XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Huấn Luyện Cha Phúc Hắc

Huấn Luyện Cha Phúc Hắc

Tác giả: Anh Túc

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341169

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1169 lượt.

lại, chừng nửa tiếng sau, chờ hắn cho tiểu tử kia ăn sữa xong, lấy địu bọc thằng bé lại ôm ở ngực, bộ dạng này trong mắt cô, thực sự quá tức cười!
“Những thứ này sao mà có?” Cô chỉ chỉ giường trẻ con và một ít đồ dùng trẻ sơ sinh.
“Thím nhà bên cạnh cho, bà ấy đã sinh ba đứa con, những vật này lấy từ trong kho nhà bà ấy, thật ra thì có rất nhiều thứ không thể dùng, cái khăn địu này là sạch sẽ nhất trong đó đấy.” Hắn cầm chìa khóa, tay kia kéo tay cô. “Đi thôi! Anh đưa em về.”
Tô Tiểu Đại thật sự rất muốn tránh đi, cô thật sự không muốn đi cạnh hắn như lúc này…
“Không để con ở nhà sao?”
“Không được, quá nguy hiểm.”
“Nhưng nó cũng sắp ngủ rồi, trẻ con ngủ rồi thì cũng đâu còn chuyện gì xảy ra được nữa?”
Từ Hách Quân quay đầu lại nhìn cô chằm chằm, giống như hiểu rõ cô đang nghĩ gì, hắn cũng không giận, chỉ là nhàn nhạt trả lời: “Tiểu Đại, trẻ con không phải là thú nuôi.”
Tô Tiểu Đại bị câu nói này làm xấu hổ đến muốn tìm lỗ nẻ mà chui, giờ cô mới phát hiện, cơ bản cô không có cách nào cùng hắn chăm sóc đứa bé này cả.
Hắn dắt cô xuống lầu, Từ Hách Quân đang chuẩn bị dắt xe máy ra, đúng lúc, thấy Ông Dục Kiệt dập điếu thuốc hút dở, từ một góc chạy đến bên cạnh.
“Sao anh còn ở đây?” Tô Tiểu Đại có phần kinh ngạc, nhưng để cho hắn ta nhìn thấy Từ Hách Quân ôm một đứa bé sơ sinh thế này, thật sự cô chẳng còn mặt mũi nào.
“Chỉ là anh thấy có chuyện không bình thường, nên chờ ở dưới lầu một chút, nếu có việc cần…” Hắn liếc mắt qua Từ Hách Quân, bất ngờ nhận ra cầu thịt kì lạ trong ngực hắn… “A, đây,… đây là cái gì?”
“Đây là con của tôi.” Từ Hách Quân không nhanh không chậm giải thích.
“Con của cậu?” Ông Dục Kiệt không nén được kinh ngạc. Từ Hách Quân và Tô Tiểu Đại ở trên lầu không tới một tiếng đồng hồ mà đã có con? Không không, như bình thường đây là chuyện không thể! Hắn ta lập tức loại trừ ý tưởng hoang đường này. Nhưng hai người hẹn hò mới hơn ba tháng, không thể nhanh như thế đã… Cho nên, đứa bé này không có quan hệ gì với Tô Tiểu Đại phải không?
Nếu như không có quan hệ gì với cô ấy, vậy là có quan hệ với Từ Hách Quân… Đúng đúng, vậy hắn biết rồi, nhất định là Từ Hách Quân ở ngoài “ăn vụng” mới có, lại thêm vẻ mặt khó ở của Tô Tiểu Đại, nhất định là bạn gái đương nhiệm như cô bị ép chấp nhận sự thật… Hắn thật sự quá bội phục mình, vậy mà có thể trong thời gian ngắn như vậy, suy đoán được hết ngọn nguồn. (nghe thì suy luận có vẻ thần kì chứ nói thẳng là suy diễn kém thông minh kinh)
Chỉ có điều, thật không ngờ, Từ Hách Quân ngày thường đàng hoàng nghiêm túc thế mà lại nghĩ ăn cơm trả tiền…
“Cậu … muốn đưa Tiểu Đại về nhà?”
“Ừm.”
Ông Dục Kiệt cẩn thận xem xét tình huống trước mặt, tay Từ Hách Quân đặt trên chiếc xe mát, nghe nói nửa năm trước đấu giá trên mạng, cậu ta mới mua được, tuy là không có vấn đề gì, nhưng nghe tiếng máy nổ cũ kỹ kia, thật sự làm cho người ta không thể không lo lắng có lúc nó sẽ giở quẻ giữa đường, mà bây giờ, còn phải đèo một lớn một nhỏ, tình cảnh cổ quái này khiến cho hắn nhịn không được mở miệng —
“Ách, có vẻ cậu không tiện lắm.” Hắn chỉ bé con trong khăn, “Hay là để tôi đưa Tiểu Đại về? Dù gì cũng thuận đường.”
Từ Hách Quân ánh mắt buồn bã, vô ý thức nắm chặt tay của Tô Tiểu Đại, không ngờ đến, cô đã rút tay ra trước.
“Cũng tốt, để Dục Kiệt đưa em về, thằng bé có vẻ buồn ngủ, anh về nghỉ sớm đi, mai còn đi làm.”
Câu trả lời của cô lại càng rõ ràng, đúng không! Tô Tiểu Đại biết rõ một đoạn tình cảm một khi kết thúc thì phải kết thúc sạch sẽ, cô nhanh chóng lui về phía sau Ông Dục Kiệt, không dám nhìn mặt hắn nữa.
“Cũng phải” Từ Hách Quân không tức giận, cũng không khó chịu, chỉ cười nhàn nhạt. “Anh đúng là không tiện lắm. Dục Kiệt, cảm ơn cậu, Tiểu Đại nhắn tin cho anh, để anh biết em đã về nhà.”
Hắn để xe máy về chỗ cũ, đảm bảo Tô Tiểu Đại đã lên xe Ông Dục Kiệt đi rồi, hắn mới ôm con lên nhà.






Chuyện Từ Hách Quân có con không mất bao lâu đã truyền khắp tòa nhà.
“Đúng là không thể nhìn mặt bắt hình dong nha!”
“Có điều chuyện này cũng đột ngột quá đi!”
“Tiểu Đại mà biết chuyện này, cũng đáng thương quá!”
“Đừng nói cô ấy không biết, Tô Tiểu Đại sáng nay là ngồi xe Ông Dục Kiệt đến mà!”
“Từ Hách Quân,” nữ ma đầu gào lên trong điện thoại nội bộ, “Vào phòng làm việc của tôi đi.”
Tức khắc, hắn chuyển vẻ mặt chua xót.
Đi vào phòng làm việc vô cùng quen thuộc của Tổng giám đốc, hôm nay, cửa vừa mở ra, hắn đã cảm nhận được ớn lạnh tản ra từ bên trong.
Mệnh hắn khổ quá mà…
Trong phòng làm việc cỡ 6 mét vuông, hai bên là giá sách gỗ sồi đơn giản, trần nhà được chỉnh thành 2 tầng, càng khiến người ta cảm giác trống trải, ngay chính giữa là bàn làm việc đồng màu nâu, mà nữ ma đầu… A, không phải, là Tổng giám đốc đại nhân, đang ngồi ở phía sau, vừa thấy hắn, ngẩng đầu lên khỏi màn hình…
Cô có một đôi mắt long lanh có hồn, có đôi khi hắn cảm thấy lông mày của cô không cần phải cô ý tô thêm nữa, vì đã đủ anh khí rồi, hôm này, c