Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 134806

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/806 lượt.

ừa nói xong chợt thấy chung quanh không khí ngưng đọng lại, quay đầu phát hiện có một thân ảnh cao thẳng cường tráng bị che khuất bởi phản chiếu ánh sáng mặt trời đang đứng, mặc dù thấy không rõ mặt, nhưng căn cứ theo nụ cười mĩm? Cười gian? Nhe răng cười? này nhân mỉm cười? Cười gian? Nhe răng cười? □ nói tóm lại không biết cười cái gì mà bày ra hàm răng sáng chói mười phần vẹn mười là biết ngay người vừa tới. Nguyên lai là ông Tào Tháo ah.
Đại Kiều ngồi bên người đích nuốt nước miếng liền phân chia chiến tuyến phi thường đúng đắn —— đứng dậy, vô cùng đau đớn đối với Chu Tráng Tráng nói: “Chu Tráng Tráng a Chu Tráng Tráng, bạn như thế nào có thể giác ngộ thấp vậy, lại còn nói xấu huấn luyện viên Thường anh tuấn tiêu sái, ngọc thụ lâm phong, tiền đồ vô lượng, nhân phẩm thanh cao của chúng ta, thật sự là làm mình thất vọng rồi!”
Nói xong, nhấc chân chạy nhanh như chớp.
Nhìn thấy nam nhân cao lớn dã thú trước mặt này, lỗ chân long toàn thân Chu Tráng Tráng đều bắt đầu đổ mồ hôi lạnh. Thường Hoằng ngồi xổm xuống, theo trên mặt đất nhổ một cọng cỏ bỏ vào miệng nhai hai cái. Chu Tráng Tráng cảm thấy hắn không phải đang nhai cây cỏ, mà là đang nhai nát xương cốt của mình.
Cây cỏ kia bị hàm răng trắng kia nhai ít nhất nửa phút mới được phun ra. Tiếp theo Thường Hoằng tới gần Chu Tráng Tráng hỏi: “Bạn học Chu Tráng Tráng, nghe nói em đối với tôi có ý kiến rất lớn nha.”
“Không không không, thời tiết quá nóng, phơi nắng quá đầu óc chắc bị suy nhược.” Chu Tráng Tráng vội giải thích.
“Nhiều bạn học đều cùng nhau phơi nắng như vậy, sao không thấy người khác não có vấn đề?” Thường Hoằng híp mắt lại vờ suy nghĩ hỏi.
“Này, não tôi là trời sinh đã suy nhược rất lớn, thời tiết nóng lạnh lên sẽ bị.” Trải qua giao chiến mấy ngày nay Chu Tráng Tráng đã muốn khắc sâu hàm nghĩa câu tạm thời nhân nhượng vì lợi ích toàn cục.
“Về sau nếu não lại bị suy nhược, huấn luyện viên có thể giúp em điều trị miễn phí nha.” Thường Hoằng càng thêm híp mắt cười.
“Cảm ơn huấn luyện viên quan tâm, tôi trở về nhất định đúng hạn uống thuốc suy nhược thần kinh, cam đoan sẽ không tái phát.” Chu Tráng Tráng vội sửa lại.
“Ân, biết sai là tốt rồi. Ngoan, đi mua cho huấn luyện viên bình nước, nhớ kỹ phải lạnh đó nha.” Thường Hoằng đứng lên duỗi chân tay phần chấn bổ sung thêm: “Đúng rồi, đừng nghĩ tới việc mở nắp chai hắt xì vào bên trong đi.”
Chu Tráng Tráng nắm chặt tay đối với mặt trời, trong lòng rưng rưng hò hét: “Xin Người ban cho con một ân huệ nhỏ bé là hãy tiêu diệt tên huấn luyện viên xúi quẩy này đi!”






Giai đoạn quân huấn bất quá mới tiến hành được một nửa thì Chu Tráng Tráng đã muốn gầy đi không ít, đương nhiên gầy đây không phải chỉ thân mình mà là —- trái tim kia bị tên Thường Hoằng giày vò đến thương tâm.
Cũng không biết sao lại thế này, tên Thường Hoằng kia chỉ cần một bắt được một cơ hội là sẽ cay độc nàng, Chu Tráng Tráng nghĩ kiếp trước hoặc là thiếu hắn rất nhiều tiền hoặc là chủ nô của hắn.
Cái Chu Tráng Tráng chịu không nổi đó là mỗi ngày ăn cơm Thường Hoằng luôn thích ngồi bên cạnh nàng. Tưởng tượng đến điều này Chu Tráng Tráng đã muốn rơi lệ, thử nghĩ xem nàng ăn cơm như sói như hổ nhưng dù sao cũng là mọt tiểu cô nương làm sao chịu được cảnh một tên con trai như vú nuôi canh chừng việc ăn cơm bên cạnh chứ?
Càng đáng sợ là, nhờ có Thường Hoằng dẫn đưởng, càng ngày càng có nhiều huấn luyện viên để ý đến ăn uống của Tráng Tráng. Nghe đồn đại rằng, mỗi ngày các huấm luyện viên lén lút đánh cuộc với nhau xem hôm đó Chu Tráng Tráng mỗi bữa ăn bao nhiêu chén cơm, bao nhiêu bánh bao.
Mà người thắng cuộc hầu như đều là Thường Hoằng, vì hắn là huấn luyện viên của Tráng Tráng, hắn có thể tùy thời khống chế lượng vận động của Chu Tráng Tráng trong ngày.
Tiểu Thúy liền giải thích: “Thực xin lỗi, mình về sau không bao giờ … hồ ngôn loạn ngữ nữa.”
Duy chỉ mình Chu Tráng Tráng cắn chăn lau nước mắt —— bản thân sao lại gặp được toàn bạn gì không a?
Nếu là người khác liên tiếp gặp đả kích như thế này phỏng chừng đã sớm lấy dao của các dì làm bếp tự tử hoặc nhảy xuống hồ bơi của trường chết rồi. Nhưng Chu Tráng Tráng là ai a, chỉ cần có một con vịt nướng liền quên mẹ, có chân gà liền quên chồng, chỉ cần vừa nhìn thấy ăn thôi là liền hồi sinh lại ngay. Cách một ngày vừa nhìn thấy bánh bao thịt liền đem chuyện tối hôm qua quẳng không còn một mảnh .
Ăn xong năm cái bánh bao thịt lớn, húp hai chén cháo, Chu Tráng Tráng tay trái đang cầm cà mèn tay phải đang xoa bụng trên đường quay về phòng ngủ. Hôm nay cảnh xuân tươi đẹp, chim hót hoa thơm, tâm tình Chu Tráng Tráng không tồi, thở sâu, cao giọng hát 《 Kiệu Hoa Lớn 》(1)., mới vừa hát câu “Mặt trời xuất hiện tôi leo lên các sườn núi”, kết quả liền nhìn thấy huấn luyện viên Thường Hoằng ở phía trước đi tới.
Lúc này mới than đúng là oan gia ngõ hẹp, Chu Tráng Tráng vội vàng nín thở lập tức kiễng mũi chân định hướng đường nhỏ đi, mới vừa đi được nửa bước đã bị Thường Hoằng gọi lại