười lạnh lẽo.
Quế phách sơ sinh thu lộ vi
Khinh la dĩ bạc vị


Polaroid