Tác giả: Tùng Tô
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341638
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1638 lượt.
”. Bùi Trung Khải chau mày nhìn khuôn mặt gầy nhọn của Cố Hứa Ảo.
“Tốt nhất anh đừng có hiểu lầm, em gầy không phải là vì anh đâu”. Cố Hứa Ảo lùi về sau một bước.
Bùi Trung Khải kéo cô trở lại, “Lùi nữa về sau là vướng phải cột đấy. Tất nhiên là anh không cho rằng em có lương tâm đến thế”.
“Anh không cần phải kích em. Em có lương tâm hay không không phải anh nói là được. Bùi Trung Khải, chúng ta như thế này chẳng có ý nghĩa gì cả, anh trả Cẩu Thặng Nhi lại cho em”. Thật mệt khi vừa mới xuống khỏi máy bay đã phải tranh cãi mãi với con người này.
“Không nói gì bỏ đi à?”. Bùi Trung Khải giằng va ly hành lý trong tay Cố Hứa Ảo và đi lên trước, Cố Hứa Ảo ngây người một lúc ở phía sau rồi đành đi theo.dîεn⊹daη⊹lε⊹qµy⊹døn⊹¢om
Trên đường đi, hai người không nói câu gì.
Đột nhiên Bùi Trung Khải thốt lên: “Xin lỗi, anh đã ép em lên xe”.
Cố Hứa Ảo ôm con mèo nhìn khuôn mặt của Bùi Trung Khải, một hồi lâu sau mới đáp: “Không sao”.
“Thực sự giữa anh và Mễ Tĩnh Văn không có gì. Lúc đầu cô ta là khách hàng của công ty anh, sau đó thì nhờ anh phụ đạo giúp để thi vào lớp kế toán. Anh cũng không nghĩ gì nhiều nên đã nhận lời giúp. Sau này anh sẽ chú ý hơn”.
“Anh không cần phải báo cáo với em công việc của anh”. Cố Hứa Ảo lạnh lùng nói.
“Anh biết, nhưng anh thấy cần phải nói cho rõ ràng”. Giọng nói của Bùi Trung Khải trầm trầm.
Cứ Yêu Như Vậy Là Được
Trước đây em yêu anh (cuối cùng đã nói ra rồi), em sẽ dần dần quên tình yêu ấy, bây giờ thì em hận anh, em sẽ dần dần hóa giải nỗi hận ấy. Hận anh không phải vì anh không nói yêu em, cũng không phải vì mối tình tuổi trẻ phải hao mòn trong những năm tháng ấy, mà hận anh vì có một ngày em thấy mình thấy chán ghét, và buộc phải tìm ra lối thoát khác. Chính là anh đã khiến em nhận ra rằng, thì ra tình yêu rút gan rút ruột không hề bền lâu như vậy, nói chấm dứt là chấm dứt được ngay.
1.
Bùi Trung Khải chuyển hành lý đến trước mặt Cố Hứa Ảo, quay người mở cửa xe xong rồi nói: “Có thể để Cẩu Thặng Nhi lại chỗ anh, gửi lâu ở chỗ gửi thú cưng cũng không tốt. Em nghĩ chút đi.”
Cố Hứa Ảo bước vào trong nhà, Cẩu Thặng Nhi nhảy từ tay cô xuống, không nhìn chủ mà chạy tới chỗ chiếc đệm nằm ngủ, hoàn toàn không quấn chân cô như trước đây.
Cố Hứa Ảo cũng đã nhận ra Bùi Trung Khải, cô đáp: “Chỉ bị cảm thôi mà. Anh tìm em có việc gì?”.
“Nghe nói em vẫn chưa ra nước ngoài? Sao em lại cảm nặng như vậy?’.
“Tạm thời anh không cần lo chuyện Cẩu Thặng Nhi đâu. Có lẽ em chưa thể đi được”. Cố Hứa Ảo chợt cảm thấy lòng ấm lại.
“Bây giờ em đang ở đâu?”.
“Ở nhà. Anh định làm gì à?”. Cố Hứa Ảo cảnh giác hỏi lại.
“Tút tút”, đầu dây bên kia đã tắt máy.
Cố Hứa Ảo cất điện thoại, tay xách túi đồ về nhà. Về tới trước tòa nhà còn chưa lên phòng đã thấy mệt đứt hơi, không nén được một trận ho, không khí trong phổi dường như bị dồn hết ra ngoài, còn không khí từ bên ngoài chưa kịp nạp vào, đúng lúc đang vô cùng khó chịu thì có một bàn tay khẽ vỗ lên lưng cô, cô thấy đỡ hẳn, cúi xuống nhìn thấy đôi giày mà cô đã từng đưa người ấy đi mua lúc hai người ở bên nhau. Cô quay người lại, định gạt bàn tay đó ra, thì bất ngờ lại bị người ấy ôm vào lòng. Cố Hứa Ảo cũng không suy nghĩ gì nhiều, cô gục đầu vào vai của Bùi Trung Khải, cơn ho khác lại dồn đến. Sau khi cơn ho của cô tạm thời qua, Bùi Trung Khải nói: “Đừng có nghĩ gì nhiều, để anh đưa em về”.
Những cơn ho khiến Cố Hứa Ảo thấy đầu choáng váng, đôi chân vô lực, mặc cho Bùi Trung Khải dìu về nhà. Vào đến nhà, cô nhũn người trên ghế, nhìn Bùi Trung Khải sắp xếp đồ vào trong tủ lạnh và bếp, Cẩu Thặng Nhi quấn lấy chân anh, thì ra, con mèo cũng thấy nhớ anh.
Bùi Trung Khải bấm máy, nói khẽ với người ở đầu dây bên kia mấy câu, sau đó bước tới ngồi xuống chiếc ghế trước mặt Cố Hứa Ảo, nhìn thấy ánh mắt của cô dừng lại chỗ Cẩu Thặng Nhi.
“Đồ ăn nửa tiếng nữa sẽ tới. Em nói xem, em học gì không học, sao lại học cách giảm béo như vậy. Em nhìn mình xem, bây giờ có còn ra bộ dạng gì nữa không?”. Thực ra, anh đoán Cố Hứa Ảo hẳn có tâm sự gì đó, có điều anh nói như vậy là muốn làm nóng bầu không khí thiếu ấm áp lúc này.dîεn⊹daη⊹lε⊹qµy⊹døn
Ấm ức và buồn khổ trong lòng đã được kìm nén sau những cố gắng, Cố Hứa Ảo vẫn đáp cứng cỏi: “Em gầy hay không cũng không liên quan đến anh”.
“Người gầy đi, nhưng xem ra tính lại càng bướng. Được, em muốn nói gì cứ nói, anh sẽ nghe”.
Nhìn Bùi Trung Khải nghiêng đầu cười, ánh mắt toát nên vẻ dịu dàng, trong lòng Cố Hứa Ảo thấy bối rối, cô biết đó không phải là một dấu hiện tốt lành.
“Không nhận ra à, em cứ cố tỏ ra là mình có lý, điều đó chứng tỏ trong lòng em đang có điều gì đó lo lắng.”. Bùi Trung Khải kéo chiếc ghế lại gần, nói với giọng nhẹ nhàng.
“Sao em lại phải lo lắng?”. Cố Hứa Ảo bất giác co mình trong chiếc ghế.
“Vì em cảm thấy đã trách nhầm anh, đã làm tổn thương anh. Hứa Ảo, những ngày qua anh cứ nghĩ, rốt cuộc hai chúng ta là như thế nào, rõ ràng là yêu nhau, nhưng lại cứ