Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341802
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1802 lượt.
i trong lòng hoan hô lần hai: Ha ha! Lại tránh được một tai nạn!
Cứ thế, Cố Thắng Nam bình yên vô sự đi tới cửa ra vào, quay đầu lại khiêu khích nhìn Lộ Tấn vẫn ngồi tại chỗ không nói câu nào, đưa tay kéo cánh cửa khép hờ, chuẩn bị ra ngoài...
Đột nhiên có người đẩy cửa đi vào.
"Rầm", một tiếng động vang lên.
"ÁI!" Một tiếng kêu đau vang lên.
Cố Thắng Nam bị đụng hoa mắt, sao vàng bay vòng vòng quanh đầu cô, cuối cùng chụm lại thành một tiếng kêu tuyệt vọng: Vẫn không thể tránh được kiếp nạn này!
Người đẩy cửa đi vào là một người đàn ông trung niên mặc âu phục, phía sau còn có bốn nhân viên bảo vệ khách sạn. Vẻ mặt năm người này đều tỏ ra nghi hoặc vì những âm thanh liên tiếp vang lên sau cửa, người đàn ông trung niên dẫn đầu nhìn Cố Thắng Nam tay trái ôm trán, tay phải ôm gáy, mặc dù càng không hiểu ra sao nhưng vẫn nhanh chóng đi vòng qua cô, dẫn các nhân viên bảo vệ phía sau đi tới trước mặt Lộ Tấn: "Lộ tiên sinh, chào ngài! Tôi là giám đốc chi nhánh Minh Đình ở đây, rất xin lỗi phải thông báo với ngài, ngài phải lập tức đi khỏi đây".
Cố Thắng Nam bị cửa đập vào trán, sau đó lui lại theo phản xạ có điều kiện, gáy lại đập mạnh vào tường. Cảnh tượng đặc sắc này làm khóe miệng Lộ Tấn không nhịn được giật giật, nghe xong lệnh đuổi khách của giám đốc, sắc mặt Lộ Tấn sa sầm, lưỡi có đau cũng không thể ngăn cản anh ta nói chuyện: "Đường đường khách sạn Minh Đình, vậy mà lại mang bảo vệ đến đuổi khách đi?"
Lúc Cố Thắng Nam quay đầu lại thì vừa kịp nhìn thấy Lộ Tấn đen mặt đứng lên nói với giám đốc: "Phu nhân chủ tịch của các ông lòng dạ thật là hẹp hòi".
Cố Thắng Nam đứng ngoài cửa mà dường như vẫn có thể nhìn thấy sự lạnh lẽo trong mắt Lộ Tấn. Bộ dáng của người đàn ông này làm cô không nhịn được run lên cho dù đang đứng cách anh ta rất xa, nói gì đến lão giám đốc mà đám bảo vệ đứng gần trong gang tấc.
Giám đốc nhất thời sợ hãi nói không nên lời, trơ mắt nhìn Lộ Tấn toàn thân tràn ngập khí thế bá vương bước tới ngồi xuống sofa.
Mắt thấy làm rắn không được, chỉ có thể giải quyết mềm mỏng, giám đốc cúi người thật sâu: "Lộ tiên sinh, xin ngài đừng làm cho chúng tôi khó xử. Tôi đã lấy danh nghĩa cá nhân đặt phòng Tổng thống cho ngài tại khách sạn năm sao gần chỗ này nhất, chi phí tôi sẽ phụ trách toàn bộ, tôi sẽ sai người lái xe đưa ngài đến đó, ngài xem như vậy có được không?"
Lộ Tấn không hề cử động, cũng chẳng nói nửa lời.
Giám đốc không biết làm sao: "Nếu ngài không phối hợp thì chúng tôi đành phải cưỡng chế..."
"Tôi lại muốn xem xem rốt cục các ông cưỡng chế đuổi tôi đi thế nào".
Lộ Tấn đã nói như vậy thì giám đốc cũng không còn cách nào nữa, đành phải khó xử đứng yên suy nghĩ chốc lát, sau đó lấy điện thoại ra bấm số: "Thưa phu nhân, Lộ tiên sinh không chịu..."
Lông mày Lộ Tấn nhướng lên thật cao: "Nói với phu nhân chủ tịch của các ông, không phải Lộ Minh Đình không cho tôi nhận tổ quy tông, mà là tôi không chịu nhận lời ông ta. Hai tháng trước tôi đến thành phố B, ngày đầu tiên ông ta đã đến tìm tôi, cho tôi phương thức liên lạc. Tôi cũng vẫn không liên lạc với ông ta, nhưng lần này thân là khách hàng của khách sạn Minh Đình, vậy mà tôi lại gặp phải sự đối xử của các ông như vậy, tôi không ngại gọi điện thoại cho chủ tịch của các ông ngay bây giờ để ông ta dạy các anh mấy chữ "khách hàng là Thượng Đế" viết như thế nào... Ơ..."
Ai cũng không ngờ miệng Lộ Tấn lại bị một người bịt lại.
Lộ Tấn kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn thấy Cố Thắng Nam đứng sau lưng mình. Người phụ nữ này đi từ cửa ra vào đến phía sau sofa từ lúc nào? Lộ Tấn hoàn toàn không có ấn tượng gì.
Anh ta muốn vùng vẫy, Cố Thắng Nam vội dùng cả hai tay che lại.
Thấy thế, cả giám đốc và bảo vệ đều sững sờ.
Cố Thắng Nam gật đầu xin lỗi giám đốc: "Chúng tôi đi luôn đây".
Sau đó cô lại cúi đầu nói với Lộ Tấn vẫn đang cố giãy ra khỏi tay mình: "Lưỡi anh đau, đừng nói nữa".
Giám đốc cảm động đến rơi nước mắt nhìn vị hiệp nữ này lôi gã Lộ Tấn cực kì khó chơi đi mất.
Ngồi trên chiếc limousine do giám đốc cung cấp, Cố Thắng Nam lấy chai nước trong tủ lạnh trên xe ra, mở nắp đưa cho Lộ Tấn đen mặt bên cạnh: "Anh ngốc thế, có limousine miễn phí mà anh không đi, có phòng Tổng thống miễn phí anh cũng không ở?"
Lộ Tấn đột nhiên quay đầu sang nhìn cô, lời trách móc vừa bật lên đến cổ họng đã nhìn thấy vết đỏ tạo thành khi trán cô tiếp xúc thân mật với cánh cửa một cách hết sức rõ ràng. Anh ta lại nuốt cục tức vào bụng, hung tợn giật chiếc Ipad cài sau lưng ghế phụ lái, chuyển toàn bộ tức giận sang Ipad, hung ác gõ chữ: "Bảo tài xế quay đầu".
Cố Thắng Nam thoáng nhìn Ipad, mệt mỏi ôm đầu: "Không phải chứ? Anh định về Minh Đình đánh nhau với họ một trận à?"
Lộ Tấn trợn mắt nhìn cô, lại gõ một câu trên Ipad: "Về nhà cô".
"Hả?"
"Nấu cơm cho tôi ăn".
Cố Thắng Nam yên lặng cân nhắc trong chốc lát: Ôi, vì hòa bình thế giới, thôi đành hi sinh bản thân mình vậy...
Cô đi tới sau ghế lái của tài xế: "Bác tài, làm phiền bác quay đầu xe giúp".
Tài xế lập tức hoảng sợ phanh lại.
Cố