Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại
Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341705
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1705 lượt.
c bọt. Lần này cô đã khôn hơn, chỉ khẽ hé mắt nhìn, thấy tai anh ta đã đỏ bừng. Cố Thắng Nam nghĩ đến một khả năng, nhân lúc chưa bị anh ta phát hiện, cô lặng lẽ nhắm mắt lại: "Có cần tôi bịt cả tai lại không?"
Cho dù đã nhắm mắt, Cố Thắng Nam vẫn cảm nhận được ánh mắt sắc như dao của anh ta. Quả nhiên cô dã đoán đúng, bởi vì có cô ở đây, nên người đàn ông này mãi không... tè được.
Trước khi anh ta mở miệng ra lệnh cho cô, Cố Thắng Nam đã biết thời biết thế bịt tai lại.
Một giây... Hai giây... Cố Thắng Nam đang lặng lẽ tính toán xem lúc nào có thể bỏ tay ra khỏi tai. Đột nhiên...
Ầm một tiếng.
Trợ lý phá cửa xông vào.
"Lộ tiên sinh, ngài không sao..." Vốn đang sốt ruột hỏi han, lúc thấy rõ đôi nam nữ đang quay lưng về phía mình, cậu trợ lý kinh hoàng không sao nói tiếp được nữa: "A..."
May mà trong nháy mắt trước khi cậu trợ lý phá cửa xông vào, Lộ Tấn đã kịp kéo khóa quần lên. Nhưng anh ta vẫn quay lại tặng cậu trợ lý một ánh mắt còn lạnh hơn băng đóng ngàn năm làm người nào bị nhìn cũng phải run lập cập.
"Cậu chạy đi đâu đấy? Vì sao điện thoại cứ báo bận suốt?"
Cậu trợ lý lập tức lắp bắp: "Tôi... Tôi..."
Chẳng lẽ cậu ta có thể nói thật, vừa rồi mình vẫn mải à ơi với một "người bạn tình Trung Quốc" hay sao?
Cậu ta có thể nói mặc dù mình đã nghe đến mức đỏ mặt tía tai nhưng vẫn không nỡ gác máy hay sao?
Không thể!
Cậu ta chỉ có thể nói: "Ơ... Sau khi tôi nghe máy xong mới đọc được tin nhắn ngài gửi, bảo tôi lập tức chạy tới nhà vệ sinh, nếu không tôi phải cuốn gói ra đi... Cho nên tôi... Nhưng mà ngài..."
Cậu trợ lý không nói tiếp được nữa, không cầm được khẽ liếc nhìn người thứ ba ở đây - hiển nhiên là đã có người giải quyết việc khẩn cấp của Lộ tiên sinh giúp cậu ta.
***
Cậu trợ lý vất vả lắm mới dìu được Lộ tiên sinh từ trong nhà vệ sinh ra, chỉ chớp mắt đã bị Lộ tiên sinh trở mặt như lật sách đuổi ra ngoài phòng bệnh úp mặt vào tường sám hối.
Cậu trợ lý vừa đi, Cố Thắng Nam lập tức cảm thấy ở trong phòng bệnh một mình với người nào đó là một việc khiến cô không thở nổi.
Lộ Tấn cũng không nói gì, chỉ đen mặt ngồi yên, dường như đang rất khó chịu.
Cố Thắng Nam vò đầu bứt tai một hồi, cuối cùng quyết định phá vỡ sự yên lặng có thể nhấn chìm mọi thứ này: "Tại sao anh bị thương nặng như vậy?"
Cô hảo tâm hỏi thăm, không ngờ đối phương lập tức cau mày quay sang nhìn cô.
Cố Thắng Nam bị anh ta nhìn đến mức nổi da gà khắp người, rốt cục anh ta mới chịu mở miệng: "Cô quên rồi à?"
Câu hỏi khiến Cố Thắng Nam ngẩn ra.
"Cô quên thật à?" Anh ta lại hỏi một lần nữa, dường như ánh mắt mang theo sự khao khát nào đó, lại dường như mang theo sự đau đớn sau khi bị người khác làm tổn thương.
Cố Thắng Nam cố gắng nhớ lại, nhưng đầu óc vẫn nằm ở trạng thái trống rỗng: "Hay là... anh gợi ý cho tôi một chút?"
Rõ ràng người đàn ông này đang mài răng ken két, hơn nữa toàn bộ cơ hàm cũng căng cứng. Rốt cục, anh ta cũng bật được ra hai chữ: "Ban công".
Cố Thắng Nam phối hợp bày ra vẻ mặt tỉnh ngộ, trong lòng suy nghĩ chẳng lẽ mình hôn anh ta trên sân thượng thật? Mà cho dù có hôn thật thì cũng vẫn là chuyện trong dự liệu của cô.
Cho rằng chuyện đến đây đã kết thúc, nào ngờ lại thêm một câu bật ra từ trong miệng người đàn ông này: "Còn ở... khách sạn".
"Khách… sạn???" Lần này Cố Thắng Nam thật sự hoảng sợ.
Nói đúng ra là bãi đỗ xe khách sạn, cộng thêm thang máy khách sạn, cộng thêm hành lang khách sạn, cộng thêm phòng ngủ khách sạn...
Vừa nghĩ đến cảnh mình bị cùng một người phụ nữ chà đạp tại mọi vị trí trong khách sạn, trái tim Lộ Tấn sẽ lặng lẽ rỏ máu.
Nhưng không ngờ cô ta lại... không còn nhớ gì hết...
Lộ Tấn vẫn lắc đầu, lấy bình tĩnh hồi lâu, cuối cùng mới nhìn về phía cô ả cầm thú trước mặt một cách vừa tuyệt vọng vừa bình tĩnh: "Tuần sau tôi sẽ rời khỏi thành phố B, sẽ quên hết những tội ác cô đã gây ra cho tôi".
Rời khỏi...
Hai chữ này thoáng cái đã siết chặt trái tim Cố Thắng Nam, vì vậy cô hoàn toàn không nghe thấy nửa câu sau: Quên hết những tội ác cô đã gây ra cho tôi...
Đương nhiên càng không có tâm tư nhớ lại một đêm trong khách sạn đã bị cô quên sạch từ đời nảo đời nào...
Buổi chiều cùng ngày Lộ Tấn đã xuất viện trở lại Tử Kinh, cậu trợ lý vừa dìu anh ta đi vào khoang thuyền vừa hỏi: "Lộ tiên sinh, bây giờ ngài như thế này, chắc là bữa tiệc một tuần sau ngài không thể tham gia được đúng không?"
Trong bữa tiệc một tuần sau, tập đoàn Thụy Phong sẽ chính thức tuyên bố với bên ngoài về việc mua lại khách sạn Tử Kinh, hai bên cũng chuyển giao quyền lực trước mặt mấy trăm hãng truyền thông. Để tổ chức bữa tiệc cảm ơn cực kỳ quan trọng này, có thể nói là bên phía Tử Kinh đã đầu tư rất nhiều thời gian công sức. Một vấn đề cực kì quan trọng của bửa tiệc là các món ăn, sau khi bếp trưởng bếp Âu trước đây từ chức, bếp trưởng mới Cố Thắng Nam đã nhanh chóng làm quen với công việc, tất cả mọi người đều cho rằng như vậy mọi chuyện sẽ được bảo đảm, tuyệt đố