Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342468
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2468 lượt.
yết Khiết không ngờ đoạn quá khứ này của mình cũng bị lật ra. Khi yêu người đàn ông đầu tiên đó, cô ta còn trẻ, cho rằng sẽ sống với nhau suốt đời suốt kiếp. Vì vậy lần đầu tiên có thai, bạn trai nói chưa có điều kiện, chưa đến lúc kết hôn, cô ta bị dỗ đành đồng ý nạo thai. Sau đó lại có lần thứ hai và lần thứ ba. Sau lần thứ ba, cô ta hoàn toàn thất vọng về bạn trai, vì thế mới về quê làm lại từ đầu. Không ngờ chuyện này lại có người vô tình nói ra trước mặt công chúng. Cô ta nhìn quanh, cảm thấy mình như bị lột sạch đứng trên bục: "Khi đó tôi con trẻ, không hiểu chuyện...".
"Rầm..." Cửa phòng xử án bị đóng sầm lại. Tạng Tuyết Khiết quay lại, phát hiện anh trai ngồi dự thính sau lưng mình đã sập cửa đi ra, còn mấy người nhìn quen mặt ngồi trên ghế dự thính thì chụm đầu bàn tán.
Phiên tòa đầu tiên phải nói là một tai họa đối với Tạng Tuyết Khiết, điểm chết người nhất là danh tiếng vốn đã không ra gì của cô ta lại bị bôi đen thêm rất nhiều. Từ trước đến nay cô ta cũng không biết tình cảnh của mình lại là như vậy...
Chú thích:
(1) Dự thẩm: buổi xét hỏi trước khi mở phiên tòa chính thức.
Tấm Lòng Cha Mẹ
‘Trích lời Gia Mộc: Đứa trẻ mới chào đời là một trang giấy trắng, những hình vẽ trên mặt giấy được tô từng chút từng chút một theo quỹ đạo cuộc đời, cho đến sau cùng, chúng ta không thể nhìn ra nổi trang giấy trắng đó có dáng vẻ gì’.
Bất kể Tạng Tuyết Khiết là người kiểu gì, cô ta có muốn thay thế vợ cả người ta, mượn con để tranh giành tài sản hay không, dùng những chuyện đau lòng và quá khứ đen tối của người khác để làm tổn thương họ, chính Lâm Gia Mộc cũng cảm thấy không dễ chịu gì. Sau khi về khách sạn, cô đi tắm, thay đồ, mặc một chiếc áo bông mỏng rồi khoác thêm một chiếc áo lông mới cảm thấy thoải mái hơn một chút. Cô ngồi trên giường trong phòng mình xem tài liệu.
Khi tiếng gõ cửa vang lên, cô tưởng là Trịnh Đạc, cài chiếc bút đánh dấu lên tai, đi chân đất ra mở cửa. Không ngờ đứng ngoài cửa là hai vợ chồng già xa lạ: "Xin hỏi...".
"Chúng tôi là cha mẹ của Tạng Tuyết Khiết. Xin hỏi cô có phải luật sư Lâm không?".
"Đừng nói đến tiền, không phải chúng tôi đòi tiền...".
Lâm Gia Mộc đưa hai ông bà già đến cửa khách sạn mới về phòng mình vì hai ông bà nhất định không chịu để cô tiễn xa hơn. Nghĩ đến những ánh mắt nhìn họ khi đưa họ xuống, trong lòng Lâm Gia Mộc thật không biết là cảm giác gì. Bản thân Tạng Tuyết Khiết làm người thứ ba, nhưng người trả giá lại là người khác. Chương Thành ra ngoài trăng hoa, đến bây giờ cũng chưa nhận được báo ứng thật sự. Làm công việc này một thời gian dài, cô cảm thấy càng ngày càng mệt. Có lúc đi trên đường, nhìn thấy một nhà ba người vui vẻ hạnh phúc bên nhau, cô cũng không nhịn được suy nghĩ không biết phía sau hạnh phúc đó lại có những chuyện gì.
Trịnh Đạc chờ cô ở cửa thang máy. Thấy cô uể oải từ thang máy đi ra, cho rằng cô thương hai ông bà nhà họ Tạng, Trịnh Đạc than thở: "Người ta vẫn nói tre cọc lại mọc măng to, tre tươi tốt cũng có thể mọc măng còi cọc, Tạng Tuyết Khiết đúng là kém xa bố mẹ".
"Đúng vậy, có lúc nghĩ lại cũng thấy cô ta đáng thương, nhưng nếu cô ta thắng thì chưa chắc đã thương Quý Hồng và Chương Tuệ".
Nếu Quý Hồng không tìm được mình, điều tra ra Chương Thành tẩu tán tài sản khắp nơi thì cũng sẽ giống như các bà lớn trong xã hội, sau khi ly hôn chỉ nhận được số tiền ít ỏi trong số tài sản của chồng, sau đó phải trơ mắt nhìn cuộc sống ngọt ngào của chồng cũ và vợ mới trẻ tuổi, thế mới tức đến nôn ra máu. Nói cho cùng, Chương Thành cũng không xấu đến hết thuốc chữa. Sau nhiều năm làm nghề này, yêu cầu của Lâm Gia Mộc đối với nhân tính cũng càng ngày càng thấp.
"Phiên toà lần sau là bao giờ?".
"Ngày mai".
Tạng Tuyết Khiết hiển nhiên coi trọng phiên toà lần thứ hai hơn phiên đầu tiên, bên cạnh cũng có một luật sư mặc âu phục. Luật sư này thoạt nhìn cũng bình thường, nhưng trước khi thẩm vấn còn cười nói với quan toà và thư ký, có vẻ là người quen.
Lâm Gia Mộc lại làm như không hề để ý, tiếp tục đưa ra những lý do Tạng Tuyết Khiết không thích hợp nuôi con. Quả nhiên sau khi có luật sư, quan toà vốn công tâm bắt đầu thiên vị, nhiều lúc đưa ra những câu hỏi rõ ràng là nghiêng về phía Tạng Tuyết Khiết.
Tạng Tuyết Khiết ngồi trên ghế bị cáo, lộ ra nụ cười.
"Luật sư bên nguyên nói vợ của thân chủ là giáo viên ưu tú, sẽ làm tốt việc giáo dục Tạng Lượng. Nhưng tôi có bằng chứng cho thấy Quý Hồng... Cũng chính là vợ của bên nguyên, căm hận bà Tạng Tuyết Khiết và con trai bà thấu xương...". Sau đó luật sư đối phương lấy các bằng chứng như nội dung tán gẫu trên QQ: "Con cần có mẹ chăm sóc, vợ của bên nguyên không hề có tình cảm với em bé mà còn căm hận, giành quyền nuôi dưỡng em bé đơn giản là muốn nhân cơ hội khống chế di sản của bố mẹ chồng. Để bảo vệ trẻ em, tôi cho rằng...".
Lâm Gia Mộc không còn hung hăng như hôm trước mà cứ để yên cho hắn nói. Hai ngày xét xử kết thúc, những vụ án dân sự bình thường cũn