Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Tác giả: Tùng Tô

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341654

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1654 lượt.

nh biết, nếu có một ngày em chịu chủ động đến tìm anh, thì sự việc sẽ không còn đơn giản như thế nữa. Hôm nay, em đã tìm đến đây, đừng trách anh, anh nghĩ chúng ta không thể không có những ngày tiếp theo”.
Đây là địa bàn của Bùi Trung Khải , thái độ của anh mạnh mẽ như vậy, khiến Cố Hứa Ảo bất giác lùi về phía sau một bước, rồi sau đó bị anh giữ chặt lấy vai, một nụ hôn chiếm đoạt và ngang tàng lập tức phủ xuống. Cố Hứa Ảo vùng vẫy liền bị ép và khung cửa, dù đã cách một lần áo khoác cô vẫn thấy đau.
Bùi Trung Khải ghì chặt lấy Cố Hứa Ảo như muốn khảm cô vào cơ thể mình. Nụ hôn ấy đầy khát khao Lần gần đây nhất anh hôn cô là vào hơn 4 tháng trước đây, trong căn nhà nhỏ của cô, họ nói với nhau về hôn nhân như diễn kịch, rồi sau đó rời xa nhau một cách rất không vui vẻ.
Tay của Cố Hứa Ảo vì túm chặt chiếc khăn nên bị giữ lại trước ngực, sức lực chênh lệch khiến cô bất lực chịu đựng những cái hôn ngấu nghiến của Bùi Trung Khải. Cảm giác hối hận khi để người khác đùa cợt và sỉ nhục trào dâng trong lòng, cô đã ngây thơ nghĩ rằng Bùi Trung Khải sẽ vì tình cũ mà giúp đỡ mình, đến lúc này ngay cả tình cảm cũng bị người khác giẫm xuống dưới chân mà đùa cợt. Bỗng nhiên, dạ dày đang bất ổn của cô cuộn lên theo phản xạ có điều kiện, khiến Cố Hứa Ảo vừa phải chịu cảm giác đau rát trên môi khi liên tiếp bị chiếm đoạt, vừa phải chịu cơn đau quặn trong dạ dày. Không biết môi ai đã bị rách khiến vị máu tanh dâng lên miệng, cơn buồn nôn cố kìm xuống giờ đây càng cuộn lên, không kịp nghĩ gì thêm, Cố Hứa Ảo đẩy mạnh Bùi Trung Khải ra rồi loạng choạng chạy vào nhà vệ sin . Đã hai ngày hầu như cô không ăn gì , vì vậy mà nôn hoàn toàn là nước chua, cuối cùng cũng nôn ra cả dịch vị, người vã đầy mồ hôi, cô gục xuống trước bồn rửa tay.
Một tay Bùi Trung Khải đỡ lấy thân hình sắp đổ của Cố Hứa Ảo từ phía sau, một tay đưa một cốc nước lọc cho cô, tiện tay cởi chiếc khăn đã ướt, rồi cả chiếc áo khoác dày trên người cô. Sau khi được Bùi Trung Khải dìu vào ghế, Cố Hứa Ảo chỉ còn đủ sức thở, con người cứng cỏi lúc trước trong chốc lát mềm như bún.
Nhìn khuôn mặt xanh tái, Bùi Trung Khải chau mày: “ Em định chết đấy à?”.
Cố Hứa Ảo nhắm chặt mắt, lúc này cô không còn hơi sức đâu mà nói, càng không thể đấu khẩu với Bùi Trung Khải. Một lúc lâu sau, cô mở mắt ra, trong phòng không có ai, cô nhìn quanh tìm áo. Bùi Trung Khải bước từ trong bếp ra thấy Cố Hứa Ảo đang mặc áo khoác định đi, vội chạy tới giữ lại, vì động tác của Bùi Trung Khải quá mạnh nên ngã phịch xuống ghế.
“Tôi không muốn được biết sự thật gì nữa”.
“Em đang bị kích động, như thế mà vẫn cứ đòi đi sao?”.
“Cứ coi như tôi chưa từng đến tìm anh, anh hãy để cho tôi đi đi”.
“Anh đến mức khiến em thấy buồn nôn như vậy sao? Em hãy ngoan ngoãn ở lại đây đi, anh không động đến em nữa đâu”. Bùi Trung Khải nói xong câu đó thì quay người trở lại bếp
Cố Hứa Ảo ngồi ở đó, nghĩ thầm đi cũng không được mà ở cũng không xong. Một lúc sau Bùi Trung Khải bưng ra một cốc nước nóng và một gói thuốc , nói “Loại này tốt cho dạ dày, uống đi”.
Cơn đau khiến Cố Hứa Ảo chỉ chần chừ trong mấy giây rồi lập tức đón lấy gói thuốc, xé vỏ xong dốc thẳng vào miệng và uống một ngụm nước to cho trôi xuống, động tác rất mau lẹ khiến Bùi Trung Khải đứng bên trợn tròn mắt rồi cười và nói: “Uống thuốc thì nhanh thế”.
Uống thuốc xong, Cố Hứa Ảo co vào một góc của chiếc ghế, yên lặng đếm thời gian trôi qua. Thuốc bắt đầu ngấm, cơn buồn ngủ liền ập đến ,thế rồi cô ôm chiếc gối dựa ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Trong cơn mơ, cô thấy mình cứ chạy mãi, chạy mãi, không biết có ai đang đuổi mà cứ chạy nhanh thế. Cảnh tượng là ở cô nhi viện Phúc Lợi, sau đó đến trường đại học, rồi sau đó nữa là công ty Giai Dịch. die»ndٿanl«equ»yd«onThế rồi, đột nhiên có một bóng người bay qua đầu và đứng trước mặt cô, xung quanh toàn mây mờ, không nhìn rõ đó là ai, chỉ nghe thấy có một tiếng nói lớn: “Cố Hứa Ảo, mi không được sống nữa”. Rồi một vật sáng loáng bổ xuống. Cố Hứa Ảo kêu to một tiếng ngồi dậy, ném chiếc gối tựa sang một bên, chân đạp cuống cuồng va vào bàn, phải một lúc lâu sau mới tỉnh hẳn, ngẩng đầu lên thì thấy Bùi Trung Khải tay đang ôm vai, cúi xuống nhìn cô.
“Nếu buồn ngủ thì cứ ngủ đi”.
“Tôi không buồn ngủ”. Cố Hứa Ảo mở to mắt.
“Có dư phòng đấy, đằng kí không có ai. Tiện thể hãy tắm qua đi, có nước nóng đấy”. Nói xong, Bùi Trung Khải quay người, khóa cửa từ bên trong, “Không có ý gì đâu, em cũng đừng có chạy, nửa đêm khuyu khoắt không an toàn, sáng mai anh sẽ đưa em về”.
Cố Hứa Ảo tức giận, ra sức đấm xuống ghế, Bùi Trung Khải không nói gì, đi thẳng vào trong phòng ngủ.






Chạm Tới Mộng Cảnh
Bùi Trung Khải có lẽ đã ngấm say, nhìn người trước mặt sóng mắt long lanh, thần thái nửa mê nửa mị, Bùi Trung Khải nhất thời ngây ngốc được thấy cô cười đã không dễ, đừng nói là thấy cô kiều mị thế này. Tim anh đập thình thịch, anh phải nhấp từng ngụm rượu để nén cảm xúc đó lại, nhưng đáng tiếc loại rượu đó n