Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hương Vị Tình Yêu

Hương Vị Tình Yêu

Tác giả: Mộ Hạ

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341069

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1069 lượt.

ề phía tôi, trên khuôn mặt không bộc lộ một chút biểu cảm nào, nơi khóe miệng hơi nhếch lên một nụ cười nhạt: “Làm thế nào đây, tính cách của đối phương vừa nhút nhát lại vừa nhu nhược nữa chứ”.
Vừa nhút nhát lại vừa nhu nhược? Tôi ngấng đầu lên nhìn Trình Chân, nhưng cậu ấy đã hướng ánh nhìn về phía khác.
Bữa ăn này thật không làm sao có thể nuốt nổi, tôi đứng bật dậy, mỉm cười nói: “Thật ngại quá, mình vào phòng rửa tay một lát”.
Liễu Đình cũng theo tôi vào nhà vệ sinh, cậu ấy nói: “Quả thực mình không thể tiếp tục được nữa, cậu cứ hỏi thẳng Trình Chân xem rốt cuộc nó và Hạ Tử Dĩnh là như thế nào đi”.
Mở van vòi nước, tôi tát nước lên mặt: “Chẳng phải đã nhìn thấy cả rồi đó sao, còn biết hỏi gì nữa đây”.
Tôi vuốt mặt nói: “Liễu Đình, mình rất khó chịu, mình không thể ở đây thêm một phút nào nữa”.
Liều Đình cau mày hỏi: “Những lời Trình Chân nói lúc nãy rõ ràng là nói đùa, sao cậu cứ tưởng thật thế?”
“Minh chỉ không muốn diễn tiếp nữa mà thôi”. Tôi lau sạch nước trên mặt, hít một hơi thật sâu, ngay cả đến chào hỏi tôi cũng không làm, đi thẳng về phía cửa chính, Liễu Đình hét lên sau lưng tôi: “Tiểu Vi, cậu đi đâu đấy?”
Tôi nhắm mắt lại để nén không cho nước mắt rơi ra, quay người lại nói: “Mình đi ra ngoài đây, mọi người cứ ăn đi nhé, mình không sao”.
Ngay khi vừa bước chân ra khỏi quán, tôi khóc ngay lập tức, hai hàng nước mắt cứ lăn dài trên má. Tôi bước đi trong vô thức trên đường, cũng không biết đã đi được bao xa, với mục đích gì nữa, những dòng người xuôi ngược trên đường với tôi như đang ở hai thế giới khác nhau vậy.
Tôi lại bước tới trước cửa quán ăn lần trước mà Trình Chân đưa tôi đến, nhớ lại lần ấy, khi hai đứa tay trong tay ở đây, tôi cảm nhận rõ sự ấm áp và hạnh phúc biết bao. Thế nhưng bây giờ, hạnh phúc ấy đã xa rời tôi. Một lần nữa, nước mắt của tôi lại lăn dài trong vô thức.
Những lời nói của cô Phương dường như cứ quanh quẩn bên tai, cho đến tận bây giờ việc Trình Chân ở bên người con gái khác một lần nữa lại khiến trái tim tôi đau nhói.
Tôi bỗng cảm thấy rất mệt mỏi, bước tới bên cạnh băng ghế dài bên đường, tôi ngồi xuống, nhắm mắt lại và dựa vào cột đèn bên cạnh ghế.
Tôi mơ mơ màng màng ngủ lúc nào không biết. Sau khi tinh dậy, thấy trên người phủ một chiếc áo, bên cạnh còn có một người khác.
Không gian đêm đông càng trở nên mênh mông, mịt mù, chỉ có vài ánh sao điểm xuyết nhưng người ngồi bên cạnh tôi đây, ánh sáng lấp lánh đằng sau đôi mắt kia dường như còn sáng hơn cả vì sao.
Tôi cảm thấy hơi choáng đầu. Sao cậu ấy lại ở đây? Tôi ngồi bật dậy.
Trình Chân đứng cạnh tôi nói: “Chị tỉnh rồi à?”
“Sao em lại tìm được chị ở đây?”. Tôi bóp trán hỏi.
Với dáng vè điềm nhiên, Trình Chân nói: “Em vẫn đi đằng sau chị đấy chứ!”
“Em theo dõi chị à?”. Tôi hỏi lại với giọng không mấy vui vẻ.
Trình Chân ngồi xuống bên cạnh tôi, nói: “Xem ra đúng là chị không còn thích Lâm Nguyên Nhất nữa rồi? Nếu không khi nhìn thấy em và Hạ Tử Dĩnh ở bên nhau, chị sẽ không một mình bỏ đi như vậy”.
Tôi tiếp lời: “Đúng, em nói đúng rồi đấy, nhưng như thế thì sao chứ? Chắng phải bây giờ em đang ở bên Hạ Tử Dĩnh đấy thôi, sao còn đến đây tìm chị làm gì?”.
Tôi vừa nói dứt lời. Trình Chân đã ngắt lời tôi: “Đúng vậy, Hạ Tử Dĩnh hơn chị rất nhiều”, Trình Chân nói không một chút giấu giếm, “Cô ấy rất tốt, vừa đơn giản lại hiền lành. Đêm Giáng sinh hôm ấy em để quên điện thoại ở lớp học, cô ấy đã chạy ra khỏi trường để đuổi theo em. Trên đường đi, em vô tình bắt gặp người đã lén chụp ảnh chị lần trước nên cứ đi theo bọn chúng, em muốn làm rõ xem người đứng đằng sau chúng là ai. Sau đó xảy ra chuyện gì thì chị cũng đã biết rồi. Sau khi Hạ Tử Dĩnh biết em vì chị mà đánh nhau với người khác, cô ấy đã hiểu người em thích là chị, sau này cô ấy mới nói cho em biết rằng trong đêm Giáng sinh chị đã gọi cho em rất nhiều, cô ấy sợ chị hiểu lầm nên muốn em giải thích rõ ràng với chị. Chị nói không sai, đúng là Hạ Tử Dĩnh thích em, nhưng cô ấy làm bao nhiêu việc như vậy, nếu so sánh với cô ấy, chị có thấy bản thân mình chẳng làm được gì không?”
Trong đôi mắt của Trình Chân, tôi nhìn thấy thần sắc u ám của chính mình, khi tôi chuẩn bị kết thúc những vướng mắc trong lòng, Trình Chân kéo tôi lại, thở dài, tự giễu cợt mình, nói: “Ai bảo em lại cứ thích chị cơ chứ?”.
Tôi quay đầu lại nhìn cậu ấy.
Trình Chân nhìn tôi nói: “Chị đúng là chắng có đầu óc suy nghĩ gì cả, em có thừa nhận Hạ Tử Dĩnh là bạn gái của em đâu, chúng ta vẫn đang yêu nhau mà, không đúng sao?”
Đầu óc tôi đúng là không được nhanh nhạy như Trình Chân, tôi vẫn có chút gì đó chưa hiểu.
Trình Chân kéo tôi vào lòng, ôm chặt đến mức ngạt thở, vẫn cảm giác quen thuộc và bình an ấy khiến tôi rũ bỏ hết mọi sự tranh cãi. Cậu ấy nói: “Tiểu Vi mà em yêu là người nhát gan, đầu óc lại chắng linh hoạt, cứ cho rằng từ bỏ là có thể giải quyết được mọi vấn đề. Tại sao cô ấy lại không nghĩ đến cảm nhận của em cơ chứ? Em cũng đang yêu cơ mà”.
Trình Chân dựa đầu vào vai tôi nói: “Mấy ngày này em cảm thấy rất khó c