Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342321
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2321 lượt.
thì tôi cũng không biết bà đã đến thành phố A…”.
Vợ hơn một tháng không ở nhà, chồng lại không biết. Đây là chuyện không thể tưởng tượng ở gia đình khác, nhưng ở nhà họ Văn lại là chuyện bình thường. Ông Văn Kiệt có gia đình khác, bình thường dịp Tết nhất cũng không về “nhà”.
“Tôi cũng chỉ muốn giúp thằng hai… Luy Luy…”.
“Bà còn có mặt mũi nhắc tới Luy Luy? Luy Luy là một cô gái quá tốt. Gia thế, ngoại hình, bằng cấp, có mặt nào là không xứng với con trai bà? Con trai bà lấy người ta là lấy được phúc tinh vào cửa…”.
“Tôi cũng không ngược đãi nó, tôi hầu hạ nó như người ở…”. An Tố Trân che mặt, ngồi luôn dưới đất không đứng dậy.
“Bà còn dám nói nữa à?”. Văn Kiệt trợn mắt nhìn bà ta: “Bà có thấy ai đi chăm sóc người khác mà còn mang một thằng nhóc đến không? Bà đến làm phiền chứ chăm sóc cái quái gì?”.
“Bố, Đại Bảo là cháu trai bố, bố ăn nói phải giữ chút khẩu đức chứ”. Nàng dâu lớn vẫn yên lặng không lên tiếng chợt mở miệng, khóe miệng lộ vẻ châm biếm: “Bố xem thường con cũng được, nhưng con trai cháu trai là do bố sinh ra”.
Văn Kiệt vừa định quát lại nhìn thấy con trưởng chống cái chân tàn tật vất vả đứng lên, câu mắng sắp ra đến miệng lại biến thành: “Mày là cái gì? Người lớn nói chuyện có chỗ cho mày nói leo à? Biến!”.
Dâu cả hừ lạnh một tiếng, bế con đứng lên, vặn người liếc chồng: “Văn Anh, anh còn ngồi đây làm gì? Không nghe thấy người ta đuổi anh đi à?”.
Văn Anh cúi đầu, tập tễnh theo vợ con vào phòng ngủ rồi đóng cửa lại. Văn Kiệt tức giận nghiến răng nghiến lợi. Thằng con cả của mình thật là không ra gì, chân nó mặc dù có tật nhưng đầu óc có tật gì đâu? Thế mà lại bị mẹ nó chiều quá sinh hư, hết ăn lại nằm, mềm yếu nhát gan. Sau khi tốt nghiệp cấp ba cả ngày ở nhà lên mạng chơi game, đến lúc mình thật sự không nhìn được nữa, bỏ tiền mua nhà mở siêu thị cho nó, không ngờ siêu thị còn chưa kiếm được bao nhiêu tiền, nó lại cặp kè với một nhân viên, chẳng bao lâu sau cô ả này nói có thai đòi cưới. Đời này Văn Kiệt đã gặp nhiều người, nhìn thoáng qua là biết cô ả này không phải người đứng đắn gì, nhưng con trai tàn tật, lại nhất quyết đòi cưới nên ông ta cũng gật đầu, cho mấy chục ngàn để hai đứa kết hôn.
Con thứ hai là một thằng bé có triển vọng, mặc dù quan hệ bố con luôn lạnh nhạt, nhưng chuyện học hành không bao giờ để ông ta phải bận tâm. Sau khi thi đỗ đại học Tài chính Thượng Hải, nó lại tìm được một cô bạn gái rất khá. Mặc dù lúc thi công chức nó không về quê mà chọn thi ở quê bạn gái nhưng Văn Kiệt vẫn rất vui mừng, khi nó cưới đã cho hẳn ba trăm ngàn. Bình thường nói đến con thứ của mình với đồng nghiệp, ông ta cũng cực kỳ tự hào. Không ngờ thằng con duy nhất có triển vọng của mình lại bị chính mẹ nó hủy mất tiền đồ.
Nghĩ tới đây, ông ta nhìn bộ dạng sống dở chết dở của An Tố Trân lại càng tức giận. Đời này ông ta bị chuyện ép duyên làm hại quá thảm. Khi đó vốn ông ta có thể ở lại quân ngũ tiếp tục thăng chức thêm sao thêm vạch, nhưng An Tố Trân bế lớn cõng nhỏ đến xin lãnh đạo cho ông ta chuyển nghề. Sau khi chuyển nghề An Tố Trân lại luôn nghi ngờ ông ta ngoại tình, ghen bóng ghen gió. Ông ta chỉ nói mấy câu với đồng nghiệp nữ, An Tố Trân đã chạy tới đe dọa người ta, làm cho người ta không được yên ổn, khiến các đồng nghiệp nữ ở xí nghiệp ai cũng sợ không dám tiếp xúc với ông ta, còn có những người không hiểu tình hình, cho rằng ông ta đúng là một kẻ phong lưu có tác phong sinh hoạt không tốt. Chính vì tiếng xấu này, ông ta đã bao nhiêu lần mất cơ hội lên chức. Đáng hận nhất là một lần ông ta có cơ hội xuống phân xưởng làm phó quản đốc, lại nghe nói An Tố Trân đạp xe chở con đến xưởng tìm ông ta, cả người cả xe bị xe ngựa va ngã xuống rãnh, chân trái thằng con lớn bị gãy xương vỡ vụn.
Không những tiền đồ bị ảnh hưởng mà con trai cũng…
Từ đó về sau, ông ta thật sự lạnh lòng với An Tố Trân và cái gia đình đã trói buộc ông ta đó, cũng gặp được người mình thật sự muốn chung sống. Hai người từ lén lút đến bây giờ quang minh chính đại, chỉ còn thiếu một tờ giấy chứng nhận. Tờ giấy chứng nhận này cũng là vì tiền đồ của hai con trai… Nhưng bây giờ xem ra, vì hai đứa con trai, ông ta phải ly hôn An Tố Trân.
“Được rồi, bà cũng không cần trình bày lý do nữa. Sau khi về quê chúng ta đến cục Dân chính làm thủ tục”.
Nghe thấy câu này, toàn thân An Tố Trân lại đầy sức mạnh, đang ngồi dưới đất lập tức nhảy dựng lên: “Ông nói cái gì? Văn Kiệt, ông có lương tâm không? Một mình tôi vất vả nuôi con, không có công lao cũng có khổ lao, ông đừng hòng bỏ được tôi…”.
“Bà không đi thì một mình tôi đâm đơn ra tòa, lần đầu không xử thì lần thứ hai sẽ xử”.
“Tôi không ly hôn! Tôi về sẽ đến tìm lãnh đạo, tìm hội phụ nữ xí nghiệp ông! Ông và con mụ đó ở với nhau bao nhiêu năm…”.
“Bà đi mà tìm! Trước khi đến đây, tôi đã nộp đơn xin về hưu sớm rồi, được một xí nghiệp tư nhân nhận làm quản đốc, bà tìm ai cũng vô dụng”.
“Văn Minh! Văn Minh! Con nói một câu đi! Con nói một câu đi!”. An Tố Trân lắc tay con trai.
Văn Minh mệt mỏi ngẩng đầu lên: “Mẹ, mẹ và bố ly hôn hay kh