Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342339
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2339 lượt.
hình máy tính xách tay, nhìn Lâm Gia Mộc mặc áo ngủ bông, ngồi dưới đất, cầm ống nghe khám bệnh áp vào tường thay máy nghe trộm, không biết tại sao lại thấy rất buồn cười. Tóc cô hơi rối, gương mặt để mộc không trang điểm, áo ngủ in hình gấu Pooh, nhìn như một cô bé hơn hai mươi tuổi, chăm chú nghe ngóng như một bà già lắm chuyện, phải nói là vừa đáng yêu vừa không hợp.
Lâm Gia Mộc ngồi xổm một lát rồi đổi thành ngồi bệt, dùng tay sờ sờ bàn chân hơi lạnh. Tường phía bắc phòng ngủ của căn hộ này cũng là tường phòng ngủ của Dương Luy, lại xây bằng gạch ống. Lúc tâm tình kích động, Dương Luy không chú ý khống chế âm lượng, dùng ống nghe áp lên tường không khác gì đang nghe trực tiếp tại hiện trường.
“Cãi nhau xong chưa?”. Trịnh Đạc đi tới, ngồi xuống bên cạnh Lâm Gia Mộc, kéo hai chân cô vào trong lòng. Căn hộ này bỏ không một thời gian khá dài, điều hòa cũng hỏng, hai chiếc máy sưởi cũng không thể tăng nhiệt độ cho cả phòng được.
Trịnh Đạc vuốt vuốt vai cô: “Con người, nói cho cùng ai cũng sẽ thay đổi…”.
Anh ta yên lặng một lát. Năm đó anh ta không tin con người sẽ thay đổi, cho rằng mình và Tiết Văn Vũ sẽ ở bên nhau suốt đời, nhưng không
(*) Giấy chuẩn sinh: Ở Trung Quốc, sau khi đăng ký kết hôn, nếu muốn có con phải đi đăng ký giấy chuẩn sinh, giấy này tương đương với việc nhà nước cho phép cặp vợ chồng đó được sinh con.
Không ngờ tạo hóa trêu ngươi: “Vừa rồi thấy báo mạng đưa tin Paul Walker chết rồi, tai nạn giao thông. Hôm kia anh và cảnh sát Lưu còn nói phải đến rạp xem Fast and Furious 7…”.
Lâm Gia Mộc không biết Paul Walker ai, nghe thấy Trịnh Đạc nói đến Fast and Furious 7 mới liên hệ được đến tài tử này. Cô vỗ vỗ cánh tay Trịnh Đạc. Trịnh Đạc không phải một người hâm mộ cuồng nhiệt, nhưng anh ta đã theo dõi loạt phim này một thời gian dài.
“Con người là như vậy. Hôm nay chúng ta ở bên nhau, ngày mai có khi anh ra ngoài sẽ bị tai nạn giao thông. Cứ nghĩ ngày mai thế nào, mười năm sau sẽ thế nào, hai mươi năm sau sẽ thế nào thì cuộc sống còn gì ý nghĩa? Cho dù sau này hai chúng ta cũng trở mặt thành thù, công kích lẫn nhau giống như người khác, nhưng giờ này phút này chúng ta vẫn tốt đúng không? Lâm Gia Mộc, anh thật sự rất, rất yêu em. Đời này anh chưa thật sự yêu người nào, ngay cả đối với Tiết Văn Vũ, anh cũng không rõ có phải tình yêu không. Nhưng anh biết anh yêu em. Sáng sớm hôm nay ngủ dậy, nhìn thấy em ngủ bên cạnh anh, anh cảm thấy cực kỳ hạnh phúc”.
Lâm Gia Mộc yên lặng. Cô có yêu Trịnh Đạc không? Bao nhiêu năm nay, Trịnh Đạc là người đàn ông duy nhất có thể ở bên cạnh cô lâu như vậy, cũng là người đàn ông duy nhất cô muốn gọi điện thoại khi bị tổn thương. Bất kể ngoài miệng cứng rắn thế nào, trong lòng cô cũng đã yêu. Như Trịnh Đạc nói, nằm ngủ bên nhau sẽ cảm thấy rất hạnh phúc, sẽ không đột nhiên bừng tỉnh giữa đêm, nhìn khuôn mặt xa lạ bên cạnh mình, cảm thấy mình vừa làm một chuyện cực kỳ ngu ngốc, sau đó mặc quần áo lái xe bỏ đi, trốn về nhà mình, làm bộ hết thảy đều không xảy ra, mà sẽ nhìn mặt đối phương, gối đầu lên vai đối phương, muốn ngủ thêm một lát nữa…
Cho nên, hãy sống ở hiện tại?
Trước đây cô cảm thấy câu này rất giả tạo, người nói lời này đều là người vô trách nhiệm, muốn tìm một cái cớ. Bây giờ nghĩ lại, phải là người hết sức dũng cảm mới dám nói sống ở hiện tại, không nghĩ đến tương lai. Còn đi một bước nghĩ ba bước, suy tính tất cả mọi chuyện đều chu toàn, có lẽ lại bỏ lỡ một cảnh đẹp lướt qua trước mặt… Cô không nói gì, nắm tay Trịnh Đạc, kéo Trịnh Đạc cùng nằm xuống với cô, gối đầu lên vai anh ta: “Anh để em suy nghĩ một chút”.
“Được”. Trịnh Đạc dùng ngón tay chải tóc cô. Khi thật lòng yêu một người thì chỉ ôm là đủ, có lúc ôm còn thân mật hơn ân ái rất nhiều.
“Reng reng…”. Lâm Gia Mộc bấm chuông cửa. An Tố Trân vẫn chỉ mở hé cửa.
“Trong nhà không có người”.
“Cô, chẳng lẽ cô không phải là người à?”. Lâm Gia Mộc cười nói: “Cháu đến lấy đĩa”.
An Tố Trân nhận ra Lâm Gia Mộc, biết cô là hàng xóm. Tối qua bà ta cho cháu trai ăn bánh ngọt, cháu trai cũng nói rất ngon. Mặc dù bà ta chỉ ở nông thôn không đến hai mươi năm, thời gian còn lại đều là “người thành phố”, nhưng vẫn giữ được bản sắc của người nông thôn, chẳng hạn như hiếu khách, đặc biệt là đối với hàng xóm.
“A, là cháu à, mau vào nhà đi”.
Lâm Gia Mộc thay dép vào nhà. Ti vi trong phòng khách đang mở kênh thiếu nhi, một cậu bé khoảng ba tuổi đang hoa chân múa tay trước ti vi.
“Đây là cháu trai cô à? Luy Luy đang có thai cháu thứ hai ạ?”.
“Nó có thai lần đầu. Đây là con trai của thằng con lớn nhà cô, tên là Đại Bảo”.
“A, Đại Bảo, nhìn đáng yêu quá, khỏe mạnh kháu khỉnh”. “Đâu, chỉ là khỏe mạnh, ít khi đau ốm thôi”.
Nói ngọt là một vũ khí hiệu quả, đối với một bà già như An Tố Trân, khen cháu trai bà ta có hiệu quả hơn khen bản thân bà ta nhiều.
“Cháu ngồi đi, cô đi lấy trái cây cho cháu ăn”. “Không cần đâu ạ, cháu vừa ăn bên nhà rồi”.
Lâm Gia Mộc ngồi xuống sofa. Đồ trang trí làm người khác chú ý nhất trong phòng khách chính là ảnh cưới của Dương