Tác giả: Mạc Thiểu Niên
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342626
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2626 lượt.
iện hoàn toàn giống hôn lễ thời xưa.
“Bao giờ?”.
“6h sáng ngày kia.” Chữ hỷ đỏ dường như khiến mắt Y Thược hơi cay cay.
“Anh đưa em đi.” Giọng điệu vẫn không có chút thay đổi, cứ như sự ra đi của cô căn bản không có liên quan gì tới anh vậy.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, một tiếng cũng sắp hết, Tô Y Thược bỗng muốn nói hết tất cả mọi chuyện với Lâm Mạc Tang. Cô sống bao nhiêu năm nay, đã từng tức giận, đã từng oán trách, đã từng hận thù, nhưng chưa từng tâm sự với bất cứ ai, chỉ vì cô không biết phải nói với ai, mà Lâm Mạc Tang lại khiến cô tin tưởng và dựa dẫm vào anh đến lạ kỳ.
“Em muốn đi tìm ông ấy, Tống Cao Tường nói ông ấy ở đó.” Tô Y Thược nhỏ giọng nói, người khác nghe thấy nhất định sẽ nghĩ cô đang tự lẩm bẩm một mình, nhưng Lâm Mạc Tang biết, cô đang giải thích với anh.
Lâm Mạc Tang vỗn đang chuẩn bị tìm thời cơ sẽ rời khỏi thành phố A để đến thành phố Quyết Hoa giải quyết công việc. Nếu Tô Y Thược cũng qua đó, thì thời gian ở bên nhau của họ càng nhiều hơn, đương nhiên anh cũng muốn cô đi cùng anh.
“Anh cũng định chuyển tới đó.” Lâm Mạc Tang chờ mong vẻ mặt kinh ngạc của Tô Y Thược.
Nghe Lâm Mạc Tang nói xong câu đó, chỉ hai giây sau, Tô Y Thược ngẩng vụt đầu lên, trong mắt đầy vẻ khó tin, cô có nghe nhầm không?
“Anh muốn chuyển đến thành phố Quyết Hoa.” Lâm Mạc Tang nghiêm túc lặp lại lần nữa.
“Ơ…”. Lần này đã nghe rõ ràng, Tô Y Thược á khẩu luôn. Bảo sao vừa rồi khi cô nói sẽ đi đến thành phố Quyết Hoa, anh lại chẳng hề có phản ứng gì cả, nhưng mà anh chuyển tới đó làm gì? Ở đó có người nào rất quan trọng đối với anh sao?
Tô Y Thược nhìn Lâm Mạc Tang đầy nghi hoặc.
“Giải quyết một vài chuyện.” Lâm Mạc Tang cầm cốc café lên, đây là cái cốc lần trước cùng cô đi mua ở siêu thị, là cốc đôi với cái đang ở trên tay cô.
[Hệ thống'> Thời gian động phòng kết thúc.
Nhược Thủy Tam Thiên và Nhất Thược lại lần nữa xuất hiện trong Đào Nguyên cư.
[Thế giới'> Một Đời Một Kiếp: Hoan nghênh người đẹp Nhất Thược vào bang Thần Long.
[Thế giới'> Thận Hư Công Tử: Bang chủ, xuống tay nhanh thật đấy!
Vị Thận Hư Công Tử này là trưởng lão trong bang, giọng nói đầy vẻ trêu chọc.
[Thế giới'> Biển Xanh Một Tiếng Cười: Sao hả, mấy cậu ghen tị à? ~~~
[Thế giới'> Hư Không Công Tử: Đúng thế đúng thế… Bao giờ cậu cũng cưới Hân Duyệt Thành Phục về đi ~~~
[Thế giới'> Hân Duyệt Thành Phục: Hư Không, anh chán sống rồi à?!
Hư Không chợt im re không dám nói gì nữa.
…
…
Từ một dược sự trầm lặng, Tô Y Thược nháy mắt trở thành phu nhân bang chủ bang đệ nhất Vân Du Tứ Hải, cảm xúc của cô lúc này thật sự rất kỳ quái.
“Bà xã ~~~”. Đột nhiên Lâm Mạc Tang nhìn Tô Y Thược với vẻ mặt rất chân thành, dáng vẻ đáng thương khiến Tô Y Thược thoáng đề cao tinh thần cảnh giác. Tô Y Thược đã rút ra một quy luật, chỉ có lúc nào Lâm Mạc Tang bày ra gian kế mới dùng giọng điệu kiểu này.
“À… Anh cứ gọi em là Y Thược đi.” Tô Y Thược khéo léo nhắc nhở Lâm Mạc Tang.
“Nhưng chúng ta kết hôn rồi mà… Em nói thế là chê anh sao?”.
Dù Tô Y Thược có bình tĩnh đến mấy thì lúc này cũng rất muốn chửi thề, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra với người đàn ông này vậy? Anh cứ khuấy đảo tâm tư tĩnh lặng của cô đến ba chìm bảy nổi là thế nào.
“Tùy… tùy anh…”. Tô Y Thược quyết tâm dùng thái độ không bận tâm để đối phó.
“Anh muốn nhờ Y Thược em giúp anh một chuyện.” Lâm Mạc Tang cũng chợt đổi thái độ, nghiêm túc nhìn Tô Y Thược.
Tô Y Thược hơi choáng váng với tốc độ chuyển biến của anh, ngoan ngoãn gật đầu.
“Đến thành phố Quyết Hoa, anh cần có một thân phận mới, thế nên, em có thể dùng thân phận vợ chồng để vào thành phố Quyết Hoa cùng anh không?”. Câu nói này của Lâm Mạc Tang nửa thật nửa giả, đúng là anh cần có thân phận mới, nhưng trong nội bộ đã sắp xếp ổn thỏa, có điều vừa rồi anh đột ngột đổi ý thôi.
“Ớ…”. Tô Y Thược không nghĩ tới là Lâm Mạc Tang lại đưa ra kế hoạch này. Vì sao anh lại cần có một thân phận mới thì mới bước vào thành phố Quyết Hoa được? Thân phận của anh bây giờ là gì? Hơn nữa, cô vẫn mơ mơ hồ hồ có cảm giác rằng hình như anh cố tình tiếp cận cô, mục đích của anh là gì? Đột nhiên Tô Y Thược phát hiện ra mình chẳng hề biết gì về anh cả, nhưng ngược lại, anh biết quá rõ về cô.
“Coi như em giúp anh được không?”. Thấy Tô Y Thược không từ chối thẳng thừng, Lâm Mạc Tang biết vẫn còn hy vọng.
Tô Y Thược hơi khó xử, về nguyên tắc cô không có khả năng đồng ý với anh, nhưng nghĩ đến trước đây dù là ở trong game hay ở ngoài đời, anh đều giúp cô rất nhiều chuyện. Lần trước, tuy rằng vì anh nên cô mới bị Mộ Dung Ngữ Yên tấn công, nhưng anh lại bất chấp tính mạng của bản thân, đỡ đạn thay cô khiến cho cô không thể không cảm động. Cô không phải người dễ mềm lòng, nhưng điều cô không muốn nhất đó là thiếu ân tình của người khác. Có điều, đối với anh, dường như tất cả không chỉ dừng lại ở hai chữ “ân tình”.
“Không phải em cũng cần có một tấm khiên che chở để đi tìm ông ấy sao?”. Người đã ở trong thành phố Quyết Hoa chắc chắn không phải là một nhân vật nhỏ, Tô Y Th