Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341144
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1144 lượt.
n xuống theo hướng xích đu.
"Cô Dung." Cậu lên tiếng, giọng nói bình thản đến mức không nghe ra được lời nào. "Đã lâu rồi không gặp."
Lạc Mỹ chỉ cảm thấy lòng bàn tay mình ướt lạnh như băng, hệt như có một con côn trùng nhỏ đang chui vào bên trong, có lẽ là đổ mồ hôi, hay là vịn lấy dây xích đu quá chặt.
Chỉ nghe cậu nói: "Hôn lễ của cô và Dung tiên sinh cũng không báo với bạn bè một tiếng, cho nên không thể nói lời chúc mừng đến cô, thật là thất lễ rồi."
Lạc Mỹ nghe cậu nói có vẻ khách sáo như vậy cũng vô cùng khiêm nhường đáp lời: "Nào dám chứ."
Ngôn Thiếu Tử cuối cùng cũng bước ra khỏi bóng râm, ánh trăng soi lên mặt mày của cậu tuy không rõ ràng nhưng ánh mắt ấy vẫn sắc bén như cũ, cậu nói: "Vừa rồi trông thấy, suýt nữa tôi đã không nhận ra. Dung nhan rạng rỡ, đúng là người mới cưới."
Lạc Mỹ không kìm được mà siết chặt dây đu, lạnh nhạt nói: "Đương nhiên rồi. Đời người phụ nữ luôn muốn được gả cho một người chồng tốt, bằng không, mất đi tính mạng cũng là điều có thể xảy ra."
Cậu gật gù nói: "Hay lắm, cuối cùng cũng vào vấn đề chính rồi. Cô cho rằng cái chết của Lạc Y là có người ra tay ư?"
Lạc Mỹ ngước mặt lên: "Tôi không dám suy nghĩ lung tung, tuy nhiên Lạc Y nắm giữ được yếu điểm mà người ngoài không thể nhận ra, vì thế mới bị diệt khẩu. Ngôn Thiếu Tử, nói thế nào đi nữa, Lạc Y cũng là vợ anh, tôi thật không ngờ, nhân tính lại có thể bỉ ổi đến mức như thế."
Ngôn Thiếu Tử tiến lên một bước, giữ lấy dây xích đu: "Lạc Mỹ, nói chuyện phải có chứng cớ!"
Lạc Mỹ đáp: "Phải, mọi việc đều phải có chứng cớ, cho nên vừa rồi tôi cũng đã bảo trước, tôi không dám nói lung tung."
Tính khí của Ngôn Thiếu Tử vốn vô cùng nóng nảy, thoáng chốc đã tóm lấy cổ tay cô, gần như kéo bật cô xuống khỏi xích đu: "Quan Lạc Mỹ! Tôi nói cho cô biết, Ngôn Thiếu Tử tôi còn chưa điên loạn đến mức đi mưu sát vợ và ba vợ của mình như thế!"
Lạc Mỹ không chống cự cũng không nhiều lời, chỉ lẳng lặng nói: "Có liên quan hay không, trong lòng anh hiểu rõ. Cho dù anh không hay biết sự việc, nhưng còn dòng tộc của anh thì sao? Vì bản ghi chép ấy, bọn họ tuyệt đối sẽ bất chấp thủ đoạn, thân là một phần tử trong gia tộc ấy, anh lại thật sự không hay biết ư?"
Ngôn Thiếu Tử nghiến răng nói: "Được, hôm nay có phải cô muốn định tội của tôi hay không?"
Lạc Mỹ nhìn cậu, vầng trăng đang trôi xuyên qua những áng mây, cho nên ánh trăng lúc tỏ lúc mờ, chiếu lên mặt của cậu cũng tranh tối tranh sáng, trong mắt cậu có điều gì đó mà cô nhìn không rõ. Cô chợt mỉm cười: "Ngôn Thiếu Tử, tôi có thể định anh tội gì chứ? Tôi không phải quan toà, càng không phải thượng đế, về chuyện anh có tội hay không, lưới trời tuy thưa nhưng khó thoát, đến lúc đó tự có báo ứng. Bây giờ tốt nhất anh nên buông tôi ra, bằng không nếu để cho chồng của tôi trông thấy, chỉ sợ anh ấy sẽ hiểu lầm."
"Chồng của cô?" Ngôn Thiếu Tử cười lạnh, trong giọng nói chứa đầy vẻ châm chọc và chế nhạo, "Cô thật sự tìm được một người chồng giao phó cả đời à, cô có biết anh ta là ai không?"
"Đương nhiên tôi biết." Lạc Mỹ thản nhiên đáp, "Anh ấy là người anh cùng cha khác mẹ với anh, là con của Ngôn Chính Kiệt và Dung Tuyết Tâm."
Ngôn Thiếu Tử cười lạnh: "Hắn ta có nói với cô rồi à? Nhưng cô biết được bao nhiêu về hắn chứ? Không sai, hắn là anh cùng cha khác mẹ với tôi, nhưng trên dưới cả gia tộc chắc chắn sẽ không một ai bỏ qua cho tên khốn kiếp đó! Hắn có rất nhiều tiền đúng không? Cô có biết tiền này đến từ đâu hay không? Để tôi nói cho cô biết, mỗi đồng tiền cắc bạc của hắn đều là dùng thủ đoạn hèn hạ nhất để ép người mà ra đấy, cha tôi cũng là do hắn ta bức tử mà chết! Hắn đã ác ý thu mua cổ phần rồi đến uy hiếp cha tôi, cha tôi tức giận đến xuất huyết não, ngã quỵ ngay tại phòng hội nghị. Cả cha ruột của mình mà hắn còn hạ độc thủ như vậy, cô còn trông mong hắn sẽ cho cô chút tình nghĩa hay sao?"
Lạc Mỹ cũng lạnh lùng nở nụ cười: "Hèn hạ ư? Những chuyện Thường Hân làm thì minh bạch à? Vụ sạt lở đường hầm núi Đại Doanh, bảy công nhân thiệt mạng, bốn mươi sáu người khác bị thương, vì sao? Bởi vì công ty công trình Khoan Công thuộc xí nghiệp quan hệ Thường Hân lừng lẫy tiếng tăm vì thèm thuồng món lợi nhỏ mà tự tiện thay đổi kết cấu thiết kế. Sau khi sự việc xảy ra, các người đều chối bỏ sạch sẽ trách nhiệm. Hai tay của các người đều là máu tươi thì có tư cách gì chỉ trích người khác chứ?"
Ngôn Thiếu Tử nói: "Người trong thương trường, thân bất do kỷ, ngày xưa cô cũng là một phần trong công ty, chẳng lẽ cô lại trong sạch hay sao?"
Lạc Mỹ nói: "Tôi đúng là không trong sạch, cho nên tôi mới có quả báo ngày hôm nay. Nhưng tôi chỉ muốn cho anh hiểu rõ, trên đời này không ai sạch sẽ hơn ai cả, anh căn bản không có bất cứ lập trường gì để chỉ trích chồng tôi cả."
Ngôn Thiếu Tử giận đến run người, cơ thịt trên mặt giần giật từng hồi, gần như gằn từng chữ: "Được! Được! Tôi sẽ chờ, chờ xem ông chồng tốt của cô sẽ đem lại cho cô kết cuộc như thế nào!" Cậu dùng sức đẩy cô sang bên, xoay người sải bước thật nhanh, chẳng bao lâu đã chìm vào bóng tối.