Nếu Tình Yêu Trở Thành Niềm Đau
Tác giả: Mạc Nhan
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 134815
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/815 lượt.
i anh mà nói càng rất dễ dàng, chỉ cần cô không yêu cầu chơi trò tình yêu, như vậy anh tuyệt đối sẽ không bạc đãi cô. Phụ nữ có thể chọc anh bật cười trên thực tế không nhiều lắm, cô coi như là người đầu tiên phá lệ.
“Em quả nhiên tuyệt không nhớ tôi, hại tôi từ nước Đức xa xôi bay trở về, nhận được là trả lời lãnh đạm.”
“Tôi, tôi không có!” Cô dừng lại, suy nghĩ một chút thật sự mình cũng khôngnhớ anh, không khỏi cảm thấy đuối lý xin lỗi, áy náy nói: “Đúng rồi, mặc dù tôi không nhớ anh, nhưng tôi vẫn có thể rất nhiệt tình, tôi...”
Anh đột nhiên cười to, cười đến suồng sã thoải mái, Hách Linh Nhi ngẩn người ra với hành động đột nhiên của anh, vốn phải là tức giận thế nào lại cười như điên, cô không hiểu! Thật không hiểu đàn ông!
Dần dần thu lại nụ cười, Phương Nghị hứng thú khóa lại đôi mắt to vô tội của cô, trầm thấp lười biếng mở miệng.”Không việc gì, em dùng cách khác để bồi thường.”
“Bồi thường?” Phản ứng chậm chạp đến dễ thương, không đợi cô hiểu, anh kéo mạnh cô vào ngực.
“Dùng thân thể của em.” Phương Nghị vùi vào ngực cô mút hôn, không để ý tới cô kêu lên, lập tức giở trò, dùng hành động đòi lấy sự bồi thường của anh, cùng với khao thưởng vì mấy ngày vất vả liên tiếp.
Phong cách trong trường đại học tự do, không khí trẻ tuổi tràn đầy không bị cản trở, không cứng nhắc như trung học đã có lệ thì không thể thay đổi, tất cả đều có thể thay đổi. Sân trường tiếng người huyên náo, thỉnh thoảng trộn lẫn tiếng đàn ghi-ta biểu diễn cùng giai điệu nhạc cụ và tiếng hát. Sinh viên đại học có thể tự do chọn khóa, tự do tham gia các loại xã đoàn, tự do vận dụng thời gian, dĩ nhiên! Cũng có thể tự do yêu đương lãng mạn.
Cuối cùng một đường khô khan vô vị kinh tế học, giống như hòa thượng tiếng tụng kinh thôi miên mỗi một vị học sinh, cho đến chát chúa dễ nghe chuông tan học vang lên, mọi người lại biến thành một con rồng sống, thần thái sáng láng xốc lên túi đeo lưng tốp năm tốp ba chạy ra phòng học.
Hách Linh Nhi thu hồi bút ký rậm rạp chằng chịt, nhìn xuống đồng hồ đeo tay, tài xế không sai biệt lắm tới đón cô. Tựa như thường ngày cô nhắc tới lưng túi chuẩn bị về nhà, bạn học cùng lớp Trình Ngải Lâm từ sau nóng đầu chuyện đập bả vai của cô, thò đầu tới đối với cô cười cười.
“Linh Nhi, có muốn cùng chúng tôi tới Thiên Mẫu ăn cơm tối không?”
“Đi Thiên mẫu?”
“Đúng vậy a, Chung Sĩ Thần mời mọi người tới Thiên Mẫu uống trà, bởi vì dượng anh ta mới mở tiệm mới ở đó, đi đi! Cơ hội khó có a!” Cô chỉ chỉ đám người đang đứng đợi ở cửa.
Hách Linh Nhi nhìn xuống, nghi ngờ hỏi: “Chung Sĩ Thần? Anh ta là ai?”
Trình Ngải Lâm mặt khó tin kêu lên: “Không thể nào! Khóa học đã được một tháng, cậu chẳng lẽ ngay cả lớp trưởng cũng không biết?
A, nguyên lai là lớp trưởng, nghe cô nói như vậy giống như có chút ấn tượng.
“Trí nhớ tôi không tốt lắm, thật ngại quá, cũng đừng cho anh ta biết tôi quên tên anh ta.” Mặt cô hồng lên nhờ cậy.
“Không có gì, mọi người đều là bạn học mới nha, không nhớ được cũng khó trách, như thế nào? Cùng đi Thiên mẫu đi, nghe nói cửa hàng nhà dượng anh ta rất tinh sảo nha.” Hách Linh Nhi có chút động tâm, nhưng cô còn có rất nhiều sách muốn đọc, huống chi không xin phép Phương tiên sinh, cứ như vậy đi tựa hồ không tốt lắm đâu.
“Không được, cám ơn cậu đã mời, tôi phải về nhà.” Từ chối nhã nhặn lời mời của Trình Ngải Lâm, Hách Linh Nhi nói với cô ta sau đi ra phòng học.
Trình Ngải Lâm nhún nhún vai với mọi người, bày tỏ lời mời thất bại.
“Cô ấy không muốn đi sao?”
“Cô ấy nói nhất định về nhà, có thể là không xin phép người nhà thì không thể đi?”
“Xem ra nhà cô ấy rất nghiêm, khó trách thoạt nhìn thấy cô ấy nhu thuận như vậy.” Chung Sĩ Thần xoa cằm nhìn xa bóng lưng cô rời đi.
“Người ta nha, nhưng là ngay cả anh đều không biết.” Trình Ngải Lâm cố ý đề cao giọng nói nhạo báng anh ta.
“Không thể nào! Mặc dù mọi người chỉ học chung có một tháng, nhưng tôi là trưởng lớp, như thế nào không nhận biết?” Anh không tin.
“Lừa anh làm chi? Như tôi nhắc tới tên của anh, cô ấy còn mặt mờ mịt hỏi tôi anh là ai đấy!”
Đoàn người cười đùa ầm ĩ, Chung Sĩ Thần sớm cũng lúng túng gãi gãi đầu, mặt bất đắc dĩ.
“Đi thôi! Lần sau tìm cơ hội nữa hẹn cô ấy tốt lắm.” Trình Ngải Lâm rất có lương tâm cho anh đường thoát, cô cảm nhận được Chung Sĩ Thần tựa hồ đối với Hách Linh Nhi có cảm tình, thấy anh mời khách, lần sau sẽ giúp anh ta tạo cơ hội!
Trở về nhà sau khi ăn cơm tối xong, bọn người hầu làm xong việc của mình liền trước sau rời đi. Thật ra thì Hách Linh Nhi rất muốn cùng các bạn cùng đi, nhưng là cô không có tư cách này, vừa nghĩ tới của mình hy sinh đổi lấy cuộc sống này, hơn cũng lợi dụng thời gian học tập, chỉ có đọc sách cô mới có thể quên chuyện mình là tình nhân, cũng mới có thể tìm thấy giá trị của bản thân.
Hách Linh Nhi mở ra quyển sách, cùng với lấy quyển sách hôm nay mượn ở Đồ Thư Quán, liền bắt đầu vùi đầu khổ đọc. Gặp phải chỗ không hiểu liền dùng bút hồng khoanh tròn, hoặc sao ở trên bài ghi, chuẩn bị ngày mai đến Thư Đồ Quán tra.