XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hương Vị Tình Yêu

Hương Vị Tình Yêu

Tác giả: Mộ Hạ

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341115

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1115 lượt.

n nhé, cũng lâu lắm rồi mình chưa gặp cậu ấy”.
“À, đội trưởng bóng rổ tên là gì?”. Tôi hỏi.
“Lục Minh Vũ”. Liễu Đình nghĩ một lúc nói thêm, “Tiện thể mình bảo cậu ấy gọi luôn Trình Chân đến nhé”.
“Gọi Trình Chân đến làm gì, bọn mình sắp ăn xong rồi còn gì”. Tôi nói.
Liễu Đình khinh khỉnh nhìn tôi nói: “Cậu không muốn gặp Trình Chân à? Cậu và Trình Chân rốt cuộc là thế nào đấy, vẫn đang tức nhau à? Đã lâu như thế rồi”.
Điện thoại gọi cho đội trưởng vừa được kết nối, Liễu Đình đã nói rất ngắn gọn: “Mau đến quán lẩu ở quảng trường trung tâm thành phố đi… gấp…. à, đúng rồi, Trình Chân có đấy không?” Sau đó, Liễu Đình chớp chớp mắt với tôi, chuyển sang giọng sốt sắng nói, “Trình Chân, Tiểu Vi hình như không được khỏe, em mau đến đây đi, nhanh lên!” Sau đó, Liễu Đình ngắt điện thoại, cười lớn.
“Này, cậu đùa hơi quá rồi đấy”.Tôi có chút bực bội, tí nữa Trình Chân đến nhất định không để yên cho tôi đâu.
Không lâu sau, Trình Chân xuất hiện ở cửa quán lẩu, cậu ấy đứng chống nạnh, thở hổn hển, vẫn còn quấn băng cổ tay dùng trong lúc luyện tập, trên người mặc quần áo thể thao, bên ngoài khoác chiếc áo đồng phục màu xanh rất rộng, hình như không phải là của cậu ấy.
Tôi gần như cúi gằm mặt xuống bát mì, khẽ than thở: “Tiêu rồi”.
Liễu Đình nhìn thấy Trình Chân sững người một lúc, cười chế giễu: “Ha ha, em mặc nhầm áo của ai mà chạy đến đây thế này?”
“Lấy bừa một cái rồi đi luôn”. Trình Chân chạy lại, hơi thở hỗn loạn, vẫn chưa bình thường lại, cậu ấy cúi đầu hỏi tôi: “Sao thế, kết quả kiểm tra lần trước không phải vẫn tốt sao, lại có chuyện gì à?”
Cậu ấy đi đến trước mặt tôi, nhẹ nhàng sờ trán tôi, hại cái mũi tôi và miếng thịt bò nướng vừa gắp lên “tiếp xúc” một cách thân mật. Tôi ngẩng đầu nhìn cậu ấy, nhưng lại chạm phải ánh mắt lo lắng của Trình Chân. Bừng tỉnh, não tôi đột nhiên lóe lên mấy chữ - dịu dàng mềm mại như làn nước.
Tôi chóng mặt, cúi đầu xuống, cho miếng thịt vào miệng nhai. Kết quả bị nóng quá, đỏ hết cả mặt lên.
“Này, cái tên nhóc này, chậm tí xem nào, Liễu Đình rõ ràng là trêu tụi mình mà…” Đội trưởng từ đằng sau chạy tới, hét lên.
Liễu Đình cười có chút gian xão: “Hai người không phải đang cãi nhau sao? Làm gì mà em quan tâm đến cậu ấy thế?”
Trình Chân không nói gì, ngồi xuống cạnh tôi, còn Liễu Đình và anh chàng đội trưởng thì nói chuyện với nhau rất rôm rả.
Trình Chân nhìn nồi lẩu đã ăn gần hết, càng không nói nên lời, dứt khoát cầm áo, quay đầu sang nói với đội trưởng: “Anh đưa chị họ em về nhé. Ngoài ra, nhắc nhở anh một chút, lúc ở một mình với nhau, nên cẩn thận sự an toàn của bản thân”. Liễu Đình hằm hằm trừng mắt nhìn Trình Chân, cậu ấy coi như không có chuyện gì quay đầu nhìn tôi với ánh mắt “Chị còn muốn ở đây làm kỳ đà cản mũi đến bao giờ nữa”.
“Mình cũng ăn xong rồi, mình đi trước nhé” Tôi hùa theo, đứng dậy chào Liễu Đình.
Tim đập nhanh như thế, tôi vốn cũng không có tâm trạng mà ăn uống.
Lúc đi ra khỏi hàng lẩu cùng Trình Chân, gió buổi đêm thổi nhè nhẹ, hơi lạnh lướt nhẹ qua hai bên má. Hai người cùng nhau đi trên đuờng, trong một lúc không nói năng gì.
Lúc đi qua cửa hàng McDonald, tôi tự nhiên thấy khát nước.
“Muốn ăn à?” Trình Chân để ý thấy ánh mắt của tôi, quay lại hỏi.
“Ừ”, tôi chậm rãi nuốt nước bọt.
Cậu ấy không nói gì, đi đến quầy bán đồ tráng miệng.
Tôi đứng trên đường, đột nhiên nhớ lại một chuyện trước đây. Lúc ấy, Trình Chân vẫn còn là tên đáng ghét trấn tiền tiêu vặt hàng tháng của tôi. Có một ngày, cậu ấy làm hỏng đồ, sợ tôi mách với chú Trình, thế là cậu ấy liền mua một cây kem, nịnh tôi nói: “Tiểu Vi, có muốn ăn kem không?”.
Tuy tôi rất muốn giả vờ không thèm để ý đến cây kem ấy, nhưng ánh mắt thì sớm đã lộ hết ra suy nghĩ của mình.
Trình Chân giơ cây kem trước mặt tôi, nói từng câu từng chữ một: “Nếu chị muốn ăn, thì phải nghe lời em. Không được nói xấu em”.
Lúc ấy, tôi thật sự rất ghét những việc cậu ấy làm, nhưng bây giờ nghĩ lại những trò trẻ con ngày ấy, tôi bất giác mỉm cười.
Thoát ra khỏi những hình ảnh trong ký ức, tôi bắt đầu nghĩ, tình cảm giữa tôi và Trình Chân rốt cuộc là thế nào?
Trình Chân đột nhiên hét lên: “Tiểu Vi, phía trước!”.
Tôi nghe thấy, ngẩng đầu lên, ánh sáng chói lóa chiếu thẳng đến, làm mắt tôi đau nhói. Tôi giơ tay che ánh sáng mới nhìn thấy một chiếc xe đang lao tới. Tim tôi đột nhiên thắt lại, cảm giác hoảng sợ lướt qua. Đúng lúc này, một đôi tay chìa ra, nắm chặt cổ tay tôi, dùng sức kéo mạnh một cái, tôi theo đà ngã vào một vòng tay rất mạnh mẽ.
Trong lúc mơ hồ, bên tai tôi truyền đến tiếng phanh xe sắc nhọn, chiếc xe dừng lại, thời gian như dừng lại trong chốc lát. Tôi mở mắt, hộp kem rơi trên đất, kem màu trắng chảy ra khắp nơi, cổ tay tôi nhói đau. Tôi cúi đầu, thấy mặt Trình Chân trắng bệch, nhợt nhạt.
Không kịp che giấu sự sợ hãi, cổ tay đang run lẫy bẫy nữa, tôi có thể cảm nhận được, lúc ấy Trình Chân đã lo sợ đến thế nào. Hóa ra, Trình Chân cũng có lúc hoang mang.
“Vừa rồi ….chị không nhìn thấy chiếc xe ấy …” Tôi bị làm cho hoảng sợ đ