Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hương Hàn

Hương Hàn

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341139

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1139 lượt.

n đường Vĩnh Bình Nam ấy. Cô không xuống xe mà hướng mắt nhìn lên, chỉ thấy cửa sổ mở toang, rèm cửa bay phất ra ngoài, ngay cả ở dưới lầu cô cũng có thể trông thấy rõ ràng. Cô biết sau cái ngày ấy, cửa sổ vẫn chưa từng được khép lại, vì từ đó về sau cô chẳng còn ghé qua căn hộ ấy nữa, Ngôn Thiếu Tử lại càng không.
Bây giờ ở dưới tòa chung cư, nỗi xúc động muốn bước lên đang ngày càng mãnh liệt trong lòng cô. Được rồi, bước lên lần cuối đi, một lần cuối nhìn qua căn phòng ấy thôi...
Đang trong lúc đấu tranh với nội tâm, chẳng hiểu vì sao hai chân cô đã bước vào chung cư, người đã ở trong buồng thang máy cổ điển nọ. Hoa văn trên cửa sắt vẫn là từng ô vuông hắt bóng lên mặt, lên người cô. Cô đang ngẫm nghĩ, tình thế lúc này khiến người ta chợt nhớ đến tiểu thuyết của Trương Ái Linh. Văn chương của bà luôn mang một giọng điệu bóng bẩy và nhàm chán, còn cô tựa như nhân vật dưới ngòi bút của bà ấy, tuyệt vọng vùng vẫy trong tổ kén, nhưng càng vùng vẫy lại càng bị thít chặt hơn, cuối cùng không thể cử động được nữa...
Cô rút chìa khóa ra, nhẹ nhàng mở khóa như sợ quấy rầy đến một thứ gì đó. Thật ra cô cũng hiểu rõ, cùng lắm là đánh thức căn phòng trống trải không có vết tích người ở của mình mà thôi.
Cô đổi giày ngoài cửa rồi đặt lên kệ hệt như khi xưa. Chẳng ngờ, trên kệ còn có một đôi giày khác của Ngôn Thiếu Tử, có lẽ ngày trước cậu đã đổi giày tại đây. Hai đôi giày nằm kề cận nhau giống hệt như trước kia, lần nào cũng là cậu đến trước, còn cô thì từ công ty đến trễ hơn một chút, mỗi lần cởi giày cô đều xếp giày của mình ở cạnh bên giày cậu, hệt như một đôi chim đằm thắm quấn quýt.
Cô chầm chậm bước vào phòng khách. Cá trong hồ đều đã chết đói cả, từng con từng con trôi lềnh bềnh trên mặt nước, bốc lên một mùi tanh hôi khiến người ta phát nôn, nước hồ cũng xanh đến độ nhớp nháp. Cô ngẩn ngơ nhớ lại vẻ náo nhiệt và sinh khí trong căn nhà này ngày nào. Công việc quá mức bộn bề, chỉ có tại nơi này bọn họ mới hoàn toàn thả lỏng... Cậu thỉnh thoảng lại nổi tính trẻ con, nhằm lúc cô từ cửa bước vào sẽ bất ngờ ôm chặt lấy cô từ phía sau rồi cứ thế hôn cô...
Bước vào phòng ngủ chính vẫn là một tấm mành lụa treo phía trước. Mành lụa này do tự tay cô mua, trông thích mắt nên bảo cửa hàng gia dụng mang đến. Lúc nhận hóa đơn thanh toán, Ngôn Thiếu Tử cũng có mặt ở đó, nhân viên giao hàng luôn mồm gọi cô là "bà chủ" đến mức cô phải đỏ mặt. Tiễn nhân viên giao hàng xong, cô liền nói với Ngôn Thiếu Tử: "Ông chủ, vợ của ông thật là có mắt nhìn nên mới trang trí ngôi nhà đẹp đến vậy đó..."
Cô lặng lẽ bước vòng qua chiếc giường lớn lộng lẫy ấy. Trên giường vẫn còn một chiếc áo vét của Ngôn Thiếu Tử bị vứt lại, có lẽ hôm đó cậu vội vã đuổi theo Lạc Y rồi bỏ quên lại nơi đây. Lúc này, nó nằm trên chiếc giường trống trải như vẽ ra cho cô một loại ảo giác, rằng dường như cậu vẫn đang ở trong căn nhà này. Cô ngồi xuống giường, cầm lấy bộ y phục ấy, cẩn thận vuốt lại từng nếp nhăn một.
Bọn họ cũng đã từng cãi vã, đa số bất đồng đều là vì công việc. Lúc cậu nổi giận thì luôn không để ý đến cô, một mình ở trong phòng tắm không chịu ra ngoài, hệt như một đứa trẻ. Có lần cậu giận quá, lời nói có phần xúc phạm khiến cho cô cũng phát cáu. Hai người chiến tranh lạnh với nhau mất mấy ngày. Một hôm sau khi tan sở cậu nói có tiệc, muốn cô đi cùng. Cô liền bước lên xe cậu nhưng cậu lại lái xe chở cô đến nơi này, kết quả đương nhiên là hai người lại hòa thuận với nhau như lúc đầu...
Kết thúc rồi, sớm đã kết thúc rồi! Ngọt mật, đắng cay, đau khổ... Chỉ còn lại ngôi nhà trống trải này, tiếc nhớ mọi chuyện đã qua...
Cô đặt bộ áo thẳng thớm kia trở lại giường, sau đó đứng dậy. Cô nhớ trong phòng tắm có một lọ nước hoa mà cô thích nhất, cô không muốn mang nó đi, nó thuộc về nơi này. Thế nhưng nơi này cũng đã không còn thuộc về cô nữa, cô chỉ muốn vứt lọ nước hoa ấy đi, từ bỏ mùi hương quen thuộc ấy, rời khỏi nơi chốn thân thiết này, mãi mãi... Ra đi...
Trong khoảnh khắc đẩy cửa phòng tắm ra, cô bất chợt đứng sững lại.
Ngôn Thiếu Tử trong phòng tắm cũng hoàn toàn đờ người, bàn tay cậu còn nắm chặt chiếc lọ nho nhỏ. Đó là lọ nước hoa của cô, mùi vị của cô... Cô đã vĩnh viễn bước ra khỏi cuộc đời cậu...
Cô ngơ ngẩn đứng đó, ngơ ngẩn nhìn cậu, lại còn nảy ra ý muốn được nhào vào lòng cậu mà khóc òa. Cậu cũng kinh ngạc nhìn cô, miếng lọ sắc nhọn găm thật sâu vào lòng bàn tay, cắt đứt máu thịt của cậu, cắt đứt mọi đau khổ của cậu. Nỗi đau này như một lời nhắc nhở, khiến cho cậu biết rằng cô không phải ảo tưởng mà đang thật sự đứng trước mặt.
Nhưng cậu lại không thể vươn tay ra đón cô vào lòng được, cô như gần cậu trong gang tấc mà cách mặt biển trời...
Cậu nghe thanh âm lạnh nhạt của mình phát ra, lấy làm lạ rằng sao mình lại có thể bình tĩnh như thế: "Em đến đây làm gì?"
Cô xoay người đi, không muốn nhìn vào gương mặt đã từng ghi lòng tạc dạ đó nữa, càng sợ rằng nước mắt của mình sẽ tuôn trào ra: "Tôi cũng đến lấy đồ."
Cậu gắt: "Nơi này không có gì cả, em đi đi!"
Lạc Mỹ dường như đang chờ câu nói này,


Old school Swatch Watches