Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Huyên Thảo Chưa Tàn

Huyên Thảo Chưa Tàn

Tác giả: Đồng Phi Phi

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 134861

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/861 lượt.

n xé nát toàn bộ thân thể cô. Ngón tay cô bắt đầu run rẩy, rồi cả người cô run lên bần bật, nhiệt độ xung quanh bỗng giảm xuống tới mức thấp nhất.
Tề Vũ ôm chặt Đồng Đồng trong tay, khuôn mặt anh tái nhợt, bàn tay và khóe môi run rẩy.
- Đồng Đồng, em thế nào? – Tề Vũ nắm tay cô, rồi quay đầu lại hét với Hạ Khả. – Còn đứng đơ ra đấy làm gì, mau gọi 120, mau gọi xe cứu thương, mau!
Anh quay người lại túm mảnh vải trắng vẫn che trên bức tượng, ấn vào vết thương của Đồng Đồng. Đồng Đồng cúi đầu nhìn máu đang chảy ra, mảnh vải màu trắng trong phút chốc như nở hoa, nhanh chóng chuyển sang màu đỏ.
- Nghe đây! Đồng Đồng, đừng nhìn xuống dưới, đừng sợ! Không sao đâu, em tin anh! Anh ở đây, anh không để em bị làm sao đâu…
Bức tượng thạch cao bên cạnh bị Tề Vũ kéo đổ, nhào về phía trước, vỡ tan tành. Mặt Đồng Đồng trắng như một tờ giấy.
- Xe cứu thương tới rồi, đi ra thôi. – Tề Vũ đặt tay lên mặt Đồng Đồng, ánh mắt kiên nghị cho cô thêm dũng khí.
Tề Vũ ôm chặt Đồng Đồng trong tay, chạy như bay ra ngoài. Xe cứu thương dừng cách cửa phòng 200m. Đôi cánh tay mạnh mẽ của anh ôm lấy cô, Đồng Đồng nghe thấy tiếng tim anh đập rất nhanh, mặt cô sát vào áo anh, cảm thấy cả thế giới này ở rất xa, chỉ còn lại mỗi cô và anh.
Ngực lại nhói lên một cơn đau dữ dội, đau tới mức cô không đủ sức để thốt lên thành lời. Đồng Đồng bám chặt vào vạt áo Tề Vũ, bàn tay vẫn không ngừng run rẩy. Cô nằm trên chiếc giường đẩy, bị đẩy vào xe cứu thương, nhanh chóng tới bệnh viện, sau đó cô bị đưa vào phòng cấp cứu. Cơn đau xé ruột của vết thương khiến đầu óc Đồng Đồng suy nghĩ lộn xộn, thứ đầu tiên mà cô nghĩ tới là – hãy để cho tôi được chết trong lòng Tề Vũ. Cô cảm thấy một nỗi sợ hãi kinh hoàng đang bóp chặt tim cô, ngay sau đó là sự ấm áp của tuyệt vọng.
Hai tay Tề Vũ nắm chặt vào tay Đồng Đồng, đặt chúng lên mặt anh:
- Đồng Đồng, không sao đâu, em sẽ không sao đâu, không sao… – Từ miệng anh phả ra hơi thở ấm áp, những giọt mồ hôi lớn từ trên trán rơi xuống.
Sau đó, tiếng chuyển động của bánh xe dừng lại, Đồng Đồng được đẩy vào một căn phòng, những ngọn đèn lớn treo trên trần lần lượt được bật lên, chiếu rọi cả căn phòng. Cô ngửi thấy mùi thuốc khử trùng đặc trưng của bệnh viện, trước mắt mình là một màu trắng toát, ngọn đèn màu trắng, cái rèm màu trắng, những dụng cụ bằng sứ trắng phản quang dưới ánh đèn. Các bác sĩ đi đi lại lại – có lẽ đây chính là ngày tàn của thế giới.
Cô dần dần mất đi ý thức…






Mỗi tia sáng đều chỉ có một đầu
1.
Ánh mặt trời buổi trưa vô cùng gay gắt, khiến cả một góc tòa nhà số ba của bệnh viện sáng chói, để lại mấy bóng râm của cây cỏ trên mặt đất. Bức tường phía nam của bệnh viện có mấy khóm tường vi được bao quanh bằng mấy cây trúc nhỏ, hoa màu đỏ nhạt, cánh hoa bị mặt trời chiếu xuống, ánh lên tia sáng bàng bạc.
Đồng Đồng mặc một bộ đồ ngủ màu xanh rộng thùng thình, cùng Hứa Hân Di chầm chậm dạo bộ trên thảm cỏ. Họ nheo mắt lại vì nắng, thế là bèn ngồi xuống sau một hòn đá to khuất bóng mặt trời, hòn đá sau lưng âm ấm.
- Đồng Đồng, có phải cậu có chuyện gì giấu tớ không? Tớ thì tin tưởng cậu như thế! – Hứa Hân Di nhìn cô, bắt đầu chất vấn.
Có phải cô ấy muốn nói tới chuyện của Lục Hy Thần không? Đồng Đồng chột dạ:
- Chỗ ở của cô ta rất gần với Hy Thần. Tiểu Phàm thường xuyên gọi điện thoại cho anh ấy, tớ cảm thấy hai người họ có vấn đề.
Đồng Đồng vỗ đầu:
- Đúng rồi, có một lần tan làm, cô ấy còn tới tìm riêng Lục Hy Thần, bị tớ bắt gặp.
Hứa Hân Di chỉ tay vào đầu cô, nói tiếp:
- Tớ đã nói với cậu lâu rồi, anh ấy có gì lạ phải nói với tớ ngay. Chả trách lúc nào anh ấy cũng hờ hững với tớ, thì ra là có con hồ ly tinh đang quấy nhiễu.
Đồng Đồng vịn vai bạn, nói:
- Cậu đừng biến bản thân thành ra như thế! Hứa Hân Di là người như thế nào? Là sinh viên năng khiếu xinh đẹp, con trai theo cậu xếp hàng dài, lẽ nào lại vì một cọng cỏ mà mất đi ý chí chiến đấu sao? Có vấn đề gì thì cậu đi hỏi anh ấy đi.
- Tớ cảm thấy anh ấy không thích tớ, tớ sợ nếu hỏi ra thì tớ sẽ mất anh ấy. Dù sao thì anh ấy cũng chưa “xòe bài” ra với tớ.
Đồng Đồng đứng lên phủi quần áo:
- Vậy thì cậu cứ tự hành hạ bản thân đi.
Sau khi xuất viện, Đồng Đồng nặng thêm tới 2kg. Tháo miếng vải băng ra, cô thay quần áo của mình, như thể được sống thêm lần nữa. Tề Vũ ôm cô thật chặt khiến cô lâng lâng suốt cả ngày.
Đã là tháng 9, sắp tới ngày khai giảng. Rất nhiều khuôn mặt mới xách va li hành ly trên con đường nhỏ của vườn trường, còn có rất nhiều học sinh mặc đồng phục tập quân sự, khuôn mặt người nào cũng đỏ bừng vì nắng, nheo mắt ngồi trên những hòn đá ở chỗ râm mát, râm ran trò chuyện. Mọi thứ trong sân trường đều tràn đầy sức sống.
Từng lớp học sinh mới kéo nhau vào trường. Đồng Đồng nghĩ, mình đã sắp tốt nghiệp rồi.
Cô hỏi Tề Vũ:
- Sau khi tốt nghiệp, anh định đi đâu?
Tề Vũ nói:
- Anh vẫn đang suy nghĩ. Khóa bọn anh năm nay có một kỳ thi thiết kế nghệ thuật để quyết định việc đi