pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342378

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2378 lượt.

ếng mới đi ra, lúc này đã là ba giờ hai mươi phút.
Địa điểm bọn họ hẹn Tiểu Mao cách đây nửa tiếng lái xe, hơn nữa bọn họ là người nơi khác đến, không thuộc đường sá cho lắm nên phải đi sớm hơn một chút. Lâm Gia Mộc sợ không kịp nên đã sớm xuất phát, Vương Tử Minh ra khỏi phòng, nhìn thấy Trịnh Đạc lại nhíu mày: “Anh thế này thì tôi ra ngoài với anh sao được?”.
“Cái gì?”.
“Quần jean, may ô bên trong, sơ mi bên ngoài, đeo ba lô, mặc như vậy thì chuẩn men quá”. Vương Tử Minh ngửi ngửi: “Trên người anh có mùi gì thế?”.
Trịnh Đạc cũng ngửi ngửi, sáng sớm tập thể dục xong anh ta đã tắm rửa, thay quần áo, trên mặt chỉ bôi bọt cạo râu nhưng đã rửa sạch, có mùi gì cũng không còn nữa: “Không có mùi gì”.
“Trưa nay anh ăn cái gì?”.
“À, trưa nay tôi và Lâm Gia Mộc cùng ăn cơm rang”.
“Chính là mùi cơm rang!”. Vương Tử Minh phất phất tay vẻ chê bai: “Đi thay bộ quần áo này đi”.
“…”.
“Được rồi, tôi chọn quần áo giúp anh. Lần trước tôi gặp anh, anh có mặc thế này đâu?”. Hắn vừa nói vừa đi vào phòng Trịnh Đạc, mở tủ quần áo lục lọi. Sau một hồi tỏ vẻ chê bai, hắn chọn một chiếc quần kaki, một chiếc áo phông ngắn tay bó sát người, một chiếc áo khoác màu xanh bộ đội. Trịnh Đạc thay quần áo theo chỉ thị của hắn, Vương Tử Minh mới hài lòng gật đầu: “Đồng hồ và dây chuyền của anh đều không tồi, mua ở đâu vậy?”.
“Đồ hồ là kỷ niệm khi xuất ngũ, còn dây chuyền…”. Anh ta tháo xuống, kéo USB ra: “Lâm Gia Mộc chọn trên mạng”.
“Mắt thẩm mỹ của cô ta luôn rất khá”. Cuối cùng Vương Tử Minh cũng khen Lâm Gia Mộc được một câu: “Đi thôi, anh lái xe”.
Dứt lời hắn xách túi, lắc mông đi ra ngoài. Trịnh Đạc lắc đầu, cầm chìa khóa xe đi sau hắn ra cửa. Nếu nói khó chơi thì cả ba người cùng lớn lên với nhau từ nhỏ này đều khó chơi cả, thật không biết làm sao bọn họ có thể chơi với nhau được.
Vì có thiết bị dẫn đường nên Trịnh Đạc lái xe tìm được khá thuận lợi. Có điều một câu nói của Vương Tử Minh lại suýt nữa khiến anh ta rẽ nhầm: “Anh và Lâm Gia Mộc còn dây dưa mãi làm gì? Anh đừng thấy người phụ nữ đó giả bộ mà lầm, cứ việc đề ra quất luôn, ngủ với nhau lâu sẽ nảy sinh tình cảm. Còn cứ chơi trò lập lờ thế này thì cô ta có thể chơi với anh đến năm 2030”.
“Chúng ta còn chưa quen đến mức đó”. Trịnh Đạc trả lời một câu.
“Ok. Thực ra tôi và Lâm Gia Mộc cũng không quen đến mức đó”. Vương Tử Minh hiển nhiên là đầy ẩn ý.
Tiểu Mao ngoài đời thực còn có vẻ trẻ hơn trong ảnh. Hắn để đầu lông nhím, mặc áo phông màu trắng có in hình đồ ăn, quần jean bó cạp trễ, thoạt nhìn trẻ trung lại dễ nuôi, lúc cười còn có má lúm đồng tiền, trông không khác gì học sinh. Thỉnh thoảng hắn lại đưa tay trêu đùa cậu bé đang cúi đầu chơi trò chơi trên iPad. Cậu bé ngồi dựa vào lòng hắn, có vẻ cực kỳ quấn quýt hắn.
“Nó tên là gì? Đáng yêu quá!”. Vương Tử Minh cười hì hì hỏi.
“Nó tên là Mao Đậu”. Tiểu Mao xoa rối bù mái tóc cậu bé, cuối cùng cậu bé cũng dời mắt khỏi chiếc iPad.
“Con khát nước”.
“Muốn uống gì?”.
“Sprite”.
“Được. Chúng ta uống trộm trước khi bố đến nhé”. Tiểu Mao kêu người phục vụ tới, gọi một chai Sprite rồi rót vào chiếc cốc nhỏ cho cậu bé uống.
“Sao không thấy bạn trai bạn?”.
“Anh ấy còn chưa đi làm về”. Tiểu Mao cười nói: “Đúng rồi, tôi tên là Mao Vũ Tân, còn bạn?”.
“Vương Tử Minh”. Vương Tử Minh lại chỉ Trịnh Đạc vẫn đóng vai lạnh lùng không nói một lời từ lúc vào quán ăn: “Anh ấy tên là Trịnh Đạc”.
“Hai bạn thật sự rất xứng đôi”. Vốn hắn xem ảnh còn tưởng ảnh đã photoshop, không ngờ Vương Tử Minh ngoài đời thật còn ưa nhìn hơn cả trong ảnh. Trịnh Đạc trong ảnh có vẻ lạnh lùng, ngoài đời thật thì có vẻ cơ bắp hơn nhưng không lạnh lùng cho lắm, chỉ có điều anh ta không thích nói chuyện.
“Mọi người đều nói như vậy”. Vương Tử Minh dựa vào Trịnh Đạc, Trịnh Đạc đóng vai gay đang cố gắng giữ bí mật, nói nhỏ: “Đừng đùa nữa, mọi người đều đang nhìn kìa”.
“Bạn xem, anh ấy lúc nào cũng thế. Ở đây không phải thành phố A, không có ai nhận ra chúng ta, chúng ta chuyển tới đây chẳng phải để sống với nhau thoải mái hay sao?”.
“Vẫn phải chú ý một chút”. Trịnh Đạc nói rồi thoáng nhìn cậu bé: “Nó là con của bạn trai bạn à?”.
“Đúng vậy”.
“Hai bạn nuôi nó?”.
“Ờ”.
“Tôi cho rằng một trong những lợi ích của gay chính là có thể không cần nuôi con”. Nói xong lời này, Trịnh Đạc hoàn toàn không để ý đển vẻ mặt đông cứng của Tiểu Mao, tiếp tục đóng vai một bức tượng như trước.
“Anh nói gì thế?”. Vương Tử Minh đấm anh ta một cái: “Anh ấy vẫn thế đấy, bạn đừng để ý”.
Tiểu Mao cúi đầu nghịch ống hút: “Tôi biết, trong số các bạn tôi cũng có người nghĩ như vậy, có điều tôi hy vọng cả nhà ba người chúng tôi sẽ sống với nhau mãi”.
Điện thoại di động của hắn vang lên một tiếng, hắn thoáng nhìn điện thoại: “Ông xã tôi đi làm về rồi, khoảng hai mươi phút sau sẽ đến, bảo chúng ta gọi đồ ăn trước”.
“Cứ đợi anh ấy đến rồi gọi sau”.
“Tính anh ấy hay vội, đến là phải có ăn ngay, lúc đó mới gọi thì không kịp. Những món anh ấy thích ăn tôi đều biết cả, hai người cứ gọi trước đi”.
Quả nh