Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Tác giả: Tùng Tô

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341644

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1644 lượt.

ành. Cậu cứ nói thẳng ra, lại muốn tôi làm gì?”.
Truyện được đăng tại diễn-๖ۣۜđàn-lê-quý-๖ۣۜđôn.
“Chà, cũng chẳng có chuyện gì lớn. Một người bạn của tôi sắp ra nước ngoài một thời gian, người ấy nhờ tôi chăm sóc giúp con mèo. Chẳng phải anh từng đã nuôi mèo hay sao. Anh giúp tôi đi, sau mấy ngày là tôi không làm phiền anh nữa”.
“Chuyện của đàn bà chứ gì? Cậu có thể một mình theo đuổi cô ta được không, lần nào cũng lôi người khác vào”. Bùi Trung Khải cũng đã phải giải quyết hậu quả giúp cho Tề Huy không ít lần.
“Chỉ mấy ngày thôi, chỉ mấy ngày là xong”. Tề Huy nói, miệng cười cười.
“Rốt cuộc là mấy ngày?”.
“Ba ngày”.
“Nói cho cậu biết, hết ba ngày là cậu phải nhanh chóng mang nó đi. Tôi không có thời gian rỗi để mà nuôi dưỡng tình cảm với những đồ súc sinh ấy đâu”. Anh chợt nhớ đến Cẩu Thặng Nhi, không biết con mèo què ấy bây giờ ra sao rồi, có lẽ hàng ngày vẫn cứ cất tiếng ngáy khò khò quái đản ấy.
Chờ đến khi Tề Huy mở cốp xe lên, Bùi Trung Khải quay người, túm chặt lấy cổ áo Tề Huy, “Cậu định giỡn tôi phải không? Đến lượt cậu nhặt Cẩu Thặng Nhi về từ bao giờ thế? Cậu thính mũi quá đấy, nhân cơ hội xen vào”.
Tề Huy đẩy mạnh tay của Bùi Trung Khải, “Anh làm gì vậy, hai người chia tay, đàn ông lấy vợ, đàn bà lấy chồng chẳng có liên quan gì đến nhau. Dựa vào đâu mà tôi không được quyền động vào? Chỉ cần Cố Hứa Ảo đồng ý, tôi không có ý kiến gì”.
“Tề Huy, cậu nói lại lần nữa thử xem, tôi sẽ xử lý cậu. Cậu tin không?!”. Đôi mắt của Bùi Trung Khải ánh lên vẻ lạnh lùng, giận dữ.
Cẩu Thặng Nhi cất tiếng kêu meo meo, nó đã nhận ra Bùi Trung Khải.
“Bây giờ mà anh vẫn cố tỏ ra là mình có ưu thế à? Hôm nay tôi vẫn còn nể mặt anh nên mới không thừa cơ đục nước béo cò. Anh cũng nên biết, người theo đuổi Cố Hứa Ảo không thiếu, anh có yến yến oanh oanh, người khác chưa hẳn đào hoa không vượng. Nếu anh còn để tâm thế thì cứ tiếp tục theo đuổi đi, việc gì cứ tỏ ra như vậy, nổi điên gì với tôi!”.
Từ trước tới nay chưa bao giờ Tề Huy nói năng như vậy với Bùi Trung Khải, lần này thì anh gần như quát trả lại Bùi Trung Khải. Tay Bùi Trung Khải buông ra, nhưng vẻ giận dữ trên mặt thì vẫn còn, “Cậu có thời gian sao không lo cho cái tổ của cậu lại chuyển sang làm ông tơ bà nguyệt vậy”.
“Tôi đã nhận lời với Hứa ảo rồi, nhưng tôi thực sự không biết phải làm gì với con mèo này. Anh trông nó giúp tôi vài ba ngày, sau đó tôi sẽ mang nó đi”. Như thế có lẽ cũng không coi là bội tín với Cố Hứa Ảo.
“Cậu nói thật đi, sao Cẩu Thặng Nhi lại ở chỗ cậu?”.
“Cuối cùng cũng hỏi vào chuyện chính rồi. Cố Hứa Ảo sắp ra nước ngoài”. Giọng của Tề Huy mềm lại, anh nghĩ một hồi lâu nhưng vẫn quyết định nói ra.dîεn⊹daη⊹lε⊹qµy⊹døn⊹¢om
Đột nhiên, cổ áo Tề Huy lại bị túm lấy một lần nữa, nhưng lần này anh không thấy sợ, “Không cần phải túm áo tôi như vậy, cô ấy ra nước ngoài vì công việc”.
“Đi bao giờ? Đi bao lâu?”. Lúc này thì Bùi Trung Khải cuống thật sự.
“Bây giờ vẫn chưa đi, có lẽ vài ba ngày nữa sẽ đi, ít nhất cũng phải nửa năm gì đó. Rốt cuộc giữa hai người có chuyện gì chưa nói rõ ràng vậy? Nếu nói rằng không có tình cảm, vậy thì hãy chơi cho đến cùng đi, còn nếu là có tình cảm thì đừng có mà nghĩ đến sĩ diện nữa, bắt đầu lại đi. Tôi thực sự không hiểu nổi hai người. Nói thật, Bùi Tử này, tôi không sợ anh, nếu giữa hai người thực sự không có gì, thì tôi sẽ theo đuổi cô ấy”. Vừa nói xong câu ấy, ngực Tề Huy lập tức hứng một quả đấm của Bùi Trung Khải.
Cẩu Thặng Nhi đã bị Tề Huy lừa mang đi. Dường như biết chắc Cố Hứa Ảo không yên tâm để Cậu Thặng Nhi ở nhà một mình, anh đã vừa dỗ vừa lừa. Điều đáng tiếc duy nhất là Cẩu Thặng Nhi đã không phối hợp.
Bốn ngày sau, Cố Hứa Ảo từ thành phố xe hơi trở về nhà. Ra khỏi sân bay thì nhìn thấy một cảnh tượng thân quen tới mức không thể thân quen hơn được nữa, nhưng tình cảm trong lòng cô thì đã rất khác, lần trước là cuộc trùng phùng sau xa cách vì những dỗi hờn nho nhỏ, còn lần này là nỗi vấn vương của “dẫu lìa ngỏ ý còn vương tơ lòng” sau khi chia tay. Cố Hứa Ảo bước tới định ôm lấy Cẩu Thặng Nhi, thì bị Bùi Trung Khải giữ lấy cánh tay, “Em lại định đi mà không nói một câu nào?”.
“Giữa chúng ta đã không còn quan hệ gì, em không cần phải thông báo với anh”. Anh chàng Tề Huy này, biết ngay là anh ta không thể giữ mồm giữ miệng được.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn♥đàn๖ۣۜlê♥quý♥đôn.
“Cố Hứa Ảo, em nói một câu chia tay là mất tích luôn, chẳng thèm trưng cầu ý kiến của anh. Anh không đồng ý”.
“Em đã tỏ rõ thái độ rồi. Anh sao vậy? Gần đây chẳng phải là chúng ta rất ổn sao? Anh cũng chấp nhận rồi còn gì?”.
“Sao em lại cho rằng anh rất ổn?”. Bùi Trung Khải nghiến răng, nói.
“Em biết là Tề Huy không kín miệng, chắc chắn sẽ nói với anh, có điều cũng chẳng phải là bí mật gì”. Cố Hứa Ảo cúi đầu, mái tóc bồng bềnh như mây rủ xuống mặt, chưa kịp đưa tay ra để vén thì có một bàn tay đã gạt những sợi tóc ấy ra phía sau gáy giúp cô. Cố Hứa Ảo hơi ngây người rồi bất giác lùi về sau một bước.
“Gầy trơ xương ra rồi, thế mà em vẫn bảo là mình rất ổn ư?